i mặt giả bộ thà chết không chịu khuất phục, thề sống chết thủ tiết. Thực chất bên trong lại là dâm đãng dưới thân hắn. Mắt hắn băng lãnh như thanh chủy thủ sắc bén đâm thẳng vào trái tim cô: “Trời sinh cô chính là để làm ấm giường.”
Bàn tay ở trên nơi mềm mại, nhẵn nhụi của cô dọc theo phía sau lưng chậm rãi trượt, kéo quần jean của cô ra, đôi chân mảnh khảnh hiện ra trước mắt, ánh đèn màu vàng cam lờ mờ nhàn nhạt chiếu xuống cơ thể càng tăng thêm vẻ mị hoặc của cô.
Bàn tay tàn sát bừa bãi, mặc kệ phản kháng cực lực của cô, đem vật mỏng sau cùng cởi ra.
“Cô xem điều kiện của cô tốt như vậy. Sau khi được tôi dùng qua, khẳng định vẫn còn rất nhiều gã đàn ông tình nguyện dùng hàng đã dùng rồi này.”
Lời vũ nhục lạnh như băng chà đạp lên lòng tự trọng duy nhất còn sót lại của Kiều Tâm Du, nước mắt thấm ướt khuôn mặt cô, toàn thân khẽ phát run giống như giờ phút này đang ở địa ngục mà tiếp nhận ngàn vạn nhát chém.
Khóe miệng Nhâm Mục Diệu hiện lên nụ cười tà nịnh như hoa loa kèn nở rộ, hơi thở mang theo tội ác hủy diệt tất cả: “Đều là cô gây ra, chính cô là người gây nên mọi chuyện.”
Kiều Tâm Du chậm chạp mở miệng: “Sao anh có thể đem tất cả mọi chuyện đẩy lên trên người kẻ khác mà không phải chính anh gây ra? Nói không chừng, chính những tội ác anh làm đã khiến cho ông trời muốn trừng phạt anh, cướp đi người yêu của anh.”
Đôi mắt sâu thẳm của Nhâm Mục Diệu giống như phủ một tầng sương mù làm cho người ta không dò xét được tâm tình của hắn. Dường như có một bức tường rất cao, rất cao được hắn xây nên bao quanh trái tim mình, bởi vì trái tim hắn quá yếu ớt, không thể không dùng vẻ bề ngoài cứng rắn để bảo hộ.
Thật lâu sau Nhâm Mục Diệu cũng không có bất kỳ động tác gì. Thẳng đến khi Kiều Tâm Du cảm thấy lạnh, khẽ phát run ho khụ khụ một tiếng.
Điều này làm cho hắn phục hồi tinh thần, đứng dậy nới lỏng tay Kiều Tâm Du, lạnh lùng thản nhiên nói một câu: “Thật là mất hứng.” Sau đó hất tay rời đi.
edit: Heo Nghịch Ngợm
beta: Vô Phong
Chương 17: Không khỏi phiền lòng
Kiều Tâm Du ngẩn ngơ nhìn trần nhà, không khí tháng mười một lạnh giá làm cô dường như bị đông cứng, vẫn duy trì tư thế ban đầu, không động một bước.
Mặc dù hắn đã rời khỏi nhưng trong không khí vẫn tràn ngập mùi rượu nhàn nhạt, còn có cả mùi thuốc lá. Đây đều là hương vị trên người hắn.
Nếm đủ khuất nhục, nước mắt từ từ rơi xuống như xâu chuỗi ngọc trai bị đứt dây.
Bao giờ mới kết thúc đây?
————-
Một chiếc xe thể thao màu bạc như tia chớp vụt qua ngã tư đường vắng vẻ.
Nhâm Mục Diệu ôm một bụng khí điên cuồng lái xe đến câu lạc bộ Hoàng Đình, ngay bây giờ hắn cần một người phụ nữ có thể giúp hắn giải quyết nhu cầu cùng với lửa giận của bản thân.
Người đàn bà chết tiệt! Hắn thầm mắng một tiếng, một cước đạp lên chân ga.
Câu lạc bộ Hoàng Đình là hắn và bạn tốt Đinh Hạo Hiên rảnh rang không có việc gì làm mở ra, hiện giờ tuy rằng quyền kinh doanh không ở trong tay nhưng hắn vẫn nắm giữ một nửa cổ phần.
Khách của câu lạc bộ đều là những người có địa vị trong xã hội thượng lưu, không phải quan chức thì cũng là những nhà doanh nghiệp thành đạt. Có được thẻ VIP của câu lạc bộ Hoàng Đình cũng chính là tượng trưng cho thân phận, nhưng không phải cứ có nhiều tiền là có thể có được mà phải tiến hành tổng hợp đánh giá mới cân nhắc quyết định.
Nằm trên đoạn đường hoàng kim, câu lạc bộ Hoàng Đình trang hoàng tráng lệ, nơi nơi tràn ngập mùi vị xa hoa.
Nhâm Mục Diệu đi thằng đến quán bar, trước tiên hắn muốn giải trừ lửa giận trong lòng, rượu chính là thuốc tê tốt nhất.
Ánh sáng màu lam thanh u chậm rãi phiêu dật, âm nhạc du dương uyển chuyển khoan thai phiêu đãng.
Mùi rượu nhàn nhạt trộn lẫn với đủ loại nước hoa chính là hương vị bóng đêm mê tình.
Nhâm Mục Diệu trời sinh khí chất vương giả làm cho hắn đi đâu cũng đều trở thành trung tâm.
Một cô gái diêm dúa mặc lễ phục dạ hội màu đen hở hang đi về phía hắn: “Tiên sinh uống rượu một mình sao?” Giọng nói dịu dàng mềm yếu dường như muốn làm người ta tan chảy.
Nói xong, cô ta lập tức ngồi xuống bên người Nhâm Mục Diệu, sau đó cố ý nghiêng người về phía trước, loay hoay làm cho rãnh ngực của mình lộ ra.
Nhâm Mục Diệu ngửa đầu uống ly rượu Whiskey đậm đặc, không thèm liếc mắt nhìn cô gái diêm dúa bên cạnh. Bạn đang đọc truyện được copy tại Y
Người đàn ông này, cô gái nhận định Nhâm Mục Diệu chính là người đêm nay của mình, cô ta kiên quyết không buông tha cầm lên một ly rượu đỏ nhẹ nhấp một ngụm, kề sát lỗ tai hắn mị hoặc nói: “Sao không mời người ta uống một chén chứ?” Đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên thật giống như đang mời gọi người đến nhấm nháp. Cánh tay tinh tế non mềm như dây leo từ từ quấn lấy cánh tay hắn, tiếp theo là lồng ngực của hắn, thấy hắn không có phản ứng, cô to gan hơn, đưa tay tham lam tiến vào trong áo sơmi, chạm vào vùng da cường tráng của hắn.
“Cút!” Lời nói lạnh như băng từ trong miệng hắn bất ngờ phun ra. Nhâm Mục Diệu bỗng dưng đứng lên, cô gái nửa người đang dựa trên người hắn, trọng tâm không ổn định nên chật vật ngã lăn trên mặt đất.
Sắc mặt của cô gái xinh đẹp trở