Polaroid
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210602

Bình chọn: 10.00/10/1060 lượt.

ới phạm phải những lỗi này… Dịch Tuấn, tha thứ cho em…” –

“Có nghe anh không, đừng nói nữa! Anh tha thứ cho em, tất cả đều tha thứ…” Nhâm Dịch Tuấn hoảng hốt, lời nói đã có chút không mạch lạc.

Giọt lệ trong suốt lạnh như băng từ trong đôi con ngươi tối tăm lăn xuống, nhỏ giọt lên cánh môi trắng bệch của Lương Tử Ngưng, theo sự run rẩy của nó mà lan tràn vào miệng, vị nhàn nhạt mặn chát ở trong miệng cô vỡ tan, “Cám ơn… Nhất định phải, quên em…”

Đôi mắt suy nhược không còn chút sức lực dần dần đóng lại, đôi tay lạnh như băng dần dần cứng ngắc, trượt khỏi lòng bàn tay Nhâm Dịch Tuấn, vô lực mà chạm vào lòng đường…

“Không! Không thể nào… Tử Ngưng, em mau tỉnh lại đi! Tỉnh lại đi có được không… Chúng ta còn chưa kết hôn mà, em mau tỉnh lại đi được không. Em đang trêu đùa anh đúng không…” Nhâm Dịch Tuấn ôm thật chặt thân thể lạnh buốt của Lương Tử Ngưng, miệng càng không ngừng nhắc đi nhắc lại câu nói trên, hắn cảm thấy lòng của mình như đang bị dao xoắn lại, đau càng thêm đau…

Vì sao hắn lại trì độn như vậy, chưa bao giờ biết mình muốn cái gì, tại sao không dừng lại cước bộ của mình một chút, quan sát người bên cạnh. Vì sao, trong lúc hắn cố tình muốn bỏ lỡ tất cả hắn mới biết mình muốn cái gì, đáng tiếc, vào lúc này, dù hắn cố gắng thế nào cũng không thể vãn hồi lại được…

Âm thanh huyên náo xung quanh dần dần tan biến, Nhâm Dịch Tuấn không nghe được gì cả, hắn khàn giọng kiệt lực gào thét, phát tiết bi ai khốn cùng nơi đáy lòng, khiến người đi đường chung quanh không khỏi tiếc hận, âm thầm gạt lệ…

Khoảng cách xa xôi nhất trên Thế Giới không phải là sinh ly tử biệt, mà là hai người rõ ràng yêu nhau, nhưng lại không thể ở bên nhau. Cái khoảng cách kia không cách nào vượt qua, ngay từ lúc bắt đầu, nó đã đứng sừng sững giữa hai người, định trước một trận bi kịch.

————

“Tâm Du, Tâm Du… Em đừng làm anh sợ!” Nhâm Mục Diệu ôm lấy Kiều Tâm Du đã rơi vào hôn mê sâu, đặt vào trong xe mui trần.

Lúc xe phát động, hắn lập tức bấm điện thoại, chờ giây lát mới có người nghe.

“A lô ——” bên trong truyền đến một giọng nói ôn hòa.

“Gáy Tâm Du trúng đạn, anh mau chuẩn bị giải phẫu, tôi đang trên đường đến bệnh viện.” Nhâm Mục Diệu cảm thấy tim mình đang run rẩy, hắn cố gắng giữ vững trấn tĩnh giọng nói của mình.

“Gáy Tâm Du trúng đạn?” Đầu bên kia điện thoại di động bay tới tiếng thở hổn hển, “Hiểu rồi! Tôi lập tức chuẩn bị ngay…”

Nhâm Mục Diệu mặc dù đối với tên tình địch Phương Đình này cực kỳ khó chịu, nhưng, chuyện này liên quan đến sinh mệnh Kiều Tâm Du. Bệnh viện của tên Phương Đình gần đây, hơn nữa hắn còn là người rất giỏi trong phẫu thuật não, vì chuyện này Nhâm Mục Diệu để xuống thành kiến trên người, cứu sống Kiều Tâm Du quan trọng hơn.

Chương 206: THƯƠNG THẾ NGHIÊM TRỌNG

Hai mắt Kiều Tâm Du nhắm chặt, đôi chân mày thanh lệ khẽ chau, trên mặt vẫn còn hiện dấu vết sưng đỏ do bị đánh, máu sau gáy cô dần dần lan tràn, làm ướt mái tóc đen bóng, cũng như nhiễm đỏ cả ghế ngồi.

Âm thanh hô hấp của Nhâm Mục Diệu run rẩy, nhịp tim cấp tốc nhảy lên, căn bản là không cách nào khống chế, hắn quay đầu liếc nhìn Kiều Tâm Du đang nằm ở ghế ngồi phía sau, dưới đầu cô là một vũng máu tươi đang lan tràn.

Chợt giẫm mạnh vào cần ga. Chiếc xe dường như mang theo một luồng sức mạnh cường đại, mạnh mẽ vút bay ——

————

“Két ——” thắng gấp, xe vững vàng dừng ở trước phòng cấp cứu bệnh viện.

Nhân viên y tế đã sớm chờ đợi trước cửa ra vào, Nhâm Mục Diệu ôm lấy Kiều Tâm Du thả vào trên giường bệnh, “Tâm Du, dũng cảm lên! Em nhất định có thể gắng gượng, đừng quên hôn lễ của chúng ta còn chưa…” Bàn tay bị máu nhuộm đỏ tươi của hắn cầm thật chặt bàn tay nhỏ của Kiều Tâm Du, mãi cho đến khi đến trước phòng giải phẫu, mới lưu luyến buông ra.

Nhâm Mục Diệu đờ đẫn ngồi ở ghế ngoài phòng phẫu thuật, giờ phút này, hắn phát hiện thế giới của mình đã rơi vào trong màn đêm, thì ra Tâm Du trong thế giới của hắn lại chiếm một địa vị quan trọng như thế… Thiếu cô, thế giới của hắn lập tức sụp đổ…

“Tích tắc… Tích tắc…” Thời gian từ từ trôi. Nhưng đối với Nhâm Mục Diệu mà nói, từng giây từng phút này đều là đau khổ, hắn sợ, thực sự sợ mình cứ như vậy mất đi Tâm Du.

Hắn còn chưa kịp đền bù cho cô, bọn họ còn chưa kịp cử hành hôn lễ, bọn họ còn chưa kịp có một đứa bé…

Rất nhiều thứ không còn kịp nữa, hắn dường như bị thật nhiều lớp quần áo quấn chặt, khiến cho bản thân mình hít thở không thông.

Sự bình lặng trong đôi mắt hắn như màn đêm giữa trời khuya, mơ hồ như toát ra một loại ánh sáng bi thương. Nhâm Mục Diệu dần dần cúi đầu, vùi nó trong lòng bàn tay, một mùi hương chát tanh chui vào trong lỗ mũi của hắn.

“Diệu! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Thân là ông trùm giới truyền thông, Đinh Hạo Hiên vừa nghe được tin tức này, đã cấp tốc cố áp chế tính thời sự của mình xuống, sau đó như “ngựa không dừng vó*” chạy tới đây.

(*): ngựa không dừng vó = tiến tới không thể ngừng được

“…” Nhâm Mục Diệu im lặng không lên tiếng, ánh đèn lạnh như băng chiếu vào trên người của hắn, tạo thành một cái bóng nhàn nhạt in trên dãy gạch men trắng toát, bất