ớc đi. Cô tin tưởng chắc chắn chỉ cần dùng sức hít thở là có thể ngửi thấy hương vị ánh mặt trời.
“Sao cô lại ở chỗ này?” Kỳ thật lúc Kiều Tâm Du bị Nhâm Mục Diệu dắt vào căn phòng tổng giám đốc, một màn kia vừa đúng lúc bị Trầm Trạm Vân nhìn thấy. Cô ta tới đây là để sắp xếp bàn giao lại một số công việc bị mất. Đương nhiên cô ta sẽ không quên mình bị sa thải là do ai làm hại.
“Chào” Kiều Tâm Du cúi đầu, xoay người có chút chào hỏi.
“Cô ở đây ngày nào, ngày đó tôi cũng sẽ không tốt hơn.” Trong lòng Trầm Trạm Vân một trận phẫn nộ, dữ tợn cười lạnh, trừng mắt nhìn cô như muốn róc xương cô ra.
Cô ta lập tức thu lại biểu tình âm lệ trên mặt, đường kẻ sâu và đen dưới mắt mang theo vẻ yêu mị hồ ly phút chốc hiện lên một chút tà niệm. Cô ta đưa một gói phong bì to màu vàng, “Toàn bộ là hợp đồng mà tập đoàn Nhâm thị và tập đoàn Vạn Hồng hợp tác, tổng giám đốc bảo cô lập tức tự mình giao tận tay Vạn tổng giám đốc.”
“Tôi không phải nhân viên Nhâm thị, việc cơ mật như thế sao lại giao cho tôi?”
Trầm Trạm Vân nhíu mày, mỉm cười nói, “Nhâm tổng giám đốc nói nuôi cô rất lỗ vốn, nếu để cô ăn uống chùa không bằng cho cô làm chân chạy việc. Giá trị của cô ngoại trừ thể hiện ở nơi này còn có thể thể hiện ở nơi khác sao?”
“Được rồi!” Kiều Tâm Du nghe không nổi nữa, ngăn lại lời của cô ta. Nhận gói phong bì to trong tay Trầm Trạm Vân, “Tôi đã biết.” Lập tức xoay người rời đi. Truyện Tiên Hiệp – -Y
Trầm Trạm Vân vẫn không quên nhấn mạnh lần nữa, ” Nhất định phải giao tận tay cho Vạn Tổng giám đốc đó”.
Hai tay ôm ngực nhìn bóng dáng dần dần đi xa, đôi môi đỏ sẫm giương lên rực rỡ, trên mặt lộ ra tươi cười quỷ mị, lắc đầu than nhẹ, “Thật sự là một cô bé đơn thuần. Ai~ Thật không ngờ giải quyết đơn giản như thế.”
————
Đi ra khỏi cao ốc của tập đoàn Nhâm thị, Kiều Tâm Du mau chóng tìm tới tập đoàn Vạn Hồng.
“Chào chị, tôi muốn gặp Vạn tổng giám đốc.” Đối mặt với thư ký có vẻ lớn tuổi, Kiều Tâm Du càng thêm lễ phép.
“Được!”Chị ta lập tức nhấn phím điện thoại nội bộ, nói mấy câu, “Tiểu thư, cô có thể vào.”
Mọi chuyện đều rất suông sẻ, nhiệm vụ này so với tưởng tượng của Kiều Tâm Du còn đơn giản hơn.
Sau khi Kiều Tâm Du đi vào văn phòng tổng giám đốc, chị thư kí lắc đầu, “Ai ~ lại một con cừu nhỏ đưa vào miệng sói.”
Chương 53: DÊ VÀO MIỆNG SÓI
Vừa đi vào căn phòng này, Kiều Tâm Du đã cho rằng mình vào nhầm chỗ. Ánh sáng lờ mờ, biến hóa rực rỡ, ánh đèn này làm cho Kiều Tâm Du choáng váng. Quán bar ồn ào, âm nhạc sắp chọc thủng màng nhĩ. Từng đợt rượu cay xộc vào mũi, đâm thằng vào khứu giác Kiều Tâm Du.
