Insane
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329851

Bình chọn: 7.5.00/10/985 lượt.

i sẽ đem bệnh viện này san thành bình địa!”

Sắc mặt của các bác sĩ và y tá nhất thời trắng bệch, hệt như vừa chứng kiến Ngày Tận Thế – 2012.

Quý Kiệt Tích vẫn muốn dự “đám giỗ” của “mình” vào năm sau, hắn vỗ vỗ vào bả vai của Nhâm Mục Diệu, “Anh bạn, chờ một chút đi, tôi sẽ nhanh chóng thay đồ, sau khi khử hết độc và vi trùng, lập tức sẽ vào thay anh truyền lời.” Trước khi đi hắn vẫn không quên ném cho Nhâm Mục Diệu một ánh mắt khiêu khích.

Tất cả mọi người đều nhìn Quý Kiệt Tích với ánh mắt “ngưỡng mộ”, sau đó là đổ mồ hôi lạnh, hắn ta không phải là muốn đi tự sát đấy chứ.

“Không cần!” Nhâm Mục Diệu bỗng bước thẳng tới phòng giải phẫu, “Tôi sẽ trực tiếp đi tìm anh ta.”

“Việc này……” Tất cả mọi người đều có lời muốn nói, nhưng ngay lập tức bị ánh mắt sắc bén của Nhâm Mục Diệu làm cho đóng băng hoặc chết lâm sàn.

Nhâm Mục Diệu mở cửa phòng giải phẫu ra, bước vào, sau đó là kéo tay của bác sĩ đang tập trung giải phẫu – Phương Đình, “Đi ra ngoài cho tôi!”

Chiếc kềm trong tay Phương Đình lập tức được buông ra, hắn thầm nhủ thật may là không ảnh hưởng tới vết thương của bệnh nhân, “Được.” Thầm ý của hắn là bảo trợ thủ tiếp tục giải phẫu.

“Rầm…”

“Nói, anh đem Kiều Tâm Du đi đâu?!” Nhâm Mục Diệu xốc lên cổ áo của Phương Đình, gân xanh trên trán hắn nổi lên, con ngươi lộ rõ tia máu.

“Tâm Du? Cô ấy không phải vợ anh sao, sao anh lại hỏi tôi?” Ánh mắt Phương Đình vốn luôn ôn nhuận, nhưng giờ phút này lại bắn ra tán loạn sự hừng hực của lửa giận.

Hai tay Nhâm Mục Diệu đẩy hắn ra xa, “Cô ấy mất tích ngay tại bệnh viện của anh!”

Sức lực mạnh mẽ của hắn, khiến cho Phương Đình lùi lại mấy bước, cuối cùng đụng phải vách tường.

“Rắc ——” Tiếng xương gãy vang lên.

Phương Đình nắm cánh tay phải của mình, đau nhức khiến cho sắc mặt hắn trắng bệch, một tầng mồ hôi lạnh từ trán tuôn ra, “Mất tích? Tâm Du là đứa trẻ ba tuổi sao? Cô ấy có đầy đủ tay chân, muốn đi đâu là tự do của cô ấy.”

“Phương Đình cậu già rồi sao? Xương cốt cậu sao lại yếu ớt như thế, mới đụng tường một chút đã gãy rồi.” Quý Kiệt Tích bỗng từ đâu xen vào cuộc chiến của Phương Đình, nói đùa với hắn, sau đó đỡ hắn dậy, “Đi chụp X quang nào.”

“Kiều Tâm Du ở đâu?” Nhâm Mục Diệu đứng chắn trước mặt bọn hắn.

“Anh đã mất cô ấy rồi, không, anh sớm đã đánh mất cô ấy. Hay nói đúng hơn, anh cho tới bây giờ cũng chưa từng có cô ấy.” Phương Đình khẽ mỉm cười với hắn.

