nhỏ giọng hỏi: “Các em đang làm gì thế?”
“Bớt sàm ngôn đi, nếu muốn bán được “bong bóng”, chị phải cố gắng giả khóc đi!” Khả Khả ra một chỉ thị đúng đắn.
“Được rồi, được rồi!” Cô tiếp tân cũng đã làm vợ làm mẹ người ta, nhìn ba người gào khóc trước mặt, vẫn còn chút đành lòng “Đây là chìa khóa phòng 1069!”
Khả Khả nhón chân lên cầm lấy chìa khóa, sau đó dắt tay Nhạc Nhạc chạy như điên.
Ngô Du Du móc ra một hộp “bong bóng” đưa cho cô tiếp tân “Cám ơn……” Mới vừa nói xong, cô lập tức bị Nhạc Nhạc túm đi.
“Không cần, không cần khách sáo, đây là tín vật đính ước giữa cô và chồng mà……” Lúc tiếp tân thấy rõ bìa bên ngoài, mấy âm điệu cuối cùng cũng biến hóa, mặt của cô rất nhanh đỏ thẫm.
Khi ba người tay trong tay đi tới phòng 1069, đã mệt tới mức thở hổn hển.
Tay Ngô Du Du vừa mới duỗi ra định nhấn chuông cửa, lập tức bị Khả Khả kéo xuống, “Nếu cần nhấn chuông cửa, thì cần chi phải “trăm cay nghìn đắng” chịu cực khổ mệt nhọc để lấy chìa khóa?” Khả Khả dương dương tự đắc giơ cái thẻ từ trong tay.
Chương 236: NGHE LÉN RÌNH COI
Thẻ từ phớt qua, phát ra âm thanh “tích tích”.
“Cạch” một tiếng, cửa mở ra.
Khả Khả dẫn đầu vào, không thấy bóng người, phất tay một cái với Nhạc Nhạc và Ngô Du Du, “Vào đi!”
“Này…… Làm vậy có được không?” Ngô Du Du sợ hãi đứng ở cửa ra vào, bắt đầu đánh trống rút quân.
“Không muốn bị sa thải lần nữa, thì mau dũng cảm tiến tới đi!” Nhạc Nhạc kiên quyết kéo Ngô Du Du vào.
Phòng dành cho tổng thống thật tốt, tiếng động ở cửa lớn như vậy mà người phòng ngủ chính vẫn không nghe được.
Ba cái đầu nghía vào cửa, vểnh tai lắng nghe động tĩnh thật nhỏ bên trong ——
“Rào —— rào ——” phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào.
“Hiên
” một âm thanh nũng nịu uốn éo bật ra từ miệng cô gái. Người phụ nữ bước ra khỏi phòng tắm.
Da thịt mềm mại, ửng hồng vì nước ấm, toàn thân cô được bao bọc bởi một chiếc khăn tắm ngắn cũn đến không thể ngắn hơn, làm lộ ra cặp đùi đẹp thon dài. Trên da thịt trắng nõn là những giọt nước tinh khiết, chầm chậm lăn xuống từ giữa cổ và gáy, lướt qua xương quai xanh, chảy dọc xuống, theo rãnh ngực thật sâu, biến mất vào khăn tắm.
Đinh Hạo Hiên thấy một bức họa mỹ nhân tắm đẹp đến thế, hầu kết chợt chuyển động, nuốt xuống một ngụm nước miếng.
Hôm nay hắn bị một đả kích lớn, đích thực cần phát tiết nhiều một chút, về tới công ty, không ngờ vừa đúng gặp phải cô ca sĩ tép riu hạng ba, Tiếu Điềm Điềm đã tìm hắn n lần rồi, nhưng Đinh Hạo Hiên không có hứng thú với cô ta, hôm nay thuần túy là vì phát tiết lửa giận.
Tiếu Điềm Điềm chầm chậm đi về phía Đinh Hạo Hiên, kéo kéo áo choàng tắm, lộ ra một chiếc áo lót viền tơ màu đen, “Hiên, anh thích không? Em đã chọn lựa thật kĩ đó!”
Mắt Đinh Hạo Hiên hiện lên ý cười châm biếm, không nói nhiều, tiện tay kéo cô xuống, ôm cô vào lòng, “Bớt nói, làm nhiều đi!”
“Được!” Tiếu Điềm Điềm đá lông nheo với Đinh Hạo Hiên, “Người ta nhất định sẽ làm việc thật nhiều!”
Ngón tay thon thon cởi ra một nút rồi một nút áo sơ mi của Đinh Hạo Hiên, sau đó vuốt ve đường vân da rõ ràng trên lồng ngực, cúi người xuống, hôn nhẹ vào người hắn. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Bàn tay Đinh Hạo Hiên tuần tra tới lui trên da thịt trắng nõn lộ liễu, một bàn tay chạy tới sau lưng cô, ngón tay khẽ cong lại, chiếc áo lót viền tơ màu đen rơi xuống. Bàn tay hắn đặt vào phần đẫy đà cao vút, tùy ý nắn bóp, nặng nề vân vân nụ hoa đỏ thẫm phong trần.
“A……” Tiếu Điềm Điềm ngửa đầu, vì bị đau mà thét lên. Nhưng, vẫn kiều mỵ nói: “Hiên, em vẫn muốn, nhiều hơn, nhiều hơn nữa”
“Yên tâm đi, tôi sẽ cho em thật nhiều!”
Giọng điệu đục ngầu truyền vào lỗ tai Tiếu Điềm Điềm, giống như mị dược làm toàn thân cô cảm thấy nóng bỏng khó nhịn.
————
“Khả Khả, có phải Ông Đinh đang bắt nạt người phụ nữ kia không! Cô ấy thật sự rất đau đớn!” Lúc nói chuyện, lỗ tai Nhạc Nhạc vẫn dính sát cửa.
Khả Khả lắc đầu một cái, “Anh lại cảm giác như dì kia là chủ nợ của Ông Đinh, không ngừng đòi Ông Đinh cho nhiều hơn.”
Ngô Du Du chỉ nghe âm thanh yêu kiều phóng khoáng truyền tới từ bên trong. mặt đã đỏ tới mang tai rồi, mặc dù cô bán bao cao su, nhưng cô chưa từng có kinh nghiệm, hoặc lắng nghe qua hiện trường hoan ái. Tuy có xấu hổ, nhưng vẫn tò mò, vểnh tai nghe xem bên trong phát ra âm thanh gì.
“Chị, chị biết Ông Đinh và dì bên trong đang làm gì không?”
Ngô Du Du khó xử cau chặt chân mày, cô cảm thấy mình không thể phá hoại đóa hoa của tổ quốc, hàm hồ nói: “Linh hồn và tâm linh của bọn họ đang trao đổi.”
Ngô Du Du là một cô gái truyền thống, tình dục vốn vô cùng thần thánh, đó phải là loại thăng hoa trong tình yêu của một đôi tình nhân.
“Khả Khả, chúng ta cũng thử trao đổi linh hồn với nhau một lần đi!” Nhạc Nhạc lôi kéo Khả Khả, kích động nói.
“Không được! Không được!” Ngô Du Du ngược lại bị Nhạc Nhạc làm cho dở khóc dở cười, nghĩ sâu tính kỹ nói: “Nhạc Nhạc, loại “trao đổi linh hồn” này em phải làm cùng với chồng em, trao đổi nhiều, trời cao sẽ ban cho em một bé cưng.”
Nhạc Nhạc chớp chớp đôi mắt ngây thơ, “Vậy em và Khả Khả cũng là do cha cùng mẹ trao đổi nhiều, nên m