ằm vào thương tích dài nhỏ trên cổ, hỏi: “Sao lại có vết thương này?”
“Anh ghét bỏ em sao?” Kiều Tâm Du dùng tay che lại vết thương đã kết vảy.
“Vì sao bị thương?” Giọng nói dịu dàng của Nhâm Mục Diệu bay vào trong tai Kiều Tâm Du, lan tràn tới trái tim, kích khởi một trận gợn sóng.
Kiều Tâm Du chột dạ, mắt liếc về hướng khác, không dám nhìn thẳng hắn, “Tại em không cẩn thận!”
Hắn kéo tay Kiều Tâm Du ra, cúi người tới gần, đầu lưỡi êm ái liếm nhẹ qua vết thương,”Phải bảo vệ mình thật tốt, có biết không. Nếu không, anh sẽ đau lòng……”
Nụ hôn ẩm ướt dần dần trượt xuống, rơi vào giữa xương quai xanh trơn bóng ——
“Ư……” Kiều Tâm Du không nhịn được rung động đến từ trái tim, nó dần hóa thành mỗi một tiếng kêu yêu kiều bật ra nơi miệng.
“Tâm Du, “MISS” của em đâu?” Giọng Nhâm Mục Diệu khàn đục, lộ ra hơi thở hổn hển.
Nói đến việc này, Kiều Tâm Du càng tự trách: “Không biết…… Mục Diệu, hình như em đã làm mất nó rồi.”
“Không sao, anh sẽ lại làm cho em một cái khác!” Hô hấp Nhâm Mục Diệu ấm áp hệt như một loại phẩm màu, tràn lên cơ thể xinh như ngọc của Kiều Tâm Du, nhất thời khiến nó biến thành một màu hồng nhạt, dưới ánh đèn nhu hòa tán bật ra một sắc màu mê người.
Chương 193: THAY ĐỔI CỤC DIỆN
Nhâm Mục Diệu khẽ hôn, chiếc cổ trắng như gốm sứ của Kiều Tâm Du rơi xuống lấm tấm những điểm đỏ hồng, dường như những đóa hồng mai phấp phới trong trời tuyết trắng, nở rộ ra một loại ánh sáng rực rỡ chói mắt.
Điểm đỏ trên bầu ngực Kiều Tâm Du dưới sự tác động giữa môi và lưỡi Mục Diệu càng lúc càng trở nên cứng rắn, lộ ra tất cả vẻ đẹp của mình.
“Ư…… Mục Diệu…… Em……” Kiều Tâm Du cả người mềm mại vô lực, thanh âm thở gấp dần dần truyền vào tai Nhâm Mục Diệu.
Hắn mau chóng thoát ra tầng vải mỏng manh còn sót lại trên người Kiều Tâm Du, dùng phần to lớn mạnh mẽ của phái nam xâm nhập vào giữa hai chân cô, tách ra đôi chân ngọc thon dài, “Tâm Du, nói em yêu anh!”
“Ưm…… Mục Diệu, em yêu anh……” Kiều Tâm Du khép lại đôi mắt.
Bất chợt, thứ nóng bỏng cứng rắn đâm vào thân thể mềm mại ẩm ướt của cô. Ngay sau đó, hắn ôm chặt chiếc eo thon của cô, dục vọng liên tiếp chạy nước rút, đưa cô lên “đỉnh”.
“Mục Diệu, em yêu anh……” Kiều Tâm Du dưới từng đợt rồi lại từng đợt công kích, cô không chút kiêng dè nói ra suy nghĩ chân thật trong lòng mình.
Không biết trải qua bao lâu, Nhâm Mục Diệu ôm Kiều Tâm Du ngồi dậy, càng thêm mạnh bạo xâm nhập tiến vào thân thể cô, “Tâm Du, anh cũng yêu em ——”
Hơi thở mập mờ ngập tràn căn phòng nhỏ hẹp, trong không khí cuồn cuộn sóng nhiệt kéo dài, không ngừng lăn lộn, bay lên ……
Giờ phút này, hai trái tim cô độc đang gắn bó thật chặt với nhau, không còn bồng bềnh hời hợt nữa.
