ính là những tên lưu manh vừa rồi, hắn xoa xoa vết thương trên khóe miệng, mắt liếc nhìn người đàn ông áo đen, vươn tay ra, “Tiền của bọn này đâu?”
“Diễn tốt lắm, đây là tiền của bọn bay.” Hắn từ trong túi lấy ra mấy tờ giấy mệnh giá lớn, tiện tay ném vào mặt bọn chúng.
Tên lưu manh cầm đầu cúi người xuống đất lượm lên, “Sao ít vậy? Mày có biết sợi dây chuyền lúc nãy rất đáng tiền không, nếu không phải là vì yêu cầu của mày, nói không chừng tao đã có một số tiền lớn rồi.”
“Sợi dây chuyền đó toàn thế giới chỉ có một cái, nếu bọn mày thật sự đem đi bán, ngay lập tức sẽ bị cảnh sát bắt được, chừng đó chỉ có ngồi chồm hổm trong tù thôi.” Hắn không hề nói quá sự việc lên, mà là hắn hiểu rõ với năng lực của Nhâm Mục Diệu muốn làm chuyện này, dễ như trở bàn tay.
“Không nói nữa! Coi như xong việc!” Tên lưu manh bị hắn dọa sợ hãi, bốn người lập tức lấy tiền rồi rời đi.
Người đàn ông áo đen không quên cho bọn hắn một lời khuyên: “Tao khuyên bọn mày tốt nhất nên rời Athen một thời gian đi, tao đoán chừng chồng của vị tiểu thư kia sau khi biết chuyện xảy ra sẽ lập tức phái tổ chức Ám tới tìm bọn bây đó. Một khi rơi vào trong tay hắn, tao không chắc bọn mày sẽ bị gãy tay gãy chân, hay là khó giữ được cái mạng nhỏ này.”
“Được, được, được!” Bốn tên lưu manh chuyên bắt nạt kẻ yếu kia, vừa nghe đến tổ chức Ám hai chân lập tức như nhũn ra.
Tổ chức Ám Dạ Tuyệt này có thế lực rất lớn ở nước ngoài, hiện giờ đã ngang hàng với gia tộc Mafia Emerson ở Ý rồi. Chỉ cần nhắc tới hai tổ chức hắc đạo kia, họ lập tức có tật giật mình.
Bốn tên lưu manh hốt hoảng chạy mất, khẩn trương đến mức đánh rơi cả dép, xem dáng vẻ sợ chết của bọn hắn, không chừng sẽ lập tức trốn ra nước ngoài ngay.
————
Trong một gian nhà trọ trang hoàng hoa lệ, ánh đèn trên trần nhà chiếu sáng cả phòng khách, giống như một bầu trời đầy sao.
“Két ——” Tiếng cánh cửa được mở ra.
Bên trong truyền đến giọng nói nũng nịu, “Dịch Tuấn, anh về rồi à? Em đang tắm, xong ngay đây.”
Người đàn ông áo đen cởi bộ đồ Tây trên người xuống, treo lên móc áo. Vài nút cài làm bằng da của chiếc áo sơ mi được cởi ra, lộ ra lồng ngực to lớn. Hắn đi về phía quầy bar, lấy một chai rượu bran-đi, uống thả cửa.
“Dịch Tuấn, sao hôm nay anh về muộn vậy?” Cô gái xinh đẹp, trên người quấn quanh một cái khăn tắm ngắn ngủn, miễn cưỡng có thể che lại bộ phận quan trọng. Cô vừa dùng khăn lông lau mái tóc ướt đẫm, vừa lắc lắc vòng eo mảnh khảnh đi tới bên Nhâm Dịch Tuấn. Cảm giác như hai quả đào tròn sẽ phải lập tức thoát khỏi trói buộc của khăn lông, trong khi đã thoát ra ngoài một nửa. Mà cái khăn tắm rộng rinh kia cũng sắp rớt xuống tới nơi rồi.
Nhâm Dịch Tuấn đưa tay nhẹ nhàng lôi kéo cô, lập tức đem thân thể mềm mại kia kéo vào trong ngực của mình, bởi vì động tác rất mạnh bạo, khiến khăn tắm rơi nhanh xuống đất. Lẽ dĩ nhiên cô khỏa thân ngay, điều này khiến cho con ngươi của Nhâm Dịch Tuấn nhanh chóng dính vào một tầng dục tình, “Tử Ngưng, việc hôm nay thế nào?”
Cô cũng không cảm thấy ngượng ngùng vì chính mình không có một mảnh vải che thân, chủ động đưa ra cánh tay trắng nõn ôm lấy cổ của hắn, “Đúng như anh dự đoán, anh ta vừa nhìn thấy bóng lưng của em là lập tức đuổi theo, miệng vẫn còn gọi tên chị. Sau đó đến một ngã tư em lập tức quẹo cua, lúc đó anh ta chộp được một bóng lưng gần giống em……” Khóe miệng đỏ thẫm của cô cong lên, vẽ ra một nụ cười nhạo cùng với châm chọc.
Nhâm Dịch Tuấn không nói lời nào, chân mày hắn khóa chặt, đồng tử lóe lên ánh mắt u tối, sau đó uống rượu.
Hiển nhiên, Lương Tử Ngưng ghét loại cảm giác bị hắn xem nhẹ này, cô giơ cao ngực của mình, dùng bộ ngực mềm mại chống đỡ lên lồng ngực của hắn, nũng nịu nói: “Dịch Tuấn, em cũng muốn uống!”
…
Chương 104: THẲNG THẮN
Ngón tay mảnh khảnh của cô cầm ly thủy tinh sáng choang lên, đôi môi anh đào tiến lại gần, sau đó cô đem thứ rượu óng ánh ấy đổ vào miệng.
Cô ngẩng đầu, hôn lên môi của hắn, vị rượu trong nháy mắt lan tràn ra khắp môi và răng. Cô dịu dàng đem thứ chất lỏng đậm đặc mùi rượu đẩy vào trong miệng hắn, vài giọt rượu vô tình rơi trên cánh môi hắn, cô đưa đầu lưỡi đem từng chút một mà liếm đi.
“Tử Ngưng, em lại nghịch ngợm nữa rồi” Âm thanh nặng nề của người đàn ông mặc dù đang trách cứ cô, nhưng lại nồng nặc lộ ra men say.
Đôi mắt cô quyến rũ hắn, khóe miệng cong lên, “Em thích thế!” Cô đưa đôi chân thon dài của mình, kéo dài qua, ngồi ở trên người của hắn, vươn tay cởi nút áo sơ mi của hắn——
“Em thật quá ham chơi!” Giọng nghe như trách cứ, nhưng thật ra là cực kì yêu thương. Nhâm Dịch Tuấn bỏ ly thủy tinh trong tay ra, bế ngang cô lên, lập tức đem Lương Tử Ngưng đi về phía phòng ngủ.
Hai chân cô vẫn vững vàng móc ở bên eo của hắn, theo từng bước đi, cảnh xuân trước ngực cô cứ thế lay động, cô liếm lồng ngực cường tráng của hắn, đốt lên từng chút một ngọn lửa trong cơ thể hắn.
“Phịch ——” hai người cùng ngã lên chiếc giường lớn hình tròn.
Lương Tử Ngưng chợt xoay người, dạng chân ở trên người của hắn, như không thể chờ đợi, cởi ra dây lưng của hắn……
“Bé con bướng bỉnh, em quá chủ độn