Pair of Vintage Old School Fru
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210611

Bình chọn: 8.5.00/10/1061 lượt.

đến vậy.”

“Không! Mục Diệu, đừng tin cô ta…, cô ta muốn……” Kiều Tâm Du hướng về phía điện thoại lớn tiếng gào thét, nhưng lại bị Lương Tử Ngưng lấy tay bịt chặt miệng cô lại. Vì cánh tay cô đã bị cô ta trói, nên không có cách nào phản kháng.

“Cô muốn gì?” Nhâm Mục Diệu lẳng lặng nói, giọng nói bình tĩnh, nhưng là loại an tĩnh trước cơn sóng to gió lớn.

“Muốn gì? Anh nói xem, một cô gái yếu đuối như tôi thì có thể muốn gì? Chỉ muốn gặp mặt anh chút thôi, ai bảo anh là tổng giám đốc tập đoàn Nhâm thị cao cao tại thượng, dân chúng nhỏ như tôi đây muốn gặp anh một lần thật không dễ dàng, cho nên phải cần vợ anh “xây cầu dắt mối*”…”

(*): ý chỉ vật trung gian liên kết hai bên

Nhâm Mục Diệu trực tiếp cắt đứt lời cô ta, “Cô đang ở đâu, tôi lập tức tới ngay…”

Hắn nghe địa chỉ truyền đến trong điện thoại, “Bíp” một tiếng, hắn ngắt điện thoại di động. Đôi mắt nghiệm ngặt nhìn các trưởng bộ phận còn đang ngơ ngác, lớn tiếng gầm hét: “Nhìn cái gì! Hội nghị kết thúc ở đây!”

Nhất thời, những trưởng bộ phận kia mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sắc mặt trắng bệch, rối rít đứng lên đi ra khỏi cổng.

Đôi mắt thâm thúy luân chuyển ánh sáng đen tối, bấm một số điện thoại.

Tiếng “Píp —— píp —— píp ——” vang lên rất nhiều, sau một lúc mới thông, đầu bên kia điện thoại truyền tới một giọng nói lười biếng, “A lô ——”

“Nhâm Dịch Tuấn! Tao cảnh cáo mày, lo mà quản giáo tốt đàn bà của mày đi!” Lời nói lạnh băng như một mũi tên nhọn, đâm về phía đầu kia điện thoại.

Nhâm Dịch Tuấn vừa nghe được giọng Nhâm Mục Diệu, đôi mắt tức giận lưu chuyển hiện lên ánh lạnh, hắn đứng lên, dùng cước bộ đá lăn mấy chai rượu dưới đất, “Gì? Bây giờ mày muốn cười nhạo tao vì tao đã thua mày sao, muốn xem kết quả của tao có bao nhiêu thê thảm à…”

“Tao không có hứng thú với mấy chuyện đó, càng không có thời gian!” Nhâm Mục Diệu vừa nghe điện thoại, vừa đi về phía thang máy chuyên dụng, “Mày lo trông chừng người đàn bà của mày đi, bảo cô ta đừng có ra ngoài gây chuyện thị phi.”

“Mày nói ai? Lương Tử Ngưng?”

“Không ngờ mày còn có rất nhiều đàn bà!” Nhâm Mục Diệu châm chọc.

“Lương Tử Ngưng, cô ta sao?”

Gai bạc trong đôi mắt lạnh của Nhâm Mục Diệu chợt lóe, lạnh lùng nói: “Tâm Du đang trong tay cô ta.”

“Cái gì?” Đầu Nhâm Dịch Tuấn vốn còn kèm theo nửa phần men say, nhưng vừa nghe được câu nói kia, lòng hắn dường như có một tảng đá ập tới, khơi dậy nên những đợt sóng to gió lớn, nhất thời khiến hắn cực kì tỉnh táo, “Ở đâu?… Được, tao tới ngay…”

Ngắt điện thoại, Nhâm Dịch Tuấn đi ra khỏi căn phòng vây hãm hắn ba ngày nay, khoác thêm một cái áo gió màu đen, nhặt chìa khóa xe trên khay trà, hắn bước nhanh ra ngoài.

