XtGem Forum catalog
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210682

Bình chọn: 8.5.00/10/1068 lượt.

o bây giờ, em đối với gian phòng nhỏ này có tình cảm, muốn tiếp tục ở lại đây?”

Nhâm Mục Diệu ngắm nhìn bốn phía, gian phòng trọ này, một phòng ngủ một phòng khách, nhỏ đến đáng thương. Diện tích phòng vệ sinh nhà họ Nhâm so với nơi này còn lớn hơn, “Nếu em kiên quyết muốn ở lại, anh chỉ có thể, mua đứt mảnh đất trống này, sau đó đem cái nhà trọ so với ông lão còn muốn xiêu vẹo hơn, chỉ chực sụp đổ này phá hủy đi.”

“Anh không được làm thế!” Kiều Tâm Du biết hắn luôn nói được là làm được, không thể bởi vì cô, mà để cho toàn bộ người ở đây bị liên lụy. Cô mấp máy môi vài cái, tâm không cam tình không nguyện nói: “Được rồi! Em về với anh.”

“Thật biết nghe lời!” Nhâm Mục Diệu cúi đầu hạ xuống một nụ hôn dội ra tiếng lên mặt cô, như phần thưởng cho một đứa bé con.

“Hừ!” Kiều Tâm Du bực mình hừ một tiếng. Bất ngờ, lực đạo ở thắt lưng bỗng mạnh hơn, một trận trời đất quay cuồng, Kiều Tâm Du bị hắn bế lên, “Này! Anh làm gì đấy? Mau thả em xuống!”

Nhâm Mục Diệu cúi đầu nhìn cô, khóe miệng chứa đựng nụ cười nhạt xấu xa, “Ngay bây giờ chúng ta về nhà.”

Chương 199: VÔ TÌNH VỨT BỎ

“Không cần! Em còn chưa sửa soạn, ở đây còn rất nhiều đồ……” Kiều Tâm Du ra sức phản kháng, hai chân đạp loạn.

“Đều không cần!” Nhâm Mục Diệu không để ý tới phản kháng của Kiều Tâm Du, đi về phía cửa, chân đá ra một cước ——

“Rầm ——” một tiếng, cửa sắt bị hắn phá hỏng.

————

Rèm cửa sổ trong phòng bị kéo thật kín, ngăn trở ánh sáng rực rỡ bên ngoài, bên trong là khoảng không gian tối đen, từng đợt mùi rượu nồng nặc xông vào mũi.

“Dịch Tuấn, Dịch Tuấn! Anh có ở đây không?” Lương Tử Ngưng sau khi ra viện đã tìm rất nhiều nơi, nhưng đều không tìm được bóng dáng Nhâm Dịch Tuấn, nên cô trở lại khu nhà trọ của mình, không ngờ khi tới nơi, phòng trọ của cô bay ra mùi rượu cồn nồng nặc.

“Cạch!” Nhất nút công tắc, ánh đèn sáng ngời tán ra tia sáng nhu hòa, trong nháy mắt tràn ngập từng góc phòng ngủ.

Nhâm Dịch Tuấn ngồi sững trên đất, chung quanh là mười mấy chai rượu nghiêng ngả. Áo sơ mi trắng của hắn dính phải rượu, chỉ cài hai nút phía dưới, lộ ra từng đường cong tinh tráng của bắp thịt. Mái tóc hắn xốc xếch, cằm đã có một lớp râu ria, trong đôi con ngươi suy yếu vô lực hiện lên đầy tia máu, đôi mắt đỏ vằn bị ánh sáng chói lòa kích thích làm cho híp lại, bất mãn lớn tiếng hét lên: “Tắt ngay! Tắt ngay!”

“A!” Lương Tử Ngưng lần đầu tiên nhìn thấy Nhâm Dịch Tuấn chật vật như vậy, dáng vẻ chán chường, cô tắt toàn bộ đèn.

Chớp mắt, căn phòng sáng ngời một lần nữa lọt vào bóng tối.