————
“Vẫn không có chút tin tức của tên quỷ Nhâm Mục Diệu kia sao?” Ngón tay Đinh Hạo Hiên nhanh chóng lướt nhẹ trên bàn phím, ánh mắt nghiêm túc dán chặt vào từng đường biểu đồ trên màn hình máy tính, đột nhiên ngẩng đầu, liếc Ám Dạ Tuyệt ở phía đối diện.
Đôi mắt lạnh băng của Ám Dạ Tuyệt chăm chú nhìn màn hình laptop, lạnh nhạt trả lời: “Không có.”
Đinh Hạo Hiên duỗi cái lưng mệt mỏi, thư giãn gân cốt, “Ám Dạ Tuyệt, cậu nói xem, chuyện này là sao. Cái tên Nhâm Mục Diệu kia giờ đang vùi mình trong hương thơm dịu dàng ôn tồn, còn tôi đây, mệt sống mệt chết, giúp công ty cậu ta đánh giặc.”
“Phần cậu xong chưa?” Ám Dạ Tuyệt biểu tình lạnh lẽo ngàn năm không thay đổi.
“Cậu xem đi!” Đinh Hạo Hiên chuyền laptop sang Ám Dạ Tuyệt, “Cổ phiếu của tập đoàn Kim Thái đã bắt đầu rớt giá, mà giá cổ phiếu của tập đoàn Nhâm thị thì đúng như trong kế hoạch của chúng ta, nhanh chóng tăng lên.”
Đôi mắt Ám Dạ Tuyệt lạnh băng, nhàn nhạt nhìn lướt qua, từ tốn nói: “Xuống không nhanh lắm!”
“Còn không nhanh?” Đinh Hạo Hiên có chút kinh ngạc, “Cậu không phải muốn nó ngay trong ngày đầu tiên lập tức sụp đổ chứ?”
“Để tập đoàn Kim Thái hoàn toàn sụp đổ trong một ngày thì thế nào?”
“Đâu cần phải tuyệt tình như vậy?” Đinh Hạo Hiên nhìn người đàn ông trước mắt này, khắp người hắn đã bắt đầu cảm giác được khí lạnh tràn tới.
Ám Dạ Tuyệt nhấn xuống nút Enter, đôi tay ngừng lại, ngửa đầu thờ ơ nhìn Đinh Hạo Hiên, lạnh lùng nói: “Hôm nay, tâm tình khó chịu!”
Hả? Tâm tình khó chịu, là lấy việc phá đổ công ty người khác làm thú vui sao?
Đinh Hạo Hiên lắc đầu, cảm thấy người đàn ông này quá mức kinh khủng.
————
“Bịch ——” một phần giấy tờ nặng nề nện xuống, cùng với sàn nhà phát ra âm thanh chói tai.
“Nói đi! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Úc Thường Kiện tức giận nhìn Nhâm Dịch Tuấn, trong đôi con ngươi sắc bén như có hỏa dược, tùy thời có thể nổ tung.
Mặt Nhâm Dịch Tuấn tối tăm, như bị một tầng mây đen bao phủ, trên mặt không có một tia biểu tình, tẻ nhạt khẽ mở môi, “Chúng ta thua……” Giọng điệu khoan thai bí mật mang theo mấy phần không cam lòng.
“Thua? Không thể nào!” Úc Thường Kiện không cách nào tiếp nhận sự thật này. Một khắc trước, cổ phiếu tập đoàn Nhâm Thị không chút kiêng dè mà rớt giá, đúng như dự đoán của bọn họ, nhưng thật không ngờ, chỉ mới qua một ngày, cổ phiếu của Nhâm Thị đột nhiên lật ngược tình thế, từng bước gia tăng