h tâm điểm của sự chú ý , bằng chứng là cả bọn xuýt soa huyết sáo mỗi lần em gái tôi đi qua . Thỉnh thoảng tôi còn thấy có cu cậu đứng ngẩn to te ngắm em tôi qua cửa sổ. Ban đầu tôi cũng có phần ái ngại vì thấy em gái bị để ý nhiều quá nhưng sau một thời gian thì thấy bọn nó đa phần hiền lành và có phần trẻ con , ít nhất là so với tôi nên cũng đành thôi không nghĩ ngợi gì nhiều nữa. Thậm chí có lúc tôi còn thấy tự hào về điều này vì từ ngày anh em tôi đến , con trai trong xóm nhất loạt gọi tôi là anh vợ , mặc dù tôi còn nhỏ tuổi hơn vài đứa.
Ngày ấy sinh viên không năng động như bây giờ , suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào học và học, thỉnh thoảng thì chỉ có tham gia hoạt động ở trường nên cuộc sống khá nhạt nhẽo. Hoạt động trong ngày chỉ xoay quanh trường lớp , mỳ tôm , nước lọc và guitar.
Những anh chàng guitar thời nào cũng vậy , luôn là tâm điểm và có sức hút mãnh liệt đối với con gái. Em gái tôi cũng vậy , nó mê như điếu đổ anh sinh viên lầm lì cuối dãy trọ . Anh tên là Huy , học trên tôi hai khóa , cao lớn , gương mặt trắng trẻo thư sinh và đặc biệt là chơi guitar cực giỏi , luôn là cây văn nghệ của xóm trong những buổi liên hoan sinh nhật , những đêm cúp điện đột ngột hay những buổi văn nghệ bất thình lình. Nó mê anh Huy cũng một phần là vì , anh ta là tên con trai duy nhất trong xóm không đoái hoài gì đến nó..
Tôi cảm nhận được sự thay đổi của em gái khi mỗi lần thấy nó ngồi may vá sửa đồ trong phòng trọ , có tiếng guitar ở cuối dãy cất lên cùng với giọng hát đầy tâm trạng của Huy là nó lại nhổm dậy hóng tai nghe ngóng , rồi thở dài thườn thượt mỗi khi Huy ngừng chơi. Nó hóng như thể trẻ con hóng tiếng rao của kem , của kẹo kéo , háo hức và chờ đợi , để rồi hụt hẫng vì không có tiền mua.
Có lần Huy đi đâu đó một tuần không về phòng trọ , tôi thấy nó đứng ngồi không yên , thỉnh thoảng lại nhìn ra cửa sổ và cúi đầu buồn bã.
Thật ra là tôi có phần ghen tức với Huy. Trước đây nó chỉ có mình tôi , nó dành toàn bộ sự lo lắng chăm sóc cho tôi , lo cho tôi hết thảy mọi thứ . Giờ thì gã trai xa lạ và vô tâm kia đã cướp mất hết cả phần hồn của nó, khiến nó không còn quan tâm tôi như trước nữa , thỉnh thoảng tôi bực quá quát mắng nó mặc dù nó chẳng có lỗi gì . Tôi chỉ muốn kiếm cớ để cho nó tỉnh ra, để cho nó quay lại là của tôi , chỉ là của tôi , lại là đứa em gái bé bỏng ngày nào , chỉ có anh trai , ngoài ra , không ai cả…
Sang tuần thứ hai thì Huy về , mang theo một cô gái – lý do của sự vô tâm đối với em gái tôi. Điều này khiến tôi mừng vô cùng , còn Luyến thì ngược lại . Tôi thấy mình hơi ác..
Từ dạo đó nó ít nói hẳn , suốt ngày lầm lì cúi gằm mặt may may vá vá , có lúc kim đâm vào tay đến chảy máu cũng vẫn không chịu đi băng bó , ngoan cố tiếp tục , khiến máu ở ngón tay chảy ra , thấm vào cả mảnh vải . Tôi thấy vậy thì chạy lại cầm tay nó bực tức quát : ”Luyến , em làm gì vậy , em bị sao vậy , em có thôi cái bộ mặt đó đi không thì bảo ?”
Nó sợ hãi rụt tay lại , cúi mặt nhận lỗi mà không nói gì . Tôi điên quá lại quát lên :
_Chuyển nhà ,chuyển nhà , không ở đây nữa , em càng ngày càng không hiểu nổi Luyến ạ.
Nó nghe thế thì hoảng , ngẩng mặt lên lắp bắp nửa xin lỗi ,nửa cầu khẩn :
_Dạ dạ , ko ko anh Bi, em không sao hết mà , đừng chuyển nhà nha anh , em muốn ở đây , em không muốn đi đâu nữa. Đừng chuyển nhà..
…… Tôi bực mình bỏ ra ngoài…
Cuối dãy trọ , phòng của Huy vẫn đóng cửa im ỉm , bên trong có hai người… Từ ngày cô gái về ở chung , Huy không còn chơi đàn nữa , có lẽ anh ta bận..
Tết năm ấy là cái tết đầu tiên ở Sài Gòn của chúng tôi , cả dãy trọ về quê gần hết . Anh em tôi mặc dù rất muốn về thăm ngoại nhưng tiền tàu xe cũng là một vấn đề lớn đối với chúng tôi. Vì thế tôi và Luyến quyết định ở lại Sài Gòn ăn tết , nó đồng ý ngay có lẽ vì một điều : Tết đấy Huy cũng không về quê . Mà thật ra cả xóm không ai biết Huy quê ở đâu , chỉ biết rằng anh ta vừa học vừa chơi nhạc cho một quán cafe nhạc sống cổ điển.
Huy biết chúng tôi ở lại thì cũng vui vẻ hỏi han vài câu rồi hứa hẹn tết sẽ qua phòng tôi làm vài chén. Còn cô gái kia , chuyển vào dãy trọ đã hai tháng mà chưa từng nói chuyện với ai , đi làm hay đi học từ sáng đến tối rồi về nhà đóng cửa im ỉm đợi Huy đi chơi nhạc về . Có điều , mặt cô lúc nào cũng buồn rười rượi.
Chap13
Bà ta ngó nghiêng một lúc thì sai tài xế lại gần phòng chúng tôi và hỏi Luyến đang ngồi đọc sách trước cửa sổ. Cũng bởi vì phòng tôi là chỗ duy nhất còn mở cửa và có người ở dãy trọ này :
_Khu này có ai tên Hoàng không em ? – Gã cộc lốc
_Dạ ?
_Ở dãy trọ này có ai tên Minh Hoàng không em gái ?
_Dạ không ạ ! – Luyến chắc chắn .
Gã gật đầu chào rồi lên xe chở người đàn bà nọ đi mất , bỏ lại cái nhìn khó hiểu cho cả hai anh em tôi.
Sáng mùng một tết , chúng tôi đang bày biện cúng vái thì Huy và cô gái nọ về . Hình như tết đối với họ cũng chẳng có gì quan trọng , bằng chứng là tôi thấy họ vẫn như những ngày thường , thậm chí còn xuề xòa hơn. Mà cũng đúng , tết là ngày của gia đình , của họ hàng , bạn bè . Tết không dành cho những người nghèo , tết không dành
