hặt quần áo rơi trên đất chạy trối chết.
Chương 55: Cuối cùng ở lại
“Đàn bà chết tiệt! Đừng để rơi vào tay tao, nếu không tao sẽ cho mày vĩnh viễn nằm trên giường!” Vạn Khải Phong chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi chịu đựng đau nhức, trơ mắt nhìn con cừu nhỏ chạy đi.
——-
Nhâm Mục Diệu phiền lòng, cả đầu đều là khuôn mặt tuyệt vọng, thê lương của Kiều Tâm Du trước khi xoay người rời đi, khiến cho hắn buồn phiền không thôi, căn bản không thể an tâm tiếp tục làm việc.
Hắn cau mày, đứng lên hất đám giấy tờ thật dày, quơ lấy chìa khóa xe trên bàn làm việc, mặc áo khoác màu xám bạc bước ra ngoài.
“Cốc cốc.” Truyền đến tiếng đập cửa ngắn ngủi.
“Vào đi.” Trầm Trạm Vân nghiêm mặt mà bước thẳng vào, chì vẽ trên mặt được tẩy sạch, mất đi vẻ quyến rũ, sức sống tiều tụy, dường như thoáng cái đã già đi mười tuổi. Trên mặt trắng bệch phả một tầng hơi thở nặng nề.
“Diệu, em phải đi rồi.”
“Ừ.” Lúc này, Nhâm Mục Diệu không muốn nhìn nhiều, liếc mắt một cái với cô rồi tiếp tục động tác trong tay, quàng lên cái khăn quàng cổ màu xám đậm.
Trầm Trạm Vân thật không ngờ hắn có thể vô tình như thế, nói trở mặt là trở mặt, coi cô thành đồ bỏ đi, không có một tia lưu tình lưu luyến.
Trầm Trạm Vân nhận rõ sự thật đầy tàn khốc này, trong lòng nổi lên một mảng lạnh, không vì bản thân làm những chuyện như vậy mà cảm thấy một tia áy náy.
Nghĩ tới chính mình vừa làm một chuyện rất tốt, ý cười trên khóe miệng lóe lên chút giảo hoạt. “Diệu, có thể cho em một lần cuối cùng không, chỉ cần một lần.”
Trầm Trạm Vân đương nhiên sẽ không quên cảm giác cô và hắn lúc ở cùng một chỗ, không biết là tâm bắt đầu trầm luân trước hay là thân thể.
Cô chủ động vươn tay cầm lấy cánh tay hắn, “Chỉ cần một đêm, thật sự, em ở nhà chờ anh.”
“Việc này không cần thiết.” Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, ngữ điệu lộ ra một chút không kiên nhẫn cùng phiền chán, “Chẳng lẽ lời tôi nói cô còn chưa hiểu? Hay là cô ghét bỏ vì tôi đưa tiền không đủ?”
“Không, Diệu, em yêu anh, xin anh để em ở lại bên cạnh anh, em không cần danh phận gì, lần này em sẽ an phận thủ thường.” Trầm Trạm Vân vứt bỏ tất cả tự tôn của bản thân, than thở khóc lóc, nhỏ giọng mềm mại cầu xin người đàn ông như vị thần này.
Nước mắt là vũ khí cuối cùng, cô vọng tưởng hắn giữ cô lại, dùng sự thảm thương của mình kích thích lòng trắc ẩn của hắn.
Kết quả cô sai rồi.
Cô vẫn là không nhìn rõ tuyệt tình của người đàn ông trước mắt này.
Đôi mắt Nhâm Mục Diệu sắc bén như chim ưng hướng về phía cô, thoáng qua một tia lạnh, “Nhìn cô chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm.”
Hắn bỏ lại một câu, “Vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trong tầm mắt tôi.” Mở cửa bước nhanh, động tác làm liền một mạch.
“Diệu, anh vẫn sẽ trở về bên cạnh em thôi.” Trầm Trạm Vân lau nước mắt trên mặt, khóe miệng giơ lên mỉm cười tà nịnh.
———
Nhâm Mục Diệu tâm phiền ý loạn lái ô tô thẳng tới câu lạc bộ Hoàng Đình. Còn chưa tới thời gian kinh doanh. Bởi vì Nhâm Mục Diệu là một trong những cổ đông của quán bar, làm cho quán bar kinh doanh tốt lên.
Trong quán bar không có ai, mình hắn tránh ở một góc buồn bực uống rượu. Một ly lại một ly Whisky nồng đậm, hắn uống như nước trà, rõ ràng cồn có thể làm tê liệt thần kinh, vì sao hắn càng uống càng tỉnh. Khiến hắn nhớ rõ từng câu nói tàn khốc chính mình nói ra với cô.
Chương 56: Nồng đậm áy náy
Rượu mạnh cay nồng cũng không thể làm phai nhạt khuôn mặt thanh lệ kia đang quanh quẩn trong đầu hắn, trong đôi mắt sâu đen của Nhâm Mục Diệu yên tĩnh, tối đen một mảnh. Hắn thật giống như Satan từ địa ngục đến, một làn hơi thở tà ác dữ dội từ thân thể ập tới.
Vì chuyện lần trước của Vạn Thiến Thiến, những cô gái đẹp mị hoặc nhảy nhót dưới ánh đèn mờ mờ không dám trắng trợn tiếp cận hắn nữa, nhưng đối với người đàn ông cả người tản ra nam tính mị lực này, các cô gái há lại cam lòng cứ như vậy buông tha. Cho nên tầm mắt của mọi người lập tức nhìn vào chỗ của hắn, mua thoát y, xoay người, cong chân, vặn vẹo… Lộ rõ xinh đẹp, mị hoặc.
Nhâm Mục Diệu phiền hà nhắm mắt lại. Hứng thú đối với những đám son phấn tầm thường này đã giảm đi. Xoay người rời đi nơi tràn ngập son phấn này.
Đêm cuối mùa thu, trời tối rất nhanh. Trên bầu trời như bị mực vẩy lên, màu đen đậm đặc, đè ép đáy lòng người.
Trong lòng Nhâm Mục Diệu không muốn trở lại biệt thự Tây Giao, nhưng chạy như bay một vòng, lại trong lúc vô tình lái xe về tới nơi này.
Ngọn đèn ấm áp từng chút từng chút ngấm vào, sự nguội lạnh bị xua tan, trong nháy mắt nhìn thấy ánh sáng kia, thân mình Nhâm Mục Diệu run lên, ánh sáng kia chiếu thẳng vào chỗ sâu trong trái tim tối tăm của hắn.
Một bước đi vào trong phòng, mùi thức ăn bay khắp phòng lập tức gợi lên sự thèm ăn của Nhâm Mục Diệu.
Trên bàn cơm dài theo kiểu Châu Âu bày thức ăn đủ màu sắc. Cà hấp tôm he, từng con tôm được bóc vỏ ngập chìm trong nước cà. Món rau xào đơn giản, được cô xào mà vẫn giữ được màu xanh tươi, giống như bên trên được quét một lớp màu tươi đẹp. Thịt viên tứ hỉ từng viên xinh xắn động lòng người. Còn có một nồi canh cá nấu, miếng cá mềm, xương cá đều đ