hông dám phát ra một tiếng kêu nào, hắn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
_Anh tốt nhất là nên nói một câu gì đó để gỡ lại mấy lời tuyên bố sai lệch của anh, nếu không tôi sẽ dơ tay đấm thẳng vào mặt anh ở đây. – Quay sang nhìn hắn, tôi giả vờ mỉm cười với hắn, nhưng lời nói của tôi lại được phát ra từ hai hàm răng nghiến chặt vào nhau.
_Em đừng nổi nóng. Anh nói như thế, chẳng phải chứng thực cho tình cảm sâu đậm của hai chúng ta sao ?
Ngồi ở phía dưới, ai cũng cho rằng chúng tôi đang nói chuyện vui vẻ và tình tứ với nhau, nhưng lại gần mới biết, chúng tôi đang dơ nanh múa vuốt với nhau.
_Cô nói gì đi chứ ? – Đám đông lại giục tôi. Hình như họ không còn đủ kiên nhẫn để chờ tôi lên tiếng nữa. Họ muốn tôi nhanh chóng trả lời họ.
_Mọi người yên tâm, khi nào chúng tôi kết hôn, chúng tôi nhất định sẽ thông báo cho mọi người biết. – Đức Hải trả lời thay cho tôi.
_Lúc nãy anh vừa mới nói là cô ấy vẫn chưa chấp nhận lời cầu hôn của anh ? – Một phóng viên nữ vì quá phấn kích với tin tức mà hắn vừa mới thông báo nên giọng cô ta hơi run.
_Đúng ! – Đức Hải khẳng khái thừa nhận.
_Nếu cô ấy vẫn không chấp nhận lời cầu hôn của anh, anh có bỏ cuộc không ? – Cô ta tiếp tục hỏi với vẻ chờ mong.
_