ật bi ai, thì ra cô chỉ là một con cờ trong tay hắn thôi, một quân cờ tùy thời có thể lấy ra hi sinh.
“Có lẽ phải cảm tạ cô chủ động hẹn cô ta ra, để cho tôi nghe được lời nói lỡ từ miệng cô ta. Cho nên tôi mới có kế hoạch…” Trong tay hắn xoay xoay hai cái USB, không biết bên trong là cái gì đây.
“Thì ra ngay từ đầu anh vẫn cho là tôi làm.” Trong lòng Kiều Tâm Du vốn có một chút mong đợi, hắn vẫn là có tin cô, đến cuối cùng cũng chỉ là cô một bên cam chịu thôi.
“Tôi hẳn là nên tiếp tục cùng anh diễn trò, chúng ta không phải là vẫn còn phải diễn một tiết mục ly hôn sao?” Kiều Tâm Du chủ động yêu cầu thêm phần diễn. Nguồn:
“Cái đó không cần!” Trong giọng nói lãnh đạm lộ ra hờn giận, nghe được hai chữ “Ly hôn” này, khiến trong lòng hắn rất khó chịu.
Nhâm Mục Diệu kích chuột, mở USB ra, bên trong tất cả đều là video, lập tức mở ra một cái. Đột nhiên trên màn ảnh chiếu ra cảnh nóng, hình ảnh hạn chế tuổi vị thành niên, thoáng chốc làm cho đôi mắt đen của Nhâm Mục Diệu nhuộm đầy khinh bỉ.
Biến thái ở chỗ, người trong đó lõa thể, trên màn hình xuất hiện roi da, còng tay, nến… Hình ảnh ghê tởm đến cực điểm, khiến người ta buồn nôn.
Nhiều video như vậy, nữ không giống nhau, nhưng nam chỉ có một —— Vạn Khải Phong.
Tiếng thở gấp, tiếng kêu ầm ĩ, tiếng cầu xin tha thứ từ trong máy vi tính truyền ra.
Kiều Tâm Du thản nhiên nói: “Thật không ngờ đường đường Nhâm tổng giám đốc có thể yêu thích trang web này?”
Gương mặt tuấn tú của Nhâm Mục Diệu tối sầm, “Cô có muốn tới thưởng thức một chút không?” Hắn tắt video, mở firewall, đăng kí sever ở nước ngoài, sau đó đem đoạn video “hàm súc” quăng lên mạng.
Cứ như vậy, cho dù muốn tra, cũng không tra được hắn.
Xem ra, tin tức ngày mai sẽ phi thường đặc sắc.
“Biến thái.” Kiều Tâm Du mắng nhỏ một câu, cuốn chăn qua người, không thèm để ý tới hắn.
Nhâm Mục Diệu ở trên mạng bố trí xong tất cả nhiệm vụ, đóng Laptop lại, nhìn dung nhan điềm tĩnh của cô gái ngủ trên giường, cười thầm.
Chương 76: Cãi vã
(Yến Vũ Nguyệt ^^, rank và cũng là tên gọi mới của ta, thấy mấy sư tỉ trong diễn đàn đều có tên tiếng Trung, ta cũng bày đặt một tí hihi)
…
“Đinh đong đinh đong…” Một chuỗi tiếng chuông cửa lại vang kên, phá vỡ giây phút yên tĩnh này.
Sợ tiếng chuông cửa đánh thức Kiều Tâm Du đang ngủ, Nhâm Mục Diệu vội vàng đi mở cửa.
Vừa mở cửa ra, nhíu mày, “Sao lại là anh?”
Phương Đình đọc được ý tứ không chào đón trên mặt Nhâm Mục Diệu, nhưng vẫn coi như không có gì, vẫn duy trì lịch sự, hỏi: “Tâm Du có ở đây không?”
“Cô ấy đang ngủ, không tiện gặp khách!” Nhâm Mục Diệu tức giận nói, “Anh tìm vợ tôi có chuyện gì?” Hắn cố ý cường điệu chữ “Vợ”, rất sợ hắn ta không biết Kiều Tâm Du là vật sở hữu của hắn.
“Hôm nay vết thương của cô ấy vẫn chưa thay thuốc.”
Nhâm Mục Diệu liếc mắt thấy một cái túi to trong tay hắn ta, bên trong có băng gạc, băng dán, còn có mấy lọ thuốc. Con ngươi đen của hắn bùng lên tức giận, giễu cợt nói: “Bệnh viện Phương thị sắp phải đóng cửa sao? Cần Phương viện trưởng tới cửa phục vụ?”
“Tôi chỉ là quan tâm đến vết thương của Tâm Du thôi.” Phương Đình đối mặt với hơi thở khiếp người của hắn, khí thế của mình một chút cũng không có yếu bớt.
“Quan tâm?” Nhâm Mục Diệu châm chọc cười lạnh, “Thật xin lỗi! Vợ tôi không cần sự quan tâm của anh, thu hồi quan tâm đó cho người phụ nữ khác đi.” Dường như đang uy hiếp hắn ta.
“Tôi có quan tâm cô ấy hay không, là tự do của tôi, không mượn anh xen vào. Anh đã không quý trọng cô ấy cho tốt, tất nhiên, tự sẽ có người quý trọng cô ấy, quan tâm cô ấy……”
Lời nói của Phương Đình giống như đang hạ chiến thư cho hắn, khơi dậy tức giận trong lòng Nhâm Mục Diệu, trong con ngươi sâu thẳm chợt lóe lên ánh lạnh, hắn một phen túm lấy áo Phương Đình, “Anh nhớ rõ cho tôi, Kiều Tâm Du là người của tôi, anh đừng hòng có được chú ý của cô ấy.”
Phương Đình thật không ngờ hắn sẽ có phản ứng kịch liệt như thế, cầm cổ tay của hắn, buộc hắn buông ra, “Nếu lòng của Tâm Du ở trên người anh, tôi có nói thế nào cũng không đoạt được.”
Nhâm Mục Diệu đột nhiên buông lỏng tay ra, “Anh đi đi!”
Phương Đình theo quán tính, lui về sau hai bước, ưu nhã vuốt lên nếp nhăn trên cổ áo, sửa sang lại một chút ăn mặc, “Chỉ cần có cơ hội, tôi sẽ đoạt lại Tâm Du về bên cạnh.”
“Anh không có cơ hội đâu.” Nhâm Mục Diệu giật lấy cái túi trong tay anh ta, con ngươi đen nhíu lại, “Tôi sẽ không cho anh dù là một chút cơ hội.”
“Ầm ——” Nhâm Mục Diệu như đang phát tiết lửa giận, nặng nề đóng sập cửa.
————
Trở về phòng, Kiều Tâm Du vẫn như cũ chìm vào giấc ngủ.
Nhâm Mục Diệu vén chăn lên, lộ ra chân của cô, vốn dĩ đôi chân mảnh khảnh giờ phút này bị quấn một tầng băng gạc thật dày. Vết phỏng trước mặt diện tích rất lớn, từ trên đùi lan đến bắp chân.
Một vòng lại một vòng cởi bỏ băng gạc, lộ ra vết thương da thịt, lồi lõm.
Hẳn là rất đau? Đây đều là do hắn gây ra, tự trách làm cho trong lòng Nhâm Mục Diệu một trận bị đè nén.
Dùng bông y tế nhúng một ít thuốc khử trùng, nhẹ nhàng bôi lên miệng vết thương của cô.
“Đau……” Kiều Tâm Du đột nhiên nói nhẹ một câu, chợ