Polaroid
Giả Vờ Thôi Mà ! Sao Lại Thành Thật !

Giả Vờ Thôi Mà ! Sao Lại Thành Thật !

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323402

Bình chọn: 10.00/10/340 lượt.

.

– Này! Anh nhanh nhanh lên đựoc không?- Nó giục hắn, làm gì mà dứng ngẩn tò te ra không biết nữa.

– À! – Hắn tỉnh giấc vội bê nốt mấy món ra cho nó thưởng thức.

– Woa! Không ngờ anh cũng biết nấu ăn nha!- Nó tấm tắc khen hắn- Trông cũng rất hấp dẫn, đúng là một người chồng giỏi nội trợ!( ô la la)

– Vậy sao?- Hăn cười mỉm, nhiều lúc nó cũng nói nhiều câu nghe lọt tai đấy chứ nhỉ.-Ăn món anỳ đi! Ngon lắm đó- Hắn gắp cho nó món nấm xào- món ăn mà hắn tâm đắc nhất ( tar thích tả thích). Nó ngaon ngoãn nếm thử.

– Ngon không?

Nó chỉ cúi gằm mặt xuống, đưa một tay lên ôm mặt có lẽ để ngăn nước mắt chay ra.Hắn bối rối đưa khăn cho nó.”Không phải cảm động quá chứ”

~ Hết chap 12~

*~*~*~*~*~*

Thêm mấy nhân vật mới nào:

– Lâm Kiều Như( cô): Biẹt danh là Muni,con gái của một công ty bất động sản đang cạnh tranh với nhà nó, cao 1m65, dễ thương với đôi mắt đen láy trên gương mặt bầu bĩnh. Luôn muốn đánh bại nó nhưng chưa có cơ hội.

– Kim Thương Huyền ( Eli): Bạn của Muni, cao 1m 63, gia đình cũng là một nhà có thế lực được ba mẹ cô giúp đỡ nên 2 nhà rất thân nhau. Nghe lời Muni như quân lệnh, không dám sai nửa lời.

– Dương Hiểu Minh ( Ken): Một học sinh ưu tú được cử đi du học, mới về nước, cao 1m 75 thcíh con gái cá tính và đã có cuộc chạm mặt với ”một người” khi về nước.

Chap 12( phần cuối):

Nó vẫn ôm mặt, một giọt nước mắt chảy ra lòng bàn tay. Bình thường mỗi khi đá ai đó hắn hay thấy người đó khóc, cmả giác bình thường nhưng bây giờ nhìn nó hắn thấy bối rối chả biết làm gì cả.

– Này!Tự dưng…..sao chổi…..nín đi…….tôi….

Hắn đứng ngồi không yên mà cái người kia cứ ngồi khóc thút thít, không thèm nói nửa lời.

– Nè! Xin cô đó! Làm đừng đừng khóc nữa! Cô muốn gì tôi cũng chiều!

– Thật sao?- Nó giương khuôn mặt ngấn đầy nước mắt ra hỏi hắn, giọng có hơi lạc đi. Hắn ngẩn ngưừoi, nhỏ này…có khóc thật không vậy? Nước mắt thì có chảy mà sao mặt thì tươi như hoa vậy. Có khi nào bị lừa không? Dễ lắm!

– Cô…không phải là khóc sao?

..BigBang3G.Hayday.Mobi…- Ừ thì dúng là khóc- Nó lau lau nưứoc mắt- Nhưng cho hỏi anh cho bao nhiêu ớt vậy? Làm tôi cay xè lưỡi! Hà..hà…- Nó lấy tay quạt quạt lưỡi không để ý thấy mặt hắn tối sầm lại. Vậy mà hắn còn tưởng nó cảm động quá chứ hay là hắn đã làm gì để nso giận.Điên, mình làm gì có khả năng đó. Nhỏ sao chổi này chưa chọc giận mình là may lắm rồi mình đâu có phúc chọc giận nhỏ. May mà chưa nói ra nếu không ngại chết.

– Mà phải giữ lời hứa đó nhá!

