XtGem Forum catalog
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329992

Bình chọn: 9.00/10/999 lượt.

g đã dần dần nghẹn ngào, Ai ~ một câu cảm thán thốt ra, càng lớn tuổi, càng dễ xúc động. Nguồn truyện: Y

Kiều Tâm Du chớp chớp đôi mắt đang chảy lệ, ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhàn nhạt, “Ba, con lại để cho ba lo lắng rồi.” Kiều Tâm Du lần nữa cầm dao nĩa lên, cắt một miếng bò bít-tết, nhét vào trong miệng.

Mùi dầu mỡ nhầy nhầy béo ngậy, thẳng hướng chảy vào trong dạ dày, lật khuấy lên một cảm giác buồn nôn mãnh liệt.

Cô lập tức đứng lên, khăn ăn trên đùi rơi xuống đất, che miệng lại chạy thẳng tới phòng vệ sinh.

Hạ Trí Tĩnh lập tức quát lớn về phía bốn vị bác sĩ đang đứng nghiêm một bên, “Các anh còn không nhanh đi xem thử!”

Ông rất có lỗi với mẹ con Kiều Lan Tâm, hơn hai mươi mấy năm rồi, ông không hề làm gì xứng đáng với chức trách của một người cha, thật vất vả mới tìm được con gái, nhưng bây giờ con gái ông lại phải từng giờ từng phút khốn khổ đấu tranh với bệnh tật. Thật hổ thẹn, ông nhất định phải dốc hết sức lực để bù đắp lại tội lỗi của mình.

————

Gió mát thổi mạnh vào một người đàn ông hốc hác.

Khung cảnh nghĩa trang so với lần trước hắn tới thật khác, khi ấy, cỏ khô phủ đầy, cây cối trụi lủi, xa xa là một màu trắng bạc đơn thuần. Nhưng hiện giờ, cỏ xanh như tơ, mềm mại như nhung hệt như một chiếc thảm lông tinh tế. Nhánh cây đã nảy lên một chồi non mới, xanh xanh nhạt nhạt.

Luồng gió ấm áp thổi qua gò má Nhâm Mục Diệu, nhưng, thế nhưng, hắn lại không cảm thấy chút ấm áp nào, khí lạnh từ trong đáy lòng hắn tràn ra ngoài, đóng băng trái tim của hắn, đông cứng cả dòng huyết quản.

Nhâm Mục Diệu cứng đờ đứng trước một ngôi mộ mới, phía trên tấm hình, là một nụ cười tươi sáng, rực rỡ như ánh mặt trời. Hắn tê dại lắc đầu, “Không đâu, Tâm Du sẽ không rời xa mình…”

Phương Đình thở dài, chân mày nhíu chặt, khó khăn nói: “Xin nén bớt đau buồn.” Hắn thật không gạt người, lương tâm hắn giờ phút này chịu đủ mọi khiển trách, nhưng vì Kiều Tâm Du, hắn không thể không làm vậy.

“Anh gạt tôi đúng không!” Nhâm Mục Diệu chợt tiến lên, nắm lấy cổ áo của Phương Đình, “Tâm Du đã đáp ứng sẽ làm vợ tôi cả đời, cô ấy sẽ không rời xa tôi đâu!”

“Anh đừng tự lừa mình dối người nữa, khi con người không chịu chấp nhận sự thật trước mắt, sẽ nghĩ ra đủ loại lý do để tự lừa gạt chính mình, nhưng đây là sự thật, không ai có thể thay đổi được.” Phương Đình gỡ cánh tay hắn đang níu chặt cổ áo mình ra.

