Disneyland 1972 Love the old s
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210340

Bình chọn: 9.00/10/1034 lượt.

ng bé khinh thường nhìn tôi, mặt nó vênh lên.

_Em thách chị dám làm gì em đấy.

Thằng bé vừa mới dứt lời, tôi liền chọc tay vào nách nó. Thằng bé cười ngặt ngẽo, tay chân nó đấm đá lung tung, vừa cười khanh khách nó vừa hung dữ mắng tôi.

_Bà cô điên ! Bà có thôi đi không hả ?

Ngồi ở bên cạnh, Đức Tiến bật cười nhìn hai chúng tôi. Đôi mắt đen sâu của hắn giống như những con sóng bạc lấp lánh dưới ánh trăng khuya.

Nếu chúng tôi thực sự là một gia đình, thì đây là một gia đình tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.

Đến lúc ngồi trên bàn ăn, tôi mới để ý đến sự vắng mặt của Đức Hải.

Vì muốn biết tình hình hiện tại của Đức Hải và muốn biết hiện giờ hắn đang ở đâu, nên tôi rụt rè hỏi Đức Tiến.

_Bàn..bàn chân phải của anh Đức Hải không sao chứ hả anh ?

Đang ăn, Đức Tiến dừng lại. Mắt hắn nhìn tôi, đôi lông mày của hắn hơi nhăn lại. Mất mấy giây sững người ban đầu, hắn đã nhanh chóng lấy lại được tính cách điềm tĩnh hàng ngày.

_Chiều nay anh đã đưa Đức Hải đến bệnh viện. Sau khi để cho bác sĩ khám và chụp X-quang cho chú ấy, bác sĩ nói là chú ấy chỉ bị bong gân nhẹ, chỉ cần chú ấy nghỉ ngơi và bó bột trong vòng hơn 10 ngày, chú ấy có thể đi lại bình thường.

Tôi nhẹ nhõm thở ra một hơi thật dài. Vậy là tình hình sức khỏe của Đức Hải không có gì nghiêm trọng, tôi đã phần nào bớt thấy áy náy và lo lắng như lúc trước.

Không để ý đến ánh mắt kì lạ và khó hiểu của Đức Tiến, tôi hỏi tiếp.

_Đức Hải không ở cùng với anh sao ?

_Chú ấy đã về nhà riêng của chú ấy rồi.

Tôi im lặng không hỏi thêm câu gì nữa. Thức ăn trong miệng tôi đắng chát. Tôi tưởng Đức Hải đang ở đây, không ngờ hắn đã trở về nhà riêng của hắn rồi. Xem ra hắn rất hận và ghét tôi, nên mới không cần tôi chăm sóc và trả ơn cho hắn.

Bữa ăn trở nên trầm hẳn, tôi và Đức Tiến không ai nói thêm với ai câu nào nữa. Ai cũng chìm đắm vào suy nghĩ riêng của bản thân mình. Thỉnh thoảng thằng bé lên tiếng hỏi tôi và hắn vài câu, còn đâu chúng tôi im lặng ăn cơm.

Bây giờ sóng gió mới bắt đầu nổi lên.

Ăn cơm xong, tôi trở về phòng riêng. Từ lúc biết Đức Hải không ở lại đây và không muốn mình tiếp cận hắn, tôi đã không còn tâm trí để nói chuyện với Đức Tiến hay thằng bé nữa. Tôi biết mình thật vô lý khi hành động giống như một đứa trẻ con giận dỗi khi thấy bạn mình không quan tâm đến mình, nhưng trong lòng tôi vẫn có một cảm giác khó chịu và không được tự nhiên.

Nằm ở trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, đầu tôi lại nghĩ hết chuyện nọ đến chuyện kia. Tôi không biết từ lúc nào, tôi đã trở thành một cô gái đa sầu, đa cảm thế này. Trước kia ngoài tiền và muốn nhanh chóng làm giàu ra, tôi không còn quan tâm đến bất cứ chuyện gì khác.

Chuông điện thoại reo vang, tôi nằm nghiêng người sang phải.

Tay cầm điện thoại, dơ lên cao, mắt tôi nhìn vào màn hình. Khi biết người đang gọi cho mình là Tuyết Ngân – cô bạn làm chung trong phòng nhân sự, tôi mỉm cười nhẹ nhõm. Không ngờ, sự biến mất không có tin tức của tôi, cũng có người để ý và quan tâm.

Áp điện thoại vào tai, tôi lên tiếng.

_Chào bà !

Tuyết Ngân rổn rảng hỏi tôi.

_Bây giờ bà đang ở đâu thế hả ? Tại sao từ lúc bà lên làm trợ lý riêng cho Tổng giám đốc, thì không thấy mặt mũi đâu cả ?

Tai tôi ù đi, mặt tôi hơi nhăn lại, Tuyết Ngân lúc nào cũng là một cô nàng ăn to nói lớn.

_Tôi đang đi công tác.

_Công tác ?

Sau khi hô to hai tiếng, Tuyết Ngân kích động cao giọng.

_Bà đang đi công tác ở đâu ? Tại sao bà đi mà không thông báo gì cho tôi biết cả ?

Nếu tôi mà đang ở nhà, thế nào tôi cũng tìm cô nàng tính xổ vì dám làm tai của tôi tê buốt, làm trái tim tôi nảy lên liên hồi vì giọng nói như sấm vang của cô nàng.

_Tôi xin lỗi, tại vì có lệnh đi công tác đột xuất quá nên không thể thông báo cho bà biết được.

_Nhưng ít ra bà cũng phải gọi điện thông báo cho tôi ngay sau khi bà đi chứ ?

Tôi nghẹn họng không nói được câu nào. Tuyết Ngân nói đúng, lẽ ra ngay sau khi sang đến Cao Hùng, tôi nên gọi điện hay nhắn tin nói cho cô nàng biết tôi đang ở đâu, sẽ đi bao lâu mới trở về Việt nam. Nói gì, thì cũng tại tính ham chơi và vui quá nên quên bạn bè của tôi.

Được Tuyết Ngân quan tâm và hỏi han đến tình trạng sức khỏe và an nguy của mình, tôi rất cảm động.

_Xin lỗi bà. Tôi hứa sẽ thường xuyên gọi điện và nhắn tin cho bà.

Tuyết Ngân hạ thấp giọng.

_Bà bây giờ đang ở đâu ? Bà đi công tác cùng với Tổng giám đốc đúng không ?

Tôi gãi đầu, linh quang chợt lóe. Tôi không thể kể cho Tuyết Ngân biết lý do vì sao tôi theo Đức Tiến sang Cao Hùng. Nếu để Tuyết Ngân biết được, thế nào ngay sáng ngày mai toàn bộ công ty tôi cũng sẽ biết được sự thật.

Tôi không muốn khi trở về Việt nam, tôi sẽ trở thành kẻ thù của tất cả nhân viên nữ và đề tài bàn luận của toàn bộ nhân viên trong công ty. Chỉ cần nghĩ đến đây, tôi bất giác rùng mình run rẩy.

_Bà nói gì đi chứ ?

_Tôi đang ở Cao Hùng.

_Cao Hùng ?

Tuyết Ngân hét lên chói tai. Không hiểu là cô nàng đang phấn kích, hay đang kinh ngạc tột độ ?

_Bà đi với Tổng giám đốc đúng không ?

Tôi vừa bực mình vì khi không lại bị Tuyết Ngân dọa cho nhảy dựng mấy lần, vừa buồn cười vì mồ