pacman, rainbows, and roller s
Gấu ơi, giúp anh!

Gấu ơi, giúp anh!

Tác giả: Lam Tiểu Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325442

Bình chọn: 7.5.00/10/544 lượt.

Trạch buông tay, đứng lên, sắc mặt hơi sa sầm: “Tiểu Vi, em nhầm rồi, con của em không thể là của anh.”

Cô gái nhăn mày: “Dù sao anh cũng là đàn ông, có cần nhát gan thế không? Chuyện đã làm cũng không dám nhận?”

Từ Vĩ Trạch nhìn cô: “Anh không như thế nhưng đó không thể là con anh”.

Thư Hoán đờ đẫn, quá đột ngột, một người phụ nữ cũng mang thai con của Vĩ Trạch xuất hiện khiến cô luống cuống, không biết phải làm gì.

Đường Tiếu Vi không hề bị shock, chỉ cười khẩy, “Em muốn biết xem, liệu có phải chỉ mình em tìm đến đây, hay là người khác cũng giống em, vừa mở miệng đã vị anh đuổi ra khỏi cửa?”

Từ Vĩ Trạch không hề do dự: “Họ đều không thể có con với anh. Em thì càng không thể”.

“Tốt thôi, bây giờ anh cứ nói thể, em cũng bó tay. Vậy có cần đợi em sinh con xong, xét nghiệm AND thì anh sẽ nhận?”

Thư Hoán nhìn cô ta, cố gắng kiểm soát bản thân nhưng mọi thứ trước mắt ngày càng nhòa nhạt.

Từ Vĩ Trạch bỗng nghiến răng: “Cho dù là con anh, anh cũng sẽ không nhận.”

Trong thoáng chốc Thư Hoán bỗng thấy tuyệt vọng. Trước khi Đường Tiếu Vi có phản ứng, cô đã lấy hết sức mình, tát anh một cái.

Chương 53

Ra khỏi nhà họ Từ hai tiếng đồng hồ rồi, Thư Hoán vẫn đứng dưới hơi lạnh tỏa ra của cửa hàng tiện lợi 7 – 11, trong lòng rối bời.

Sau khi tát Vĩ Trạch, sự hỗn loạn xảy ra không cần nói cũng biết. Khi anh định giữ cô lại cô đã tát anh thêm cái nữa, rồi nói những lời rất khó nghe.

Bây giờ Từ Vĩ Trạch chắc rất hận cô, nhưng dù sao cũng chẳng có gì khác nhau, chia tay chỉ là chuyện một sớm một chiều.

Thư Hoán cầm một túi nho khô lên, sau đó nhìn thấy Đường Tiếu Vi.

Cô ta rất nổi bật, là người phụ nữ mang thai đẹp nhất mà Thư Hoán từng gặp, dù bụng đã to nhưng vẫn xinh đẹp kiều diễm, hơn nữa còn rất ngạo nghễ, tỏ ra không cần ai cả.

Nhưng một người mang chiếc bụng to như thế, dù sao cũng rất đau khổ.

Đường Tiếu Vi đứng trước máy bán nước một lúc nhưng cuối cùng không lấy gì cả, sau đó cầm tạp chí đến thẳng quầy thanh toán. Lúc móc ví tiền ra, một tờ tiền rơi xuống, cô ta còn không thể cúi xuống nhặt, chỉ cau mày rồi định bỏ đi.

Thư Hoán bước đến cúi xuống nhặt giúp rồi đưa cho cô ta: “Tiền của cô”.

Đường Tiếu Vi nhìn cô nhưng cũng không tỏ ra thân thiện: “Cảm ơn”.

“Lúc nãy cô định uống nước phải không? Cần cái nào, tôi lấy cho”, phụ nữ có thai đúng là vất vả.

Đường Tiếu Vi nhìn cô: “Cô cũng thật là…”.

“Tôi cũng định mua mà, tiện thôi”.

“Bên dưới, ngoài cùng bên trái”.

