ứ Tên kia không có tình cảm gì với tôi cả.
Tay tôi bị Tên kia bóp đến ửng đỏ, từng khớp xương như muốn gãy lìa, bàn chân Tên kia như muốn giẵm nát chân tôi. Mặt tôi từ màu trắng hồng mịn như men sứ, chuyển sang màu tái xám, mồ hôi rịn đầy ra trán, môi tôi bị răng cắn đến sắp rách, mắt tôi đỏ hoe.
Bữa cơm sáng này xem ra tôi không thể ăn được nữa rồi. Nếu Tên kia vì không muốn cho tôi ăn cơm, Tên kia đã thành công. Tức giận, phẫn nộ và uất ức đã khiến dạ dày tôi phồng lên, tôi không thể nuốt được thứ gì nữa.
Hất bỏ tay Tên kia ra khỏi tay mình, dùng chân còn lại đá mạnh vào ống chân trái của Tên kia, tôi quẹt mắt, đứng bật dậy, tôi đẩy ghế sang một bên, sau đó chạy biến ra khỏi nhà bếp.
Hành động nóng giận và bất ngờ của tôi, khiến thằng bé đang ăn phải ngừng lại. Hắn đặt mạnh ly rượu trên bàn, kéo ghế, hắn nhanh chóng đi theo tôi.
Tôi chạy thật nhanh ra vườn, lúc đầu là tôi muốn chạy lên phòng, sau đó tự nhốt mình ở trong ấy. Nhưng sau đó tôi lại nghĩ, khi người ta tức giận và buồn chán, nên tìm đến một nơi nào có cây cỏ, có không gian thoáng mát thì sẽ dễ chịu và thoải mái hơn.
Tôi đi về cuối sân vườn, đến gần xích đu, tôi ngồi xuống. Hai tay bấu vào hai sợi dây xích, tôi chống chân xuống đất, đẩy nhẹ, tôi bắt đầu đu từ thấp rồi lên cao. Mắt tôi ngắm nhìn mây trời, lòng tôi từ từ lắng lại, sự tức giận cũng vơi đi được một nửa.
Hành động của tôi cũng trẻ con không khác gì Tên kia. Hai chúng tôi đều là hai kẻ ương bướng và khó bảo. Tôi tuy không được cưng chiều và được nuôi nấng tử tế như Tên kia, nhưng ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã không nghe lời dạy dỗ của các sơ trong tu viện. Tôi là một con bé có tính cách độc lập, và trưởng thành khá sớm. Ngay từ khi học lớp bốn, tôi đã biết cách làm thế nào để kiếm tiền.
Quá khứ giống như một thước phim quay chậm trong đầu tôi. Nhớ đến đâu, tôi thấy mình dần gỡ bỏ hết được những uất ức mà tôi phải chịu từ lúc sáng đến giờ. Chỉ cần tôi coi những thứ khó chịu ấy là những cái gai nhỏ là tôi có thể ngồi xuống và gỡ bỏ hết từng chiếc gai ấy ra. Khi đã gỡ được rồi, tôi sẽ thấy mọi nỗi đau trên thế gian không có gì là to tát cả.
Hai tay đút vào túi quần, hắn tiến dần từng bước đến chỗ tôi.
Trong ánh nắng sớm mai, hắn trông giống như một bức tượng thần Hy Lạp. Mái tóc đen rối lung tung, đôi mắt đen thăm thẳm, dáng thon dài và cao lớn của hắn khiến cho khung cảnh tuyệt đẹp xung quanh như mờ đi. Giờ hắn mới là chúa tể, mới là tâm điểm chú ý của cảnh vật.
Tôi vẫn đắm chìm vào suy nghĩ của bản thân nên không chú ý đến sự xuất hiện của hắn. Lúc ngồi ăn cơm, tôi bị Tên kia bắt nạt, tôi tưởng rằng hắn sẽ không chạy theo tôi, không đi theo để an ủi tôi, nên tôi không dám mơ tưởng đến giây phút hắn xuất hiện trước mặt tôi, mang theo đôi mắt lo âu, tràn đầy chân thân thành và tình cảm.
_Cô không sao chứ ?
Hắn nhẹ giọng hỏi tôi, giọng hắn trầm ấm, đôi mắt hắn nhìn tôi chăm chú và quan tâm.
Tôi giật mình ngước mắt lên nhìn hắn. Đôi mắt tôi nhòa đi.
Ánh nắng đang bao phủ xung quanh hắn. Khi bắt gặp hình ảnh giống như thiên thần này của hắn, trái tim tôi đập thật nhanh, tôi không thể rời mắt khỏi hắn.
Sau khi xác định được người đang đứng trước mặt mình là hắn, trên môi tôi xuất hiện một nụ cười hạnh phúc, lòng tôi reo vui, tôi mừng vì hắn đã đi theo tôi.
_Tôi…tôi không sao.
Hắn nắm lấy sợi dây xích, hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, tay hắn gác lên thành ghế làm bằng gỗ màu trắng.
_Cô đừng giận Đức Hải, nó không cố ý gây thương tổn cho cô đâu. Chỉ vì tính cách hiếu thắng nên nó mới hành động một cách thiếu suy nghĩ như thế.
_Xem ra anh rất thương em trai. Tôi rất ghen tị với Đức Hải.
Hắn quay sang nhìn tôi, đôi mắt hắn nửa như tò mò không hiểu vì sao tôi lại nói thế, nửa lại hy vọng rằng tôi đang có ý khác khi bảo hắn rằng tôi đang ghen tị với Đức Hải.
Tôi ngượng ngùng cúi đầu.
_Tôi là một cô nhi, tôi không có anh chị em, nên không biết cảm giác được anh chị thương yêu và bảo vệ sẽ như thế nào.
Tay hắn chạm nhẹ vào tóc tôi. Đầu tiên hắn hơi lúng túng vì hành động vô thức của mình, nhưng sau đó có lẽ ý nghĩ muốn chạm vào tôi quá mãnh liệt, nên hắn kéo đầu tôi dựa vào vai hắn.
_Cô không nên buồn, chẳng phải bây giờ tôi đang muốn cùng cô tạo dựng một gia đình là gì. Cô nói rằng cô thích và yêu quý thằng bé là thật chứ, hay là cô chỉ đang muốn an ủi và cho tôi hy vọng ?
Tôi tức giận ngồi thẳng dậy, tôi trừng mắt nhìn hắn.
_Anh có thể hiểu lầm tôi bất cứ việc gì, nhưng riêng điều này thì không được phép. Tôi là người rất yêu trẻ, dù thằng bé không phải là con anh, mà là một đứa trẻ mồ côi, tôi cũng yêu và quý thằng bé.
Hắn thấy tôi sinh khí, hắn hơi mất tự nhiên, tay hắn vuốt tóc, mắt hắn nhìn tôi như muốn xin lỗi tôi và cũng muốn nói cho tôi biết, hắn vui sướng như thế nào khi tôi thực lòng yêu và quý thằng bé.
Khi nhìn thấy ánh mắt này của hắn, tôi không thở được, tôi muốn tan chảy, mặt tôi dần ửng đỏ, trái tim tôi lại đập thật nhanh, tay tôi nắm chặt lấy vạt áo.
Chúa ơi ! Tôi nghĩ mình đang yêu !
Từ đằng sau, hắn đưa cho tôi một cái hộp quà hình vuông màu hồng tươi, c
