ay cùng hắn bước chậm trên bờ cát. Cô cảm thấy trời cao vẫn còn quan tâm cô, mang đến cho cô nhiều trở ngại, để rồi cho cô càng thêm quý trọng mỗi giây phút bình yên hạnh phúc của hiện giờ.
Nhâm Mục Diệu đột nhiên quay đầu nhìn Kiều Tâm Du, gương mặt thanh nhã tươi mát mang theo nụ cười mỉm dịu dàng, lấp lánh hơn cả mặt trời. Mười ngón tay đan thật chặt vào nhau, tựa như trái tim đang gắn kết thật chặt của họ, đời này kiếp này, vĩnh viễn không chia cách.
Ánh mắt Kiều Tâm Du đột nhiên sáng lên, chỉ về phía trước, “Đó không phải là Nhâm Dịch Tuấn sao!”
Năm năm không gặp, Nhâm Dịch Tuấn mặc áo sơ mi màu trắng, dáng người cao mạnh mẽ vẫn như trước, mái tóc ngắn gọn gàng đang khiêu vũ cùng với gió.
Hắn chầm chậm xoay người, tầm mắt vừa đúng rơi vào trên người Nhâm Mục Diệu và Kiều Tâm Du, trong mắt chớp qua một tia kinh ngạc, sau đó cánh môi tách ra một nụ cười chân thành.
Kiều Tâm Du lôi kéo Nhâm Mục Diệu đi về phía hắn.
“Đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp anh ở đây.” Thật giống như gặp được một người quen, Kiều Tâm Du thản nhiên chào hỏi hắn.
“Tâm Du, vết thương của cô thế nào rồi?”
Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, “Không sao, viên đạn đã lấy ra rồi.”
“Cũng tại tôi ban đầu cố chấp, mới làm cô bị thương nhiều đến vậy, tôi còn nợ cô một câu xin lỗi.”
“Đều đã qua rồi! Hơn nữa anh cũng là người bị lợi dụng thôi, đừng để ý. Bây giờ anh sống ở đây sao?”
Nhâm Dịch Tuấn nghía đầu sang đại dương mênh mông bát ngát xanh thẳm, “Tro cốt Tử Ngưng được thả vào trong đại dương này, cô ấy từng nói muốn có một cuộc sống bình đạm, trong một căn phòng nho nhỏ có tôi có cô ấy, một yêu cầu nhỏ như vậy mà tôi lại không đáp ứng được…” Nhâm Dịch Tuấn dừng lại, “Thật xin lỗi, tôi không nên nói tới cô ấy, dù sao Tử Ngưng đã mang lại nhiều tổn thương đến vậy cho hai người, chắc hai người rất hận cô ấy.”
“Hận một người mệt mỏi lắm, nó giống như một chiếc lồng tre, nhốt không được người khác, chỉ nhốt được chính mình.” Trên mặt Kiều Tâm Du hiện lên một nụ cười thản nhiên.
“Cô ta không đáng để tôi hận!” Mặc dù Nhâm Mục Diệu vẫn chỉ nghiêm mặt, nhưng trong giọng nói sớm đã không còn hận thù.
Chương 264: QUÝ TRỌNG CÙNG CÁM ƠN
“Cám ơn hai người đã tha thứ, Tử Ngưng làm nhiều chuyện sai như vậy, đều là do tôi, tôi mới là đầu sỏ gây nên, tất cả bất hạnh cô ấy gặp phải đều do tôi gây ra, nếu cuộc đời cô ấy không gặp phải tôi, chắc sẽ rất hạnh phúc.” Nhâm Dịch Tuấn tự giễu nói.
Trên mặt Kiều Tâm Du hiện lên nụ cười mỉm thản nhiên, “Trong biển người mênh mông có thể gặp được người mình yêu, có thể yêu đến phấn đấu quên mình, khắc cốt ghi tâm, có được một đoạn tình cảm oanh oanh liệt liệt cũng là một loại hạnh phúc. Pháo hoa mặc dù ngắn ngủi, nhưng có thể tỏa ra thứ ánh sáng lộng lẫy, biến thứ trong chớp mắt trở thành vĩnh hằng. Anh đừng tự trách, Lương Tử Ngưng cô ấy nhất định rất hạnh phúc.” Nguồn truyện: Y
Nghe xong lời an ủi của Kiều Tâm Du, mày kiếm khóa chặt của Nhâm Dịch Tuấn giãn ra không ít, hắn đột nhiên xoay người, nhìn Nhâm Mục Diệu, “Có một bí mật cứ như viên đá tảng vẫn đè nặng trong lòng tôi, không nói không được. Đứa trẻ trong bụng Lương Tử Oánh không phải của anh…” Hắn chậm rãi cúi đầu, “Là của tôi, cô ấy cũng là gián điệp tôi gài bên cạnh anh…”
Nhâm Dịch Tuấn nói tiếp, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Nhâm Mục Diệu và Kiều Tâm Du, trên mặt bọn họ thế nhưng lại không có chút bất ngờ nào.
“Cô ta? Tôi đã sớm quên mất rồi!” Giọng Nhâm Mục Diệu tự nhiên bình thản, “Có lẽ, lúc ban đầu đó chỉ là phần chấp nhất vì không chiếm được, sau khi biết Kiều Tâm Du tôi mới hiểu thế nào là tình yêu chân chính.”
Kiều Tâm Du nhún nhún vai, “Thật ra thì năm năm trước tôi đã biết rồi, mà Mục Diệu đã thoát khỏi thù hận, cô ấy đã không còn là chướng ngại giữa hai chúng tôi nữa.”
“Giờ tôi đã hiểu rõ.” Nhâm Dịch Tuấn thở dài một cái, “Tại sao hai người có thể có được hạnh phúc, bởi vì hai người biết cách để xuống thù hận.”
Ban đầu Nhâm Mục Diệu chỉ một lòng muốn báo thù cho Lương Tử Oánh, một lần lại một lần làm tổn thương cô thật sâu. Sự kiên nhẫn thiện lương của Kiều Tâm Du đã lay động hắn từng chút một, khiến hắn để xuống hận thù.
Yêu và hận, thật sự chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng.
Lúc họ gặp nhau là sai lầm, nhưng lại thu hoạch đúng kết quả.
Cô chầm chậm đưa cao ánh mắt, tầm mắt vừa đúng chạm vào ánh nhìn của Nhâm Mục Diệu, đáy mắt hắn mang theo tia sáng dịu dàng, Kiều Tâm Du cảm nhận được có một dòng nước ấm đang tràn ra khắp đáy lòng, giờ phút này cô thật hạnh phúc.
Trời xanh lam, biển xanh biếc, tất cả mọi thứ đều hoàn mỹ.
“Nhâm Dịch Tuấn, hãy để mọi hiểu lầm thù hận không đáng giá qua đi, quên hết mọi chuyện, có như vậy Lương Tử Ngưng ở trên trời mới có thể an tâm.” Kiều Tâm Du trấn an nói.
Nhâm Dịch Tuấn gật đầu, đưa ánh mắt nhìn về phía chân trời, tựa như thấy được khuôn mặt tươi cười của cô ấy.
————
Đi thăm Thánh Thác Rini một ngày, Kiều Tâm Du mệt mỏi, sức cùng lực kiệt.
Bọn họ tay trong tay bước vào một căn phòng của khách sạn, giọng nói thơ ngây của hai đứa bé con bất chợt truyền đến ——
“Cha, mẹ ——”
Kiều Tâm Du Nhâm Mục