sàn nhà, cầm lên một tờ giấy có bốn chữ to, “Hợp đồng bán thân”.
Cô lắc đầu, “Không đâu, cậu không thể nào làm vậy được, không thể nào……” Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Cậu là người thân duy nhất của cô, cậu sẽ không bao giờ đẩy cô xuống hố lửa đâu.
Nước mắt lăn dài trên gương mặt tuyệt mỹ, nhỏ giọt đọng trên sàn nhà, những giọt nước mắt vỡ tan như những viên ngọc vỡ vụn……
———
Nhâm Mục Diệu tắm rửa xong, ăn mặc chỉnh tề đi ra, cô vẫn giữ nguyên tư thế đó, bờ lưng phía sau mềm mại tinh tế, khẽ phát run.
Hắn cảm giác dục hỏa của mình lại muốn bốc lên, lập tức quay đầu đi, ánh mắt lạnh như băng trừng cô, “Trở về thu dọn đồ đạc đi, tôi sẽ bảo tài xế đến đón.” Sau khi ném ra những lời này, hắn xoay người rời đi.
Chương 5: Chịu khuất nhục
Kiều Tâm Du lê tấm thân đau nhức đi vào Nhà họ Kiều, trên mặt không còn chút máu, quả thật giống như con búp bê rách nát, chẳng còn chút hơi thở nào.
“Mày chết ở nơi nào vậy! Từ sáng sớm đã không thấy mặt, mày nấu bữa sáng chưa? Còn quét dọn phòng nữa? Giặt đồ cho tao chưa?” Kiều An Mạn nhàn rỗi ngồi trên ghế sa lon, sơn móng tay đỏ chót.
“Cậu, mợ đâu rồi?” Kiều Tâm Du lẳng lặng đứng đó, thân thể cứng đờ như một pho tượng.
“Sao mày còn quay lại đây?” Lữ Anh Lâm mang giày cao gót từ trên cầu thang bước xuống, gương mặt trang điểm kĩ càng, tóc búi cao quý phái, cả người tản ra một loại khí thế nữ vương giá lâm.
Kiều Tâm Du nhàn nhạt nhìn bà ta, vẻ thanh lệ trên gương mặt không còn nữa, tiện tay ném, “Bịch –” túi giấy tờ màu vàng nặng nề rơi xuống đất.
“Nói cho cháu biết, đây là cái gì!” Kiều Tâm Du lần đầu tiên dám lớn tiếng nói chuyện với mợ như thế.
Lúc cô sáu tuổi, vì mẹ qua đời, cô sống cuộc sống ăn nhờ ở đậu cùng với gia đình cậu để được ăn học, cho dù bọn họ có đối xử với cô thế nào, cô cũng có thể chịu đựng được. Nhưng hôm nay, cô bị bọn họ xem như món hàng để mua bán, cô còn có thể nhẫn nhịn được nữa sao?
Lữ Anh Lâm liếc mắt nhìn túi giấy tờ trên đất, “Thế nào? Chọn cho mày một ông chủ lớn, không tệ chứ?”
Kiều Tâm Du không nghĩ mợ có thể nói những lời như vậy, quả thực còn không bằng súc vật, “Các người, các người sao có thể đối xử với tôi như vậy!” Lửa giận trong lòng bùng cháy, cô kích động hét to.
“Tại sao không thể đem mày đi bán? Mày ở nhà của tao, dùng đồ của tao, ăn cơm của tao. Cứ như vậy tao đã cực khổ nuôi một con heo mười mấy năm rồi, tới lúc bán được giá thì phải bán thôi.” Trên mặt Lữ Anh Lâm lộ vẻ tham lam tà ác, ngón tay nhỏ dài sơn màu đỏ như máu nhức cả mắt.
“Mợ quả thực không phải là người, xin lỗi, tôi sẽ không làm theo ý mợ mong muốn đâu!” Kiều Tâm Du xoay người muốn đi, cô muốn thoát khỏi cái gia đình dối trá hèn hạ này.
“Mày đi đi, mày cứ việc đi cũng được, không có món tiền năm trăm ngàn của Nhâm tổng giám đốc, nhà máy của chúng tao sẽ lập tức phải đóng cửa. Như thế, cậu của mày sẽ nợ nần chồng chất, còn có bản lĩnh kiếm ra tiền sao.”
Bà ta lại dùng cậu để uy hiếp Kiều Tâm Du.
Trên đời này, cô chỉ còn có cậu là người thân duy nhất. Năm đó cha đã vứt bỏ người mẹ đang mang thai của cô, nếu không nhờ có cậu, cô và mẹ đã chết lâu rồi. Món nợ này, cô nhất định phải trả.
Kiều Tâm Du trầm tư giây lát, gật đầu, “Được…… Tôi đồng ý.”
Vận mệnh đã sớm an bài đem cô dìm trong vòng nước xoáy tối tăm, cho dù cô có giãy dụa chạy trốn thế nào cũng thoát không khỏi.
Kiều An Mạn ngồi một bên cong tay lên, nhìn bộ móng của mình, “Thật ra thì mẹ tao cũng là muốn tốt cho mày thôi, mày xem xem, thân thế của mày làm sao có thể xứng với con trai của viện trưởng bệnh viện Phương thị Phương Đình đây? Mày kiếm được Nhâm tổng giám đốc, có thể được ăn ngon mặc đẹp, cẩm y ngọc thực nhất định là không thiếu. Mẹ mày nhất định sẽ rất tự hào có được cô con gái kế nghiệp bà ta.”
“Cô không được xúc phạm mẹ tôi!” Kiều Tâm Du cầm lấy cốc nước trên ghế sa lon, hắt vào mặt cô ta.
Vẻ mặt Kiều An Mạn kinh ngạc, “Mày dám hắt nước vào mặt tao?!” Vừa nói, cô ta vừa đứng lên, không chút lưu tình vung tay, “Bốp bốp!” Chính là hai cái tát. Truyện Tiên Hiệp – -Y
Kiều Tâm Du cảm thấy trên mặt nóng rát, dấu ngón tay đỏ sẫm hiện trên khuôn mặt trắng nõn vô cùng rõ ràng.
Chương 6: Rời khỏi Nhà họ Kiều
“Năm trăm ngàn……” Kiều Tâm Du đột nhiên thanh nhã cười một tiếng, “Thì ra giá trị của tôi lớn như vậy, tôi nghĩ sau này tôi đã không bao giờ còn nợ công ơn nuôi dưỡng của các người rồi!” Nói xong, cô lê thân thể bị ngàn vết kim đâm về phòng mình.
Đóng cửa lại, cô giống như khinh khí cầu hết hơi, thoáng chốc cả người xụi lơ xuống. Nước mắt đọng quanh hốc mắt chực trào ra từ lâu, theo gương mặt sưng đỏ chảy xuống.
Phòng của cô chỉ là một gian bừa bộn, nửa phòng là nơi chất các loại tạp vật, nửa còn lại là chỗ ở của cô, chỉ có một chiếc giường nhỏ và một cái tủ cũ nát. Phòng của cô chính là một nơi có thể làm cho trái tim cô cảm thấy an toàn.
Cho dù Nhà họ Kiều có nhiều gian phòng trống, cô cũng không được chuyển vào. Bởi vì, dường như đối với mẹ con Lữ Anh Lâm mà nói, ngược đãi Kiều Tâm Du chính là niềm vui thích trong cuộc sống của họ.
Kiều Tâm Du lấy ra viên ngọc mà