Gương mặt tối đen của Nhâm Mục Diệu thoáng hiện lên chút bi ai, hắn buông lỏng tay, ngồi trước bia mộ, mặt dán vào tấm bia lạnh băng, miệng lầm bầm nói: “Tâm Du, sao em lại nỡ rời xa anh, sao em nỡ… cuộc sống của anh không có em, sẽ trôi qua thế nào đây…”

Chương 219: BIẾT ĐƯỢC CHÂN TƯỚNG

Âm nhạc ồn ào, ánh đèn lóa mắt, vũ điệu mị hoặc. Là những thứ mà câu lạc bộ Hoàng Đình trình diễn mỗi đêm.

“Được rồi!” Đinh Hạo Hiên như rớt cả cổ họng, giọng điệu đề cao tận mấy dexiben hét thẳng vào tai Nhâm Mục Diệu: “Đừng uống nữa, hôm nay cậu đã uống đủ rồi!” Hắn tiện tay giành lấy chai rượu trong tay Nhâm Mục Diệu.

Đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu khinh thường liếc nhìn Đinh Hạo Hiên bằng nửa con mắt, sau đó quay đầu lại nói với người bán rượu: “Thêm một chai Whisky.”

“Không được, có nghe hay không!”

Người bán rượu run rẩy nhìn hai người trước mặt, một muốn hắn lấy rượu, một lại không cho. Hơn nữa, hắn biết hai người kia đều là ông chủ của hắn, hai người ai cũng không thể đắc tội, bây giờ tình thế khó xử, mồ hôi lạnh của hắn chảy ròng ròng.

“Này! Đủ chưa!” Đinh Hạo Hiên rống to: “Cậu cho rằng sau khi Tâm Du mất, chỉ có cậu khổ sở, chỉ có cậu đau lòng thôi sao? Tôi cũng khổ sở, cũng đau lòng vậy! Cô ấy là cô gái đầu tiên khiến tôi yêu…” Ngửa đầu uống một hớp rượu đoạt lấy từ tay Nhâm Mục Diệu.

Trong đôi con ngươi thâm thúy của Nhâm Mục Diệu hiện lên ánh sáng đỏ rực như máu, thoáng chộp lấy cổ áo Đinh Hạo Hiên, “Tôi không cho phép cậu để ý tới cô ấy, có nghe không?!”

Đinh Hạo Hiên vung tay đánh rụng tay của hắn, “Còn có thể ghen à, không tệ ha! Tôi còn tưởng cậu chỉ còn biết uống rượu.”

“Hừ!” Nhâm Mục Diệu đoạt lấy chai rượu trong tay hắn ta, mãnh liệt rót xuống.

Đinh Hạo Hiên thở dài, giọng đè nén, trầm thấp nói: “Dáng vẻ cậu bây giờ nếu để Tâm Du thấy được sẽ càng thêm đau lòng”

Nhâm Mục Diệu để chai rượu xuống, sững sờ nhìn Đinh Hạo Hiên, đôi mắt tĩnh mịch không có tiêu điểm.

“Anh, anh không phải là tổng giám đốc của tập đoàn Nhâm thị sao? Tôi là chị họ của Kiều Tâm Du, Kiều An Mạn.”

Âm thanh kích động rót vào tai Nhâm Mục Diệu. Nếu là bình thường, đối với loại đàn bà mê trai này căn bản sẽ không có chút quan tâm, nhưng nửa câu cuối, lập tức khiến Nhâm Mục Diệu đưa tầm mắt của mình về phía cô ta.

Trên người Kiều An Mạn mặc bộ váy hoa văn da báo khêu gợi, cổ áo chữ V khoét to, lộ ra khe rãnh thật sâu, hai chân được một đôi vớ da màu đen bao bọc lại, cô vì thấy được Nhâm Mục Diệu mà vẻ mặt rất vui mừng.

Nhâm Mục Diệu đi về phía cô ta, đôi mắt dán chặt vào ngực của cô ta ——

Kiều An Mạn nghĩ vẻ ngoài cùng với vóc người của bản thân đã hấp dẫn Nhâm Mục Diệu, nên lập tức vén mái tóc phủ trên vai mình ra sau lưng, nghi