Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329992

Bình chọn: 10.00/10/999 lượt.

ống.

_Chào bố ! – Nó vui vẻ chạy lại gần Đức Tiến.

_Chào con ! – Hắn cũng vui vẻ chào lại thằng bé.

Thằng bé trèo lên ngồi bên cạnh Đức Hải.

_Hôm nay con chơi vui chứ ?

_Dạ, vui lắm ạ ! – Thằng bé vô tư nói cho Đức Tiến biết tâm trạng của nó hôm nay.

Nhờ thắng bé, không khí căng thẳng giữa ba chúng tôi đã giảm đi được một phân nửa.

_Bố có thể cho con và chị Khánh Băng ở nhà chú Đức Hải chơi được không ? – Thằng bé hy vọng nhìn Đức Tiến.

Tôi nhăn nhó kêu khổ. Thằng nhóc kia không biết là nó vừa mới nó gì đâu. Tuy tôi không dám khẳng định tình cảm mà Đức Tiến và Đức Hải dành cho tôi là gì, nhưng tôi thấy họ coi tôi không chỉ đơn giản là một trò giải trí. Tôi không muốn vì mình, anh em họ trở nên bất hòa và không nhìn mặt nhau.

_Hai chị em mình cũng chơi ở nhà chú Đức Hải cả ngày rồi, chúng ta nên đi về thôi. – Tôi nhanh miệng khuyên bảo thằng bé, trước khi Đức Tiến kịp nói câu gì. Tôi mong là thằng bé chịu nghe lời tôi.

_Em vẫn chơi chưa đủ, em muốn ở đây thêm nữa. – Trái ngược với mong ước của tôi, thằng bé ương ngạnh trả lời.

Đặt ly cà phê xuống bàn, Đức Tiến nghiêm khắc nhìn thằng bé.

_Nếu con muốn thường xuyên đến nhà chú Đức Hải chơi, bố sẽ không ngăn cấm. Nhưng hôm nay con phải theo bố về nhà, con cũng phải tắm rửa, nghỉ ngơi và đi ngủ.

Thằng bé phụng phịu nhìn tôi và Đức Tiến, nó giận dỗi vì Đức Tiến không cho phép nó được ở lại đây.

_Cháu theo bố cháu và chị Khánh Băng về đi. Hôm khác lại đến đây chơi với chú. – Đức Hải vỗ về thằng bé.

Thằng bé mặc dù không muốn, nhưng không còn cách nào khác, nó đành phải theo tôi và Đức Tiến về nhà.

Đức Hải không hề tiễn chúng tôi, hắn vẫn ngồi im trên ghế sô pha uống rượu, mắt dõi theo hình bóng chúng tôi đi ra khỏi phòng.

Tôi dù không quay lại nhìn Đức Hải, nhưng tôi vẫn cảm nhận được đôi mắt của hắn đang bám theo mình. Cho đến tận lúc này, tôi vẫn không thể lí giải được cảm giác của bản thân dành cho anh em nhà họ Trương. Trong hai anh em, ai là người tôi nên chọn, nên yêu ?

Trên đường trở về nhà, tôi và Đức Tiến không nói gì với nhau. Cả hai chúng tôi đều rơi vào im lặng. Càng lúc tôi và hắn càng xa cách, và càng không thể hiểu được suy nghĩ trong đầu đối phương.

Thằng bé vì buồn chán và thất vọng, nên nó cũng không nói gì. Suốt trên đoạn đường về nhà, mặt nó xị xuống, mồm nó phồng phỉu. khuôn mặt cún con của nó khiến tôi không nhịn được cười.

Để xua tan đi không khí im lặng ở trên xe, tôi dạy thằng bé chơi xếp hình.

Lúc đầu thằng bé không muốn tham gia, và không muốn mở miệng nói chuyện, nhưng dần dần nó bị mấy hình trên tay tôi cuốn hút, nó đã reo lên phấn khích và bắt đầu tham gia vào trò chơi với tôi.

Đức Tiến vừa lái xe vừa nhìn chúng tôi trên chiếc gương xe, trên môi hắn nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Về đến nhà, do tôi và thằng bé đã ăn cơm ở nhà Đức Hải, nên sau khi tắm rửa xong, tôi không xuống bếp ăn cơm cùng với Đức Tiến.

Chơi cả ngày mệt mỏi, lại không được ngủ trưa, nên thằng bé đi ngủ sớm hơn mọi ngày.

Hơn 9 giờ tối, Đức Tiến gõ cửa phòng ngủ của tôi.

_Mời vào ! – Tôi lịch sự lên tiếng.

Mở cửa phòng, Đức Tiến bước vào trong.

Khi biết người gõ cửa phòng mình là Đức Tiến, trái tim tôi đập mạnh, mặt tôi hơi ửng đỏ, tôi vừa lo lắng vừa hồi hộp nhìn hắn. Tôi không biết hắn tìm tôi làm gì. Hắn có chuyện quan trọng cần nói với tôi, hay hắn tìm tôi chỉ đơn giản vì hắn muốn nói chuyện phiếm mà thôi ?

_Chào anh ! – Tôi bối rối chào Đức Tiến.

_Em đang đọc sách gì thế ? – Nhìn cuốn sách trên tay tôi, hắn hỏi.

_Em đang đọc sách văn học. – Tôi nhẹ nhàng trả lời.

Càng lúc tôi và Đức Tiến, nói chuyện càng gượng gạo và khách sáo với nhau, chúng tôi không còn tự nhiên được như trước. Phải chẳng vì mối quan hệ giữa hai chúng tôi đang chuyển sang một giai đoạn mới, nên mới thay đổi như thế ?

Ngồi xuống chiếc ghế sô pha bọc đệm màu trắng, được đặt cạnh bức tường thông ra ban công, Đức Tiến chăm chú nhìn tôi.

_Em đã đến nhà Đức Hải chơi cả ngày hôm nay ?

_Vâng. – Tôi thật thà đáp. Tôi không dám đối diện với đôi mắt đen sâu như trời đêm của hắn.

_Em có thể cho anh biết, em đến đó làm gì được không ? – Đức Tiến nhẹ giọng hỏi tôi. Tuy không hề có bất cứ một tia trách giận nào trong mắt hắn, nhưng bên trong hắn là cả một bầu trời nổi giông bão.

_Em chỉ đến nhà anh ấy để thăm hỏi anh ấy thôi, dù sao anh ấy cũng là ân nhân của em. – Tôi lí nhí đáp, giọng tôi nhỏ như muỗi kêu, mắt cúp xuống giống như một con thỏ con đang bị một con sư tử dòm ngó.

_Có thật là em chỉ đơn giản đến nhà Đức Hải vì em muốn thăm hỏi chú ấy, mà không phải vì một nguyên nhân nào khác ? – Đức Tiến cố xác nhận lại lời nói của tôi. Hắn vừa hy vọng những lời tôi nói với hắn là thật lòng, vừa lo sợ tôi có tình cảm với Đức Hải.

Tôi ngẩng mặt lên nhìn Đức Tiến, mặt tôi ngơ ngác không hiểu rõ ý tứ của hắn. Tôi đâu có lừa dối hắn. Rõ ràng mục đích đến thăm hỏi Đức Hải, tôi đã xác định ngay từ đầu. Chẳng lẽ ngay cả bản thân tôi, tôi cũng không biết mình muốn gì ?

_Em đừng hiểu lầm ý của anh, anh chỉ hỏi vì anh muốn biết suy nghĩ trong đầu của em thôi. – Nhìn khuôn mặ


Pair of Vintage Old School Fru