ngáp ngắn ngáp dài….
Chật vật một hồi thì cả 2 mới vào đc lớp. Vì cái lũ hám zai kia nào có buông tha cho cậu cơ chứ… Vừa vào đến lớp điều đầu tiên đập vào mắt nó là hình ảnh Gia Bảo đang hướng mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ, trông cậu thực sự rất đẹp làm cho tim nó loạn nhịp.
_Hey! Làm j mà hồn để trên mây zậy ông tướng?_Minh bước đến và đưa mỏ qua bắt truyện với hắn còn nó thì lủi thủi đi vào chỗ.
_Àh, ko có j’. Mà mày với cô gái hôm qua……_Hắn bỏ giữa câu. Vì từ hôm qua đến giờ hắn suy nghĩ mãi về cô gái kì lạ đó mà.
_Ùm ko có j’. Tao chỉ muốn biết vì sao cái con nhõ đó lại bik than phận của tao mà thôi._Minh úp mặt xuống bàn và bắt đầu “ngủ bù” cho tối hôm qua. Thế là các tiết học lại bắt đầu, và mọi chuyện thì cứ xảy ra như hôm qua…
Reng……reng……..reng……….
Chuông reo lên và tất cả học sinh ồ ạt chạy ra can-teen để giải quyết cái bao tử của mình. Nó thì chần chừ và chẳng muốn gọi Mình đc dù rất muốn ra can-teen. Thấy nó cứ lưỡng lự ko biết phải làm sao thì hắn nhếch mép cười rồi bước đến kéo tay nó đi.
_Nào xuống can-teen thôi. Cứ để cho nó ngủ thế đi._Nó thì ngạc nhiên nhưng vẫn để hắn kéo đi, vì nó cảm thấy hắn ko phải người xấu vã lại nó cũng đang đỏ mặt vì hành động của hắn.
Minh thì vẫn đang say giấc nòng còn Phong thiếu gia thì đã đi tán gái roài.
_Hũh? Bạn tìm Triệu Thiên Minh ư?_1 học sinh cùng lớp với cậu lên tiếng.
_Ừm…. anh ấy đâu rồi???_Cô gái e ngại hỏi ng’ đó.
_Àh, hắn ta đang ngủ ở đằng kia kìa, nhưng tôi khuyên bạn ko nên làm phiền hắn đâu._Người đó chỉ tay về phía cậu rồi mĩm cười với cô gái đó.
_Ừm… cảm ơn bạn nhé._Cô gái đó mĩm cười
_Ko có chi. Nhưng bạn nên cẩn thận nhé._Người kia cũng cười lại rồi đi mất.
Cô gái đó bước đến gần Minh, rồi cúi xuống đưa tay vén mái tóc che khuất gương mặt mình rồi mĩm cười.
_Hỳ hỳ ra là cái tên đáng ghét này hôm qua bị mất ngủ đó. Cho chừa cái tội dám hành hạ ta!_Cô gái đó nhìn cậu rồi cười 1 cái nham hiểm.
_Ai nói cô là tôi bị mất ngủ? Với cô to gan quá nhĩ?_Bỗng dưng cậu ngước mặt lên làm cô gái đó giật mình.
_Chài, ra là ngươ… anh chưa ngủ hã? Làm tui cứ tưởng…_Cô gái đó quay phắt thái độ
_Hừm, cô giỏi lắm. Mà… cô tên j’?_Minh nhìn cô gái đó từ trên xuống dưới, từ hôm qua đến nay cậu mới phát hiện là cô gái này cũng khá xinh.
_Tôi tên là Tuyết Phi Phi._Cô ta đáp ngắn gọn rồi ngồi lên bàn của cậu.
_Hừm, tên đẹp nhĩ? Nhưng nhìn cô tôi thấy quen quá?_Cậu nhíu mày.
_Xời, chắc tôi xinh quá nên anh để ý đó hã?_Cô ta quay lại nhìn Minh và cười nham hiểm.