Lương Tử Ngưng đi về phía hắn, ngồi chồm hổm xuống, “Dịch Tuấn, anh đừng uống nữa được không……” Lương Tử Ngưng ngồi ở một bên khuyên người say như chết – Nhâm Dịch Tuấn.

“Cút ngay! Cô cút ngay cho tôi……” Nhâm Dịch Tuấn đẩy Lương Tử Ngưng ra, cầm chai rượu lên, ngửa đầu mãnh liệt rót.

Mặc dù Nhâm Dịch Tuấn đã say, nhưng là sức lực của hắn vẫn lớn như vậy, Lương Tử Ngưng hai tay chống đất, bò dậy, đoạt lấy chai rượu trong tay Nhâm Dịch Tuấn, cô uống một hớp, vị rượu cồn nồng đậm kích thích cổ họng của cô, “Anh xem anh hiện giờ ra dáng vẻ gì! Quả thật như một bãi bùn nhão!”

“Đúng! Tôi bây giờ chỉ là một bãi bùn nhão, một bãi bùn nhão luôn bị người ta ngây ngốc lợi dụng!” Nhâm Dịch Tuấn gầm thét, tay phải vô lực rũ xuống, lại nhặt một chai rượu trên đất, dùng răng mở nắp phía trên, “Chúng ta uống chung đi, vì bãi bùn nhão tôi đây cạn chén!”

Nhâm Dịch Tuấn trước giờ vốn không chịu nhận thất bại, hắn tại sao lại chán chường như thế, Lương Tử Ngưng khẽ sửng sốt, nhẹ giọng dò hỏi: “Dịch Tuấn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện gì? Ha ha…… Chuyện gì? Ha ha……” Nhâm Dịch Tuấn ngửa đầu mặc sức cười lớn, trong bóng đêm, đồng tử của hắn phóng đại cực hạn, thả ra thứ ánh sáng vỡ nát mù mờ ngỡ ngàng.

Lương Tử Ngưng thấy Nhâm Dịch Tuấn như vậy, đau lòng không dứt, cô tình nguyện thấy hắn đối với cô lãnh khốc vô tình, một Nhâm Dịch Tuấn gào to thét lớn với cô, chứ không muốn nhìn thấy một Nhâm Dịch Tuấn chán chường, hờ hững, thê lương như bây giờ. Nguồn:

Mỗi một tiếng cười của hắn giống như kim nhọn ghim vào lòng Lương Tử Ngưng, khiến cho cô thông suốt.

“Dịch Tuấn……” Lương Tử Ngưng thấp giọng kêu một tiếng, đưa ra hai cánh tay, nghiêng người ôm lấy Nhâm Dịch Tuấn, “Dịch Tuấn, anh còn có em mà…… Cho dù anh gặp phải chuyện gì, em cũng sẽ ở bên cạnh anh, giúp đỡ anh, cùng anh đối mặt……”

Nhâm Dịch Tuấn thoáng yên tĩnh trở lại, hắn ngưng điên cuồng cười to, đưa đôi mắt tĩnh mịch chuyển sang Lương Tử Ngưng, mờ mịt không hề có tiêu điểm, khóe miệng nâng lên thành một nụ cười lạnh nhạt, “Ha ha…… Ở bên cạnh giúp đỡ tôi?”

Lương Tử nghe được tia hoài nghi trong lời nói của hắn, cô vội vàng nói: “Đúng! Dịch Tuấn, em vĩnh viễn sẽ ở bên cạnh giúp đỡ anh.” Điểm này, Nhâm Dịch Tuấn quyết không thể có bất kỳ hoài nghi gì với cô, mười mấy năm qua, tim Lương Tử Ngưng vẫn chỉ đem ba chữ Nhâm Dịch Tuấn” để ở vị trí cao nhất, ai cũng không có cách khiến nó dịch chuyển.

“Cô biết không, tôi hoàn toàn thất bại rồi, bây giờ tôi chỉ là một kẻ nghèo rớt mồng tơi, không một xu dính túi…… Th