hỏ hình dáng xinh xắn đáng yêu. Nguồn truyện: Y
Vừa nghĩ tới nhân bên trong sủi cảo là từ tay Phương Đình làm ra. Nhâm Mục Diệu bưng hai cái khay sủi cảo đi vào phòng bếp.
“Này! Anh muốn đi đâu?” Kiều Tâm Du đi theo phía sau hắn.
Bịch —— Sủi cảo trên khay đều bị đổ vào thùng rác. Đáy mắt Nhâm Mục Diệu tối đen như một tia sáng nhạt, mặt không chút thay đổi. Trên mặt căng cứng, toàn thân quanh quẩn hơi thở âm trầm thô bạo như Satan.
“Nè! Anh không thích sủi cảo cũng không cần phải đem đĩa sủi cảo tôi vất vả làm đổ đi hết chứ!” Kiều Tâm Du thở hổn hển ồn ào cãi nhau với hắn.
Nhâm Mục Diệu phủi phủi tay giống như mình vừa cầm cái gì bẩn tay, “Tôi nhìn buồn nôn thì sao?”
“Anh…” . Kiều Tâm Du chỉ ngón tay vào hắn, tức giận đến run nhè nhẹ “Dù sao đồ ăn tôi nấu anh đều đổ hết rồi.” Trong lòng nguyền rủa đói chết hắn đi.
Gần đây Nhâm Mục Diệu vì dự án thu mua đất mà bận tối mày tối mặt, thường xuyên bỏ bữa. Một ngày không ăn cơm, bao tử của hắn lại đau đớn, uống vào hai viên thuốc vẫn không tốt hơn, ngược lại càng ngày càng trầm trọng, một trận lại một trận đau khoan tim liệt phổi khiến tính tình của hắn nóng nảy, “Đứng lên, đi nấu cháo cho tôi!”
Kiều Tâm Du bĩu môi, thấp giọng, “Ờ” một câu chân thực.
Nhâm Mục Diệu cau mày, làn da khỏe mạnh màu mạch nha dần dần trở nên trắng bệch, tay hắn đập đập vào vị trí bao tử của mình,
“Này! Anh làm sao vậy?” Kiều Tâm Du đã nhận ra sự khác thường của hắn “Có chỗ nào không thoải mái sao?”
Nhâm Mục Diệu không chút lưu tình đẩy tay cô ra, “Cháo nấu mềm một chút”. Nói xong xoay người đi lên lầu, bước chân rõ ràng có chút khó khăn nhưng hắn chịu đựng đau đớn, để thẳng lưng lên. Kiêu căng như hắn làm sao lại ở trước mặt người khác để lộ một mặt yếu đuối?
Kiều Tâm Du nhìn bóng lưng cô đơn tịch mịch của hắn, đột nhiên có một loại xúc động đi lên ôm chặt lấy hắn. Hắn chính là dùng vẻ ngoài kiên cường để che lấp yếu ớt của mình.
…..
Chương 47: ẤM ÁP
Kiều Tâm Du không biết vì sao hai chân của mình không tự chủ được lặng lẽ đi theo phía sau hắn.
Bước đi của Nhâm Mục Diệu loạng choạng, tay vịn bức tường, khó khăn đi vào phòng, mệt mỏi ngã xuống, mặt lộ vẻ thống khổ.
Kiều Tâm Du nhịn không được đi lên lo lắng hỏi: “Anh làm sao vậy?”
Nhâm Mục Diệu vừa nhìn thấy cô, mày nhíu chặt che giấu vẻ mặt đau đớn, khinh thường nói: “Không có gì.”
“Không có gì sao? Anh xem anh đều đổ mồ hôi lạnh rồi!” Kiều tâm du lớn mật vươn tay lau cái trán đầy mồ hôi của hắn, “Anh đau bao tử phải không?”
Nhâm Mục Diệu lạnh lùng hất tay cô ra, nhắm mắt lại, nghiêng người không thèm nhìn cô.
“Tôi đi nấu cháo trước, chờ một lát uống thuốc chắc sẽ hết đau.” Kiều Tâm Du không để ý đến sự lạnh lùng của hắn.
————
Sáng sớm mùa thu, tia sáng mang theo ấm áp vui vẻ, chiếu vào làm ấm áp, nhu hòa căn phòng màu đen cứng nhắc. Trước mặt, cô gái gương mặt thanh tú đang mặc lễ phục màu lam của ngày hôm qua. Làn váy thật dài kéo trên sàn nhà giống như mỹ nhân đang ngủ không nhiễm tục trần. Chóp mũi xinh xắn lộ ra, hô hấp nhè nhẹ, cô ngủ rất sâu.
Bóng lưng gầy yếu nằm dọc bên mép giường, đầu gối lên cánh tay non mềm. Một bàn tay của cô bị một bàn tay lớn hơn nắm thật chặt
Hình ảnh thật êm ái ấm áp.
Nhâm Mục Diệu mở to mắt nhìn một màn như vậy, trong lòng có chút dao động nho nhỏ. Đêm qua bận rộn việc nấu ăn, từ lúc chào đời đến nay, đây là bát cháo ngon nhất hắn từng ăn. Hắn ăn, sau đó uống thuốc đau bao tử, dưới bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô dần dần hết đau, nặng nề ngủ. Thật không ngờ là cô không có rời đi.
“Ưm” . Kiều Tâm Du kêu một tiếng. Truyện Sắc Hiệp –
Hắn lập tức nhắm mắt lại, giả bộ ngủ.
Kiều Tâm Du vẻ mặt mệt mỏi, mở mắt, cảm giác toàn thân đau nhức, vừa muốn duỗi thẳng lưng nhưng lại phát hiện tay mình bị nắm chặt. Tay từ từ rút ra, nhìn thấy hắn không hề nhíu chặt mày, thở phào nhẹ nhõm. Hắn chính là như vậy, yên lặng chịu đựng đau đớn, cưỡng ép chính mình làm một người bất khuất, mạnh mẽ. Nhưng ai cũng có thể có lúc mềm yếu, ai cũng có thể dừng lại nghỉ ngơi một chút mà.
Đôi mắt Kiều Tâm Du trong suốt như trời xanh, lẳng lặng ngưng mắt nhìn Nhâm Mục Diệu, sống mũi bộc lộ rõ khí phách của hắn, mày rậm sắc bén như được chạm khắc bằng dao kiếm lộ ra lạnh lùng của hắn, trên gương mặt tuấn dật là màu đồng khỏe mạnh. Hắn giống như một vị thần, toàn thân tản ra hơi thở ngạo mạn.
“Nhìn đủ chưa”. Nhâm Mục Diệu bỗng dưng mở mắt, khóe miệng giơ lên một chút, tặc tặc cười “Tôi đẹp như vậy sao?”
Kiều Tâm Du cả kinh giống như người làm chuyện xấu bị bắt gặp, mặt nhanh chóng ửng hồng quay về hướng khác, “Tôi đi chuẩn bị bữa sáng cho anh.”
Giống như đang chạy trốn, hành vi như vậy liệu có làm cho hắn cảm thấy cô chột dạ hay không. Kiều Tâm Du đột nhiên xoay người, “Nhìn kĩ một chút đặc điểm diện mạo của anh, để lần sau tôi có gặp người giống anh lập tức chạy đi.”
Nhìn bóng dáng mảnh mai vội vàng rời đi, Nhâm Mục Diệu ngồi nói thầm một câu, “Không phải đang nói mình là ôn thần chứ? ” Một nụ cười tuấn dật nở rộ trên gương mặt giống như hắn đã lâu rất lâu không có cười thoải mái như vậy.
Chương