_Cô mơ àh? Tôi ko đùa. Và nếu cô còn chọc điên tôi thì tôi sẽ làm thật đấy, ko như hôm qua đâu. Mà trông cô “ngon” phết nhĩ?_Cậu nói và đưa tay tới lớp váy của Phi Phi.
_Áh! Thôi tôi xin lỗi, tôi ko dám đùa nữa._Cô gái nhãy xuống và tránh xa khỏi chổ của Minh.
_Hừm, biết thế thì tốt. Nào… bây giờ thì nói đi._Minh ngồi dựa lưng vào bức tường phía sau và duổi thẳng chân ra.
_Ừm, trí nhớ của anh kém quá. Tôi là “ân nhân” cứu mạng cô em gái song sinh của anh lần trước đó!_Phi Phi ngồi lên cái bàn của cậu.
_Hũh?_Cậu nhìn lên trần nhà rồi suy nghĩ 1 hồi._Àh, ra cô gái đó là cô. Cảm ơn nhé.
_Xời, tôi ko cần lời cảm ơn của anh. Tôi cần anh buông tha cho tôi thôi._Phi Phi liếc nhìn Minh.
_Hứ, tôi ko buông tha cô đâu. Nhưng tôi sẽ thưởng cho cô._Cậu nhếch mép cười gian rồi đứng dậy và lôi Phi Phi theo
_Này buông tôi ra. Tôi ko cần anh cảm ơn._Phi Phi vừa bị kéo đi vừa vùng vẫy la hét.
Minh đưa nhõ đến phòng y tế và quăng nhỏ xuống 1 cái giường ở trong phòng. Rồi bước tối gần nhõ và tay thì đang gỡ cúc áo ra.
_Oái anh làm cái j’ vậy?_Phi Phi đỏ mặt khi nhìn thấy thân hình của cậu.
_Hỳ làm j thì cô khắc tự biết chứ._Minh bước đến gần nhõ hơn và nhõ thì cứ lùi về phía sau……
Chap 13: Sự hiểu lầm phủ phàng….
Cứ thế mỗi lần cậu tiến lên thì Phi Phi lại lùi lại, đến khi cô bị ép vào góc tường và ko làm đc j nữa liền nhắm mắt lại….
_Cạch…
Cánh cữa p’ mở ra và nó hớt hải chạy vào, nó đứng sững người khi nhìn thấy cảnh này. Minh và Phi Phi cũng giật đứng tim và nhìn nó ko chớp mắt. 2s sau nó tĩnh lại và lao thẳng đến người Minh và kéo cậu ra.
_Này cái tên này! Nhà ngươi học đâu ra cái thói đó hã? Người ta chỉ đến tìm ngươi có việc thôi mà dám lợi dụng người ta để làm chuyện đồi bại hả? Ngươi có phải con người ko? Có phải con trai của tập đoàn Ema, có phải em trai ta ko!- Nó quát Minh và như muốn hét vào mặt cậu. Nó thật sự tức giận rồi đấy! Nó giận vì tại sao cậu lại ra cớ sự này, cậu ko phải cái loại người này nhưng mà trước mắt nó bây giờ là cậu đang chuẩn bị làm cái chuyện đồi bại ây, nó ko làm chủ đc mình nữa rồi… Vừa nói nó vừa đánh mạnh vào người cậu mà ko để cậu có cơ hội nói một lời nào. Nhõ Phi Phi nhìn thấy thế lúc đầu cũng ngạc nhiên nhưng sau đovoi7s trí thông minh cũa mình nhõ cũng lờ mờ hiểu đc j đó, khẽ nhìn nó rồi cười nhếch miệng.
_Hừm…._ Sau khi đánh cậu một cách ko thương tiếc dù là với sức của nothis2 chẵng nhằm nhò gì với cậu._Cút….cút ngay! ta ko muốn thấy mặt ngươi nữa!_Nó đứng dậy, chỉ ngón tay ra ngoài cánh cửa phòng y tế rồi nhắm mắt lại hít thở đều… Cậu đứng d