XtGem Forum catalog
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210703

Bình chọn: 10.00/10/1070 lượt.

i gì mờ ám.” Cô đem mấy sợi tóc vướng trên mặt vén qua sau tai, nghi ngờ hỏi: “Anh không phải đang xem web tình dục đấy chứ?” Nhìn thẳng vào mắt hắn thể hiện ra thái độ chắc chắn.

“Bộp!” Một tiếng, lời này rất có lực chấn động, Nhâm Mục Diệu nhẹ buông tay, Laptop đã nằm trên sàn nhà.

“Xem phản ứng của anh, cũng biết bị em nói trúng rồi.” Kiều Tâm Du có chút dương dương đắc ý, tay lanh lẹ nhặt Laptop lên, mở ra ——

“A? Laptop này chất lượng thật, rơi như vậy mà cũng không có vấn đề gì……”. Tiếng Kiều Tâm Du càng ngày càng thấp……

Sao trên màn hình máy tính đều là ảnh của cô? Cảnh này là lúc cô ở thần điện Olympic Zeus ngửa đầu nhìn cột đá.

Cô không ngừng bấm nút xem hình tiếp theo, trong đó đều là hình của cô, có lúc cô đang tham quan, có lúc cô đang ngủ ……

Kiều Tâm Du nhíu mày, hỏi: “Anh muốn đổi nghề làm chó săn sao?”

“Con hôm nay có ngoan không.” Nhâm Mục Diệu vừa ôm eo cô vừa kéo, tay đặt lên bụng ấm áp của cô, lấy cớ chuyển đề tài.

Kiều Tâm Du ngồi trên đùi của hắn, hai cánh tay ôm cổ hắn, “Rất ngoan, hôm nay em không có buồn nôn.” Bàn tay mảnh mai chạm vào lồng ngực của hắn, “Anh không cần hỏi lấy lệ vấn đề của em đâu! Anh chụp ảnh em như vậy, em muốn kiện anh xâm phạm quyền chân dung của em.”

“Anh sẽ bồi thường cho em thật nhiều.” Bàn tay to của Nhâm Mục Diệu nhẹ vuốt bụng cô, mặt mang theo ý cười, “Một nửa gia sản của anh thì thế nào?”

“A?” Kiều Tâm Du bị chuyện cười của hắn làm hoảng sợ, “Chuyện này đùa không vui chút nào.”

Kiều Tâm Du nhớ lại lúc cô ký vào cái gọi là “Hôn ước” kia, trên đó viết rất rõ, lúc chấm dứt quan hệ hôn nhân, Kiều Tâm Du một phân tiền cũng đừng mong lấy được, nếu có con, cô cũng không có quyền nuôi dưỡng đứa trẻ. Thật giống như hắn đem cô thành đồ bỏ đi, không chút thương tiếc ném ra ngoài.

“Anh cảm thấy đã nợ em một hôn lễ.” Tiếng nói thâm trầm vang bên tai cô, chạm thẳng vào trái tim cô.

Hôn lễ? Cô chưa bao giờ hy vọng xa vời như thế.

“Anh cũng không nợ em gì cả” Mà là Kiều Tâm Du cảm giác mình rất hèn mọn, căn bản là không dám yêu cầu xa vời bất cứ điều gì. Cô sợ mình yêu cầu nhiều, sẽ càng mất nhiều.

Cô bây giờ chỉ cầu nguyện đứa nhỏ có thể bình an ra đời, có thể ở bên cạnh hắn nhiều thêm một ngày. Thời điểm hắn còn chưa chán ghét cô, chính cô cũng có được đoạn hạnh phúc ngắn ngủi này. Cho dù ngày nào đó mỗi người một nơi, cô cũng sẽ có một đoạn hồi ức tốt đẹp.

Không biết là bởi vì người đang ở nơi đất khách, hay là vì mang thai mà tâm tình trở nên có nhiều biến hóa kỳ lạ, Kiều Tâm Du luôn cảm thấy tâm trạng hoảng hốt, dường như sắp có chuyện gì đó không tốt xảy ra.

“Tâm Du, chúng ta trở về sẽ lập tức kết hôn.” Nhâm Mục Diệu làm việc luôn luôn độc đoán chuyên quyền, hắn không hỏi một chút ý kiến của Kiều Tâm Du, trực tiếp đưa ra quyết định.

Bàn tay Kiều Tâm Du bao phủ lấy hắn, mười ngón đan xen, “Có phải quá vội vàng không?” Lý do này dường như không có sức thuyết phục, “Người ta sẽ nói chúng ta là lên xe trước mua vé bổ sung sau.”

“Chẳng lẽ chúng ta không phải là lên xe trước mua vé bổ sung sau sao?” Trong con ngươi đen sáng như sao xen lẫn ý cười nhạo, “Quyết định vậy đi! Nhân lúc bụng em vẫn chưa rõ, miễn cưỡng còn có thể mặc được áo cưới.”

“Em mặc không nổi áo cưới?” Kiều Tâm Du chu miệng lên, bất mãn nói: “Tại anh hết, một ngày sắp xếp sáu bữa ăn, nên em mới mập.”

Chương 107: EM LÀ CỦA ANH

Phụ nữ luôn để ý đến vóc người mình.

Trong khoảng thời gian ở Athen, chứng nôn buổi sáng của cô càng ngày càng giảm, khẩu vị cũng tốt hơn lên, một ngày sáu phần ăn, cô vẫn cảm thấy không no, đồ ăn vặt cũng không rời tay. Thật giống heo, không phải ăn thì là ngủ. Vậy nên, thể trọng tự nhiên có phần gia tăng.

“Không có không có, em không mập chút nào cả.” Nhâm Mục Diệu nhéo nhéo gương mặt trắng mềm như trứng gà của cô, “Nhiều lắm là châu tròn ngọc sáng thôi.”

“Nhâm Mục Diệu! Anh lại dám đùa cợt em!” Kiều Tâm Du giận đến quay đầu đi, tầm mắt vừa đúng rơi vào những đám mây ngoài cửa sổ, cảnh sắc ngoài cửa sổ vẫn là một màu trắng, mây khói lượn lờ như thế, cô không phải loại người lần đầu tiên thấy được thì hăng hái lần sau sẽ không. Càng xem nhiều, thì sẽ càng thấy hăng hái hơn. Mà người một khi có được nhiều, sẽ càng cảm thấy chưa đủ, hi vọng được nhiều hơn nhiều hơn nữa. Kiều Tâm Du cảm thấy mình bây giờ trở nên tham lam rồi.

“Em đang nghĩ gì thế?” Nhâm Mục Diệu phát hiện cô bây giờ càng ngày càng thích ngẩn người, hắn bắt đầu không hiểu rõ lòng của cô.

Kiều Tâm Du tỉnh táo lại, khóe miệng nâng lên một nụ cười giảo hoạt, “Thật muốn ném anh ra ngoài, tự do rơi xuống đất.”

“Độc nhất là lòng dạ đàn bà, câu nói này không sai chút nào! Xem ra, anh cần phải dạy dỗ em thật tốt.” Giọng nói vừa mới rơi xuống, môi mỏng của hắn lập tức chạm vào cánh môi hồng của cô, êm ái di chuyển, đầu lưỡi một vòng lại một vòng liếm quanh môi cô. Biết thân thể của cô đã mềm nhũn, mới triển khai bước kế tiếp.

Kiều Tâm Du cảm giác như dưỡng khí của mình đã bị hắn hút hết, hầu như không còn, toàn thân xụi lơ trong ngực hắn.

Hắn hôn tỉ mỉ, bí mật mang theo hơi thở nóng như lửa, rơi