Chương 87: KẾ HOẠCH TRUY THÊ

Con ngươi đen của Nhâm Mục Diệu dần biến chuyển, phát ra những tia lửa hừng hực, “Hừ! Cô ấy là của tôi, vĩnh viễn cũng không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay tôi, ngay cả nghĩ đến cũng không thể!”.

————

Từng nhân viên của tập đoàn Nhâm thị, ai nấy cũng đều lo sợ, không người nào dám thở lớn tiếng. Tổng giám đốc của họ giờ đây đã hóa thành Diêm Vương, “thẩm phán” của Diêm Vương còn có thể may mắn thoát nạn chút đỉnh, còn những “con tôm, con tép” như bọn họ hầu như đều đã bị ghi vào “sổ tử thần” rồi.

Rõ ràng Nhâm tổng giám đốc vừa thắng được một trận đấu thầu, thành công thu mua tập đoàn Vạn Hồng, Ngân Nguyệt Hồ cũng đã vào tay Nhâm tổng, đáng lẽ tổng giám đốc nên khao bọn họ một trận mới phải. Vậy mà, Nhâm tổng giám đốc giờ đây lại giống như núi lửa, ngày ngày đều phun trào. Hết phê phán thư kí, lại lấy giám đốc* ra làm “bao cát”, sau đó là tới bộ phận quản lý, cuối cùng ngay cả tiếp tân cũng không tha.

(*): tổng giám đốc = tổng giám đốc, dưới tổng giám đốc là giám đốc

Bão tố đã diễn ra liên tục suốt một tuần và có khuynh hướng ngày càng nghiêm trọng, dự đoán vòi rồng sẽ xuất hiện.

Hiện giờ, Nhâm thị thật giống như Địa Ngục, tràn ngập đen tối và lạnh lẽo.

“Hello!” Đinh Hạo Hiên vẫy tay, khuôn mặt tươi cười thẳng bước tiến vào Địa Ngục.

Ủa? Thật kỳ quái, không một ai trong đại sảnh chào hỏi lại hắn cả.

Đinh Hạo Hiên bỗng rùng mình một cái, “Lạnh quá

“. Nhưng rõ ràng điều hòa ở đây chỉnh đúng độ rồi mà

Ơ! Sao hôm nay bọn thủ hạ của Nhâm Mục Diệu lại “quá mức nghiêm túc” thế kia? Đinh Hạo Hiên nhìn quanh.

Đinh Hạo Hiên đá văng cửa phòng làm việc của Nhâm Mục Diệu, “Hello, Tiểu Diệu Diệu mau đến xem tôi mang tới cho cậu cái gì này?”

Đáp lại hắn là một bầu không khí trầm lặng.

“Ồ? Ám Dạ Tuyệt cậu cũng ở đây à. Vừa đúng lúc, tin tức thú vị này nên cùng mọi người chia sẻ.” Đinh Hạo Hiên không để ý tới khuôn mặt hắc ám của Ám Dạ Tuyệt, tiếp tục mặt dày mày dạn ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Rầm——” Đinh Hạo Hiên đem một xấp báo chí ném lên khay trà.

“Xem này xem này, gần đây trên trang nhất của tất cả các tờ báo đều bị tổ chức Ám độc chiếm, từ giải trí, xã hội, cho đến sức khỏe, ôi không biết là tổ chức nào thế nhỉ.”

Ánh mắt lạnh của Ám Dạ Tuyệt nhìn lướt qua chúng một cái, sau đó là tỏ vẻ khinh thường, lười phải mở miệng.

Từ lúc Kiều Tâm Du mất tích, Nhâm Mục Diệu đã kêu Ám Dạ Tuyệt huy động 300 người, một ngày hai mươi bốn giờ thay phiên nhau đóng đô trước cửa bệnh viện. Nhâm Mục Diệu vốn muốn nhờ “vẻ bảnh trai” của bọn họ, tạo áp lực khiến thu nhập của bệnh viện giảm sút, gây áp lực với Phương Đình, ép hắn khai ra nơi ở của Kiều Tâm Du. Nhưng …… dường như…