Bên tai hắn vang đi vang lại câu nói kia của Lương Tử Ngưng ——”Anh không phải hận Nhâm Mục Diệu sao, được! Em sẽ giết hắn giúp anh!”

Không được! Hắn không cho phép Lương Tử Ngưng vì hắn mà làm ra loại việc ngốc đó.

Nhâm Dịch Tuấn lại gọi cho Nhâm Mục Diệu, lạnh lùng nói: “Người Lương Tử Ngưng muốn giết là mày, mày tốt nhất đừng qua đó, một mình tao đi là được!”

“Nhưng, Tâm Du trong tay cô ta, Tâm Du đang gặp nguy hiểm!” Nhâm Mục Diệu đối với an nguy của bản thân hoàn toàn không để ý, tâm trí hắn hiện giờ chỉ đầy ắp Kiều Tâm Du.

Nhâm Mục Diệu ngắt máy, chân nhấn mạnh cần ga, chiếc Lamborghini bỗng chốc chạy vọt ——

————

Bên trong xe, mùi máu tươi nồng nặc tràn ngập, chân mày Kiều Tâm Du nhíu chặt, cắn răng nhịn loại đau đớn khoan xương thấu tim truyền tới nơi cánh tay, trán cô thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.

“Lương Tử Ngưng, cô thật sự rất thích Nhâm Dịch Tuấn?”

Lương Tử Ngưng bỗng dưng quay đầu, lạnh lùng liếc cô một cái, “Điều này không thể nghi ngờ!” Cô ta rút mấy tờ khăn giấy, đè xuống vết thương của Kiều Tâm Du.

“Đó căn bản không phải là yêu!” Kiều Tâm Du cắn răng nói ra, giọng kiên quyết.

Nghe cô nói thế, tay Lương Tử Ngưng thoáng dùng thêm lực, ấn thật mạnh vào vết thương của cô, nhất thời, toàn bộ tờ khăn giấy trắng như tuyết được nhuộm thành màu máu đỏ tươi, “Ha ha… Tình cảm tôi dành cho Dịch Tuấn nếu không phải là yêu, vậy thì là gì?” Trong đôi mắt Lương Tử Ngưng bỗng chốc lao ra hai ngọn lửa, “Tôi vì anh ấy mà có thể sửa mặt thành gương mặt của Lương Tử Oánh, vì anh ấy mà câu dẫn đàn ông khác… Vì anh ấy tôi còn có thể giết người, cô biết không? Hai tay tôi đã nhuộm đầy máu, chính tôi đã động chạm tới thắng xe của Lương Tử Oánh, khiến chị ta gặp phải tai nạn xe cộ, cứ như vậy mà chết, đứa bé của chị ta và Dịch Tuấn đương nhiên cũng chết theo…”

Chương 204: NGOÀI Ý MUỐN TRÚNG ĐẠN

“Cô nói đứa bé trong bụng Lương Tử Oánh là của Nhâm Dịch Tuấn sao?” Nhịp tim Kiều Tâm Du chậm đi nửa nhịp, thì ra chân tướng mọi chuyện được giấu sâu trong cái sự thật đen tối này.

Cô gái chiếm cứ lòng của Nhâm Mục Diệu lâu như vậy, gần gũi hắn thật ra chỉ vì một người đàn ông khác.

Tạo hóa trêu người, dường như có sự sắp đăt của trời cao, khiến cô nhất định gặp phải Nhâm Mục Diệu, như có một lực đẩy giúp cô ở phía sau. Mặc dù xen lẫn trùng trùng hiểu lầm, nhưng sau khi cùng chung sống, cái gọi là hận cũng dần dần tiêu biến, phai nhạt dần ….. Vượt