Thư Hoán lấy nước, tính tiền xong rồi lại hỏi: “Cô ở đâu? Tôi đưa cô về”.

Đường Tiếu Vi không chút nể mặt: “Cô không nhầm đấy chứ? Tôi không phải đối tượng để cô kết bạn”.

Thư Hoán cũng thấy mình giống Thánh Mẫu quá. Nhưng lúc này đây, cùng là phụ nữ, cô vẫn cảm thấy cô ta rất vất vả.

“Tôi hy vọng cô hiểu rõ, lập trường của cô và tôi đang đối lập với nhau”.

Thư Hoán gục đầu ủ rũ, thở dài: “Haizzz…”.

Cũng chẳng có gì để đối lập hay không, chẳng qua là người phụ nữ đã bị Từ Vĩ Trạch bỏ rơi và người phụ nữ Vĩ Trạch sắp bỏ rơi mà thôi.

“Tôi không muốn làm bạn với cô, càng không muốn cô giúp đỡ, cô cũng đừng có làm những điều kỳ quặc”.

Thư Hoán buồn bã nói: “Tôi… tôi biết!”.

Hơn nữa Đường Tiếu Vi và Từ Vĩ Trạch đã là chuyện quá khứ, lâu hơn khi cô và Vĩ Trạch quen nhau nhiều, căn bản không thể tính là ngoại tình, cô không thể đối xử với cô ta bằng cảm xúc khi đối xử với kẻ thứ ba được.

Đứa con người khác đang mang trong bụng và con yêu của bạn là của cùng một người, cho dù hai người có đối lập nhau nhưng cũng đều đáng thương như nhau.

Nhìn Đường Tiếu Vi, cô như nhìn thấy chính mình trong tương lai vậy.

Tên quỷ đào hoa mà chịu trách nhiệm với cô mới lạ. Tương lai đối với cô có lẽ cũng là những câu từ cũ: “Không thể là con tôi!”.

Haizzz.

Cô căm hận bản thân mình lúc đó, yếu đuối không chống lại được cám dỗ, bị Từ Vĩ Trạch được nước làm tới, lại còn ôm ấp hy vọng với anh.

Thư Hoán lại buồn bực nói: “Cô rất lợi hại nhưng bây giờ cô không phải chỉ có một mình, đứa bé nhất định phải có sự bảo vệ chăm sóc kỹ lưỡng nhất. Tình trạng cơ thể cô hiện giờ phải có người chăm sóc chứ”.

Cô chỉ cần nghĩ đến chuyện một mình vác bụng bầu để chờ sinh là đã thấy áp lực khó mà chịu đựng được. Tuy Đường Tiếu Vi có vẻ rất độc lập, làm việc nhanh nhẹn, còn mạnh mẽ hơn đàn ông bình thường nhưng phụ nữ dù có mạnh mẽ đến mấy thì lúc này đây cũng rất yếu đuối, đều cần có người bên cạnh, chí ít là một người bạn.

“Một mình cô đến thành phố S này sao? Ở đây có người thân hay bạn bè không?”

Đường Tiếu Vi chỉ đáp ngắn gọn: “Ừ. Không có”.

Thư Hoán bỗng thấy cô ta thật kiên cường: “Một mình ở đây liệu có tiện không, nhà họ Từ sẽ sắp xếp giúp cô chứ?”.

“Từ Vĩ Kính định cung cấp chỗ ở và phục vụ nhưng cái tôi cần không phải điều đó, tôi có đến đây để lừa đảo đâu. Từ Vĩ Trạch không nhận thì chẳng có ý nghĩa gì cả.”

“Vậy, hay… hay cứ để tôi đưa cô về nhé.”

Thư Hoán cũng không định giả vờ làm người tốt, dù sao sau này cô cũng sẽ không qua lại với Đường Tiếu Vi. Đối với Từ Vĩ Trạch thì cũng kết thúc rồi, làm người tốt cũng chẳng được lợi lộc gì.

Chỉ là thấy