Nó nhìn hắn cười nham hiểm. ” Bút chì bé nhỏ, bé sắp đến của Diêm Vương rồi”

Trời đang bắt đầu tối dần. Những cơn gió hơi se lạnh lướt qua cảnh nhộn nhịp của thủ đô Hà Nội khiến thời tiết dịu đi rất nhiều. Nhà mới của nó nằm gần sân vận động nên chúng nó hẹn nhau ra Tifaly ăn kem thay vì đi bar. Đợi đến 12h ra đó đập phá sau.

– Không biết 2 kẻ đó vừa đi vừa ngủ hay sao ý!- Nhỏ Sunny ngao ngán chờ nó với hắn dài cả cổ mà vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.

– Tại em gọi đúng lúc phá rối vợ chồng nó nên mới thế đấy- Jun vừa lướt qua tài liệu ôn thi dù mới vào năm học vừa nói.

– Gì chứ? Mới có 7h mà phá với cả rối cái gì? Mà anh không đọc sách 1 giây thì anh chết à?Đã giỏi rồi còn gì nữa!- Sunny giận dỗi nhìn anh, chắc có lẽ Jun là anh của Sa nhưng bị tráo đổi còn tráo đổi cho ai thì nhỏ chịu, ai mà biết được chỉ đoán mò vậy thôi.

– Thì anh phải giỏi hơn chứ!

– Ờ đúng á! Nên học thêm để đỡ nhầm lẫn 11 với 17 nhá.- Nhỏ đá đểu anh, cái vụ đó nhỏ còn xoáy anh dài dài, ai lại quên được cơ chứ.

– Nếu không có vụ đó thì em đâu ”được” làm ngưừoi yêu anh- Anh đá lại, môi hơi nhếch lên kiểu như cười trên nối ngại của người khác. Giờ thì thấy IQ rất là có ích chưa!

– Anh…đồ khùng!-Sunny giận dỗi, qua mặt ngắm từ trên tầng xuống. Khuôn mặt ỉu xìu mấy giây bỗng cái miệng há ra hết cỡ, đôi mắt thỏ ngọc giờ sánh ngang với ốc nhồi.

– Sa! Tao…..không nhìn lộn đó chứ?

Sa cô nương đang lên mạng nhận bài tập thấy Sunny hoảng hôt cũng liếc ra cửa sổ nhưng tảsi với nhỏ Sa chỉ cưừoi nhẹ rồi trở lại bình thường. Độ sock của chị ấy cao lắm mấy anh chị ạ.

– Trời đất! Hôm nay dễ có sóng thần luôn quá- Bun nghé mắt ra ngoài thì chẹp chẹp miệng, khóe môi cho biết là cậu đang muốn cười chết đi được.

Dưới đường có một đôi nam nữ đang cưữoi xe đạp teen dung dăng dung dẻ trên đường. Nói là dung dăng dung dẻ thì hơi quá tại ngưừoi con trai thì gồng lưng đạp, mặt nhăn nhó như con khỉ ăn ớt còn người con gái thì thả lỏng người, chốc chốc lại di chân xuống đường cho mòn dép. Chắc không nói ai cũng biết đôi uyêg ương nào rồi nhỉ.

– Phù! Ya! Bao nhiêu cân mà nhue con heo nái ý- Hắn vừa thở vừa quay lại đằng sau nhìn nó bằng ánh mắt không thể thân thiện được hơn. Từ bé đến lớn, từ lớn đến già hắn chưa bao giờ phải đi xe đạp cả toàn là môtô hoặc ôtô thôi. Vậy mà hôm nay lại pjải cong cóc đạp xe lại còn chở nhỏ sao chổi nữa chứ, bảo sao không mệt phờ người mới lạ. Lại nhìn cái xe mà bỗng dưng thấy ghét vô cùng, thấy một cô gái đi nagng qua liền gọi với rồi nở nụ cười sát gái:

– Này em ơi! Lấy xe anh mà đi, người đẹp mà đi bộ tiếc lắm!

– Anh gọi em hả?- Cô gái kia