Pair of Vintage Old School Fru
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329725

Bình chọn: 8.00/10/972 lượt.

dạ dày vẫn còn muốn nôn, đoán chừng chỉ cần ngửi tới mùi thức ăn, dạ dày cô ngay lập tức sẽ có thể tuyên chiến. Cô thà bị đói, cũng không muốn ăn nữa.

Cô người làm vẫn không rời đi, chỉ đứng ở cửa, cung kính nói: “Cô chủ, cậu chủ vừa về tới, cậu ấy muốn mời cô xuống lầu cùng dùng cơm.”

“Cạch ——” Tay Kiều Tâm Du khẽ run lên, bút máy trong tay cô rơi xuống.

“Cô nói Nhâm Mục Diệu đã về?” Hắn gần đây luôn xuất quỷ nhập thần. Nếu không phải bất chợt giữa đêm hôm khuya khoắt leo lên giường của cô, thì cũng là sáng sớm hù dọa cho cô giật mình tỉnh dậy. Giờ lại đột nhiên quay về muốn cùng cô dùng cơm, chắc sau đó sẽ rời đi thôi.

“Đúng vậy, cậu chủ đang ở dưới lầu chờ cô chủ.”

Ngàn vạn lần, cô không thể lòi đuôi, Kiều Tâm Du tự nhủ, “Tôi… tôi biết rồi!” Kiều Tâm Du phất tay, “Cô nói với anh ấy, tôi không đói bụng, bảo anh ấy không cần chờ tôi …..”

Kiều Tâm Du còn chưa nói xong, một giọng nói trầm thấp đã từ cửa truyền đến.

“Không đói bụng? Đó không phải là cái cớ cô thường dùng để trốn tránh bữa cơm sao? Tôi sẽ không để cô có cơ hội tuyệt thực tỏ ý kháng nghị đâu.” Cả người Nhâm Mục Diệu như được bao trùm bởi lửa nóng. Phải biết, công việc của hắn rất nhiều, phải cố lắm mới có thể tìm được chút thời gian rảnh này cùng cô dùng cơm, nhưng giờ đây cô gái nhỏ này lại….

… Càng ngày càng không nghe lời, người làm luôn báo cáo cho hắn biết, gần đây cô thường xuyên bỏ cơm.

Kiều Tâm Du cảm giác được, hôm nay cô nhất định trốn không thoát rồi, bèn đóng lại quyển sách, “Tuyệt thực? Chiêu đó chỉ có con nít mới dùng. Tôi xuống ăn cơm với anh là được chứ gì.”

Một bữa cơm thôi mà, sẽ không chết người đâu. Kiều Tâm Du trong lòng lặng lẽ trấn an bản thân.

————

Một bàn thức ăn phong phú, được bày biện theo phong cách Châu Âu, hương vị mê đắm, chính xác có thể làm cho người ta ngửi thấy là muốn ăn ngay.

“Có phải heo đâu, hai người sao có thể ăn hết bao nhiêu đây thức ăn chứ.” Kiều Tâm Du không vui, nói thầm một câu.

Nhâm Mục Diệu quét mắt nhìn cô, “Cô ăn nhanh đi! Ăn nhiều một chút.”

Kiều Tâm Du đã không dám dùng miệng hô hấp, nhưng mùi thơm nồng nặc cứ liên tục bay vào mũi, dạ dày của cô bắt đầu có điềm báo rồi.

Chương 84: LO SỢ CÙNG BẤT AN

“Anh muốn tôi chết vì bội thực à?” Kiều Tâm Du tức giận nói.

Đôi môi mỏng của Nhâm Mục Diệu khẽ mím lại, hắn cố nén xuống lửa giận, chậm rãi nói: “Cô quá gầy, tôi vốn không thích ôm một bộ xương khô, cực kỳ khó chịu.” Hắn nói xong thì bắt đầu gắp thêm thức ăn vào dĩa của cô, nào là thịt bò bít tết, tôm, cá hồi……

Thật trùng hợp, Kiều Tâm Du ghét món gì, hắn đều gắp món đó.

“Tôi có để cho anh ôm sao?” Kiều Tâm Du liếc hắn. Cô chỉ cần nhìn những món hắn gắp cho thôi đã bắt đầu cảm thấy buồn nôn rồi, bèn dùng tay che miệng và lỗ mũi lại, xong không chút nào gọi là nể mặt hắn, đẩy cái khay ra xa mình, “Ý tốt của anh tôi nhận, cho nên anh cứ ăn trước đi!”

“Rầm!” Nhâm Mục Diệu đập mạnh đôi đũa vào mặt bàn, ánh mắt giận dữ hệt như một cây độc châm làm người ta không rét mà run, hắn nhìn chằm chằm cô, “Cô có ý gì! Tôi cố ý sắp xếp công việc, chạy một quãng đường thật xa đến đây để cùng cô dùng cơm, cô lại dám không thèm để ý đến mặt mũi của tôi?”

Kiều Tâm Du cười khổ, nhếch miệng nói: “Tôi không cần cái gọi là hảo tâm của anh. Ưm ……” Dạ dày cô đột nhiên khuấy động, cô lập tức bụm miệng.

“Không ăn cũng được!” Con ngươi đen dầy đặc màng sương của Nhâm Mục Diệu thẳng tắp hướng về phía cô, “Vậy từ nay về sau cô cũng không cần ăn gì cả. Cứ để cho y tá mỗi ngày truyền dịch dinh dưỡng cho cô là được!”

Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, rồi uống vào một hớp nước ấm, “Bệnh đau bao tử của tôi tái phát, nên ăn không vô những thức ăn đầy dầu mỡ này.” Trước tiên, cô nên tìm một cái cớ lấp liếm cho qua cái đã.

“Cô có bệnh bao tử?” Nhâm Mục Diệu bỗng chốc đứng lên, “Mau đi bệnh viện kiểm tra ngay!”

Bệnh viện? Vừa nhắc đến bệnh viện, mặt Kiều Tâm Du nhất thời trắng bệch, cô thật không nghĩ tới hắn có thể làm tới mức này, bèn khoát tay hắn, “Không sao, tôi uống thuốc rồi. Thật không sao”, “Tôi đi ngủ trước, nấu cho tôi chén cháo trắng là được rồi.” Sau đó vội vã đi lên lầu.

Nhân lúc cô chưa bắt đầu nôn mửa, nên mau chóng né tránh hắn thì hơn.

Kiều Tâm Du đi vào phòng ngủ, tựa vào trên vách tường, lập tức thở hồng hộc. Thật sự là muốn hù chết cô rồi, ai

cứ dấu diếm như vậy cũng không phải là cách, cô nên nhanh một chút nghĩ ra biện pháp rời khỏi nơi này.

Bàn tay mảnh khảnh của cô khẽ đặt lên bụng, rồi nhẹ nhàng vuốt ve, động tác của Kiều Tâm Du vô cùng êm ái, giống như đang chạm vào da thịt của đứa bé bên trong.

Trong mắt của cô ánh lên vẻ trìu mến của người mẹ, khóe miệng khẽ nâng lên một đường cong dịu dàng, “Con ngoan, mẹ nhất định sẽ bảo vệ con, dù phải hi sinh tính mạng đi chăng nữa, mẹ nhất định cũng sẽ không để cho con phải chịu bất kỳ thương tổn gì……” Khóe mắt cô dần dần tràn ra những dòng nước mắt trong suốt, chúng dường như cũng mang theo cả những tổn thương cô sẽ phải chịu đựng.

Trí nhớ đen tối hôm ấy giống như thủy triều mãnh liệt đánh tới……

……

“Phải làm thế nào, anh mới có thể b