Dưới ánh đèn mờ ảo, một đám phụ nữ ăn mặc lộ liễu, điên cuồng, vây quanh một người đàn ông to lớn nhảy múa. Cùng với âm nhạc, bọn họ mặc sức uốn éo thân hình. Lụa mỏng nhẹ nhàng vòng qua thân không gây trở ngại gì. Ánh mắt một đám người dáng vẻ xinh xắn, trên người chỉ mặc bikini, hơn nữa còn là bikini ít vải nhất.
Gã đàn ông một bên nhảy múa, một bên tay đối với các cô gái xung quanh thì xé rách từng tầng lụa mỏng, bikini cuối cùng cũng không tha.
Tiếng cười như chuông bạc từng đợt từng đợt vang ra, hình ảnh nhiễu loạn, khiến Kiều Tâm Du nghẹn họng trố mắt đứng nhìn.
“Tửu Trì Lâm*”, Kiều Tâm Du cũng không biết vì sao trong đầu mình đột nhiên toát ra từ này.
Vài cô gái toàn thân không che đậy gì cũng không có một chút ngượng ngùng, lớn mật vặn vẹo eo mềm mảnh khảnh của mình, đung đưa bộ ngực cao ngất – bàn tay mềm như có lửa nhẹ nhàng vuốt ve ngực người đàn ông, xuống phía dưới.
Mặt Kiều Tâm Du nhanh chóng ửng hồng, lập tức xoáy người đi về phía cửa. Giờ phút này cô cần nhất là không khí trong lành.
Ai ngờ phía sau truyền đến một tiếng cười tà ác mị hoặc, “Sao vậy? Vừa mới đến đã muốn đi rồi?” Kiều Tâm Du dừng bước lại, đứng lặng tại chỗ, không dám xoay người nhìn hình ảnh nóng bỏng kia, “Đã quấy rầy đến nhã hứng của Vạn tổng giám đốc, lần khác tôi lại đến. Không quấy rầy.”
Hắn giơ một tay lên, căn phòng lờ mờ phút chốc sáng lên, dừng lại âm thanh trụy lạc.
Trong nháy mắt khôi phục yên bình, giống như thoáng cái từ cảnh hoang đường trong mơ trở lại sự thật. Nguồn truyện: Y
Đám phụ nữ quang lõa kia mau chóng mặc lại quần áo rải rác trên mặt đất, không để cho hắn ta nói nhiều lập tức rời đi.
Kiều Tâm Du nhìn túi hồ sơ của công ty trong tay, đi cũng không được chỉ có thể cứng ngắc đứng tại chỗ, đưa lưng về phía hắn ta.
Mùi nước hoa nồng nặc còn có mùi rượu dần dần tản đi, đám phụ nữ kia cũng đã rời khỏi, dường như một màn mới vừa rồi chỉ là hư ảo.
“Cô định tiếp tục đứng đó làm thần giữ cửa sao?” Kiều Tâm Du xoay người, bày ra khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng để che giấu xấu hổ vừa rồi, “Vạn tổng giám đốc, xin chào. Là thư kí Trầm Trạm Vân bảo tôi đem hồ sơ này giao cho anh.”
Cô lập tức đưa hợp đồng lên. “Cám ơn. Gọi tôi Vạn Khải Phong”, Vạn tổng giám đốc thật sự rất khách khí.
Hắn đưa tay ra, một đôi mắt đào hoa yêu ma không ngừng đánh giá Kiều Tâm Du.
Nhìn hắn vẫn duỗi tay ra ở đó, Kiều Tâm Du lễ phép nắm lấy. Ai ngờ hắn khom người, cánh môi dừng ở sau lưng trơn mịn của cô, “Không biết tiểu thư xinh đẹp