lẽo, khiến cơ thể Kiều Tâm Du co rút, da thịt trắng muốt trơn mềm, mỏng manh dính toàn nước mưa lẫn bùn đất, nhưng không vẩn đục mà tựa như đóa sen, thuần khiết yên lặng, tinh tế mà nhẹ nhàng……(không biết cái đoạn này tả có đúng không nhỉ, 2 a chị đó làm việc dưới mưa à)
Nhâm Mục Diệu cảm giác ngọn lửa trong cơ thể gần sắp phun trào rồi, cần cô nhanh chóng tới hạ nhiệt, hắn ôm cô thật chặt, chống tay trên cây ngô đồng, cởi quần của mình, lửa nóng đã sớm chờ phóng thích.
Đôi môi mỏng mang theo nhiệt độ lạnh băng, đầu óc dường như mất đi lý trí, hắn cuồng loạn mà hôn chiếc cổ của cô, lưng cô, vai cô mịn màng tinh tế mang theo cái nhìn nhẹ nhàng mà hưởng thụ. Điều này khiến cho huyết mạch Nhâm Mục Diệu như căng thêm. Trong mắt của hắn hiện lên một tia tà mị, tay từ trước mặt cô vòng ra sau, khẽ vuốt cái lưng trắng mịn, từ từ trượt xuống……
Cởi bỏ cả nội y của cô, ngón tay tà ác dừng ngay chỗ hang huyền bí, xấu xa khai hỏa. (chẹp, giống chiến đấu thế nhở?)
“Ôi…… Nhâm Mục Diệu, cầu xin anh, đừng.” Giọng nói yêu kiều thốt lên…..
“Tôi biết cô rất hưởng thụ mà……” Giọng nói Nhâm Mục Diệu khô khốc, khàn khàn, thật giống như bị dục hỏa thiêu đốt. Hắn không kiên trì được nữa rồi. Hắn nâng một chân Kiều Tâm Du, vòng qua thắt lưng mình, để hắn dễ dàng thăm dò, xâm nhập……
Lửa tình cực nóng xâm nhập vào, giống như dòng điện chạy khắp huyết mạch! Một tay của Nhâm Mục Diệu nâng cơ thể mảnh khảnh, để hai chân vô lực của cô trượt xuống, tay kia thuận thế đỡ mái tóc đen nhánh, che những đường cong hoàn mỹ phía trước Kiều Tâm Du. Truyện Tiên Hiệp – -Y
Cả người Kiều Tâm Du xụi lơ dựa vào trong ngực hắn, giống như cùng hắn hòa tan.
Trên thực tế là cô đã vô lực phản kháng, chỉ có thể nhịn nhục yên lặng chấp nhận.
Giữ chặt hai tay, hắn đã hết nhẫn nại mà chạy cuồng dã trong cơ thể cô, dường như muốn đâm xuyên cả cô vậy.
Chương 27: Lạnh buốt
Nhâm Mục Diệu đắm chìm trong cơ thể ấm áp mềm mại của cô, điên cuồng mà chiếm đoạt, đánh mất tự chủ. Dường như, Kiều Tâm Du là ốc đảo đầy say mê mà hắn từ trong sa mạc phát hiện ra.
Mưa bụi mơ màng lay động.
Gió thu nhẹ nhàng phiêu bồng.
Tựa như trong cả trời đất bây giờ chỉ còn có hai người, trong không khí mập mờ lạnh băng dần dần có hơi thở ấm áp tràn ngập.
Nhánh cây ngô đồng đung đưa theo nhịp điệu của họ, như muốn đệm nhạc. Tán lá cây gặp gió xào xạc, chậm rãi rơi xuống ……
Một dáng người kiều diễm……
“Ư……” Tiếng kêu đau đớn trôi qua, thay vào đó là tiếng thở gấp kiều mị.
Giọng nói này thật giống như ngòi nổ, đốt cháy toàn bộ bom trong cơ thể hắn. Hắn giống như tiếp nhận tín hiệu của người nào đó, gia tăng tốc độ xâm nhập cơ thể —
Cùng với cử động của cơ thể và nhịp đập trái tim, lại lần nữa hòa tan dục vọng vào càng sâu, càng sâu……
Nhâm Mục Diệu điên cuồng mà phát tiết khát vọng của mình.
Kiều Tâm Du bị đè phía dưới sợ hãi, cắn chặt cánh môi, không dám để mình phát ra tiếng rên rỉ như thế nữa. Thân thể của cô đã bị vấy bẩn, nhưng cô muốn giữ lại cho mình một linh hồn trong sạch.
Hết lần này tới lần khác chịu đựng hoan ái, dường như trái tim của cô chịu một dao lại một dao, vết thương chằng chịt, máu tươi đầm đìa, hắn cũng không có ý định từ bỏ.
Hắn di chuyển đung đưa, nhịp nhàng cơ thể, gầm nhẹ một tiếng, phóng thích tất cả lửa nóng. Ôm cô gái mềm mại trong ngực, lớn tiếng thở dốc.
“Được rồi chứ, tôi đi đây.” Giọng nói Kiều Tâm Du lạnh lùng.
Nhâm Mục Diệu hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó, trên mặt lướt qua vẻ lạnh băng, tức giận hỏi: “Nói đi! Là kỹ thuật của tôi tốt, hay là tên đó?”
Bởi vì hoan ái, tiếng nói của Nhâm Mục Diệu hơi khàn khàn, lộ ra hơi thở khêu gợi đầy nam tính.
Kiều Tâm Du liếc hắn một cái, “Đừng nghĩ anh ấy cũng xấu xa như anh!”
Lời của cô hoàn toàn khơi dậy sự phẫn nộ của Nhâm Mục Diệu, “Được! Đã như vậy, tôi càng không thể bỏ qua cô, để cả đời cô buộc chặt bên cạnh tôi, cô đừng hòng cùng anh ta ở chung một chỗ. Trơ mắt nhìn người trong lòng mình cưới người phụ nữ khác, hẳn là rất thú vị.” Giọng nói tà ý vang ngay vành tai.
“Nhìn anh ấy cưới người phụ nữ khác cùng với việc bị anh chà đạp, anh cảm thấy việc nào thú vị hơn?”
Kiều Tâm Du khinh miệt liếc hắn một cái, mưa bụi càng lúc càng dày đặc, trên hàng lông mi nhỏ dài chứa đựng tầng hơi nước.
Một ngọn gió lạnh thổi tới —
Kiều Tâm Du phát run lên.
Nhâm mục diệu ngồi xổm người xuống, nhặt chiếc áo ướt nhẹp của cô lên, bị nước mưa thấm ướt không nói, còn dính cả bùn đất. Hắn khẽ cau mày, vứt quần áo trong tay, cởi áo khoác của mình choàng cho cô.
“Tôi không cần!” Kiều Tâm Du quật cường vứt áo khoác của hắn, như ném một món đồ bẩn.
Cô nhanh chóng mặc quần áo của mình, cảm giác ướt át trên người, thực khó chịu.
Nhâm Mục Diệu mới vừa chạm vào da thịt lạnh lẽo của cô, thật giống như bình sứ, toàn thân cũng lộ ra hàn khí. Hắn muốn kéo cô vào trong xe, nhưng vừa mới chạm vào cánh tay Kiều Tâm Du, cô lập tức sợ hãi lui về phía sau mấy bước, như một con chim sợ cành cong. Truyện Sắc Hiệp –
Edit: Heo Nghịch Ngợm
Chương 28: Mắc mưa
“Sao? Căm ghét tôi?” Đôi mắt âm u của Nhâm Mục Diệu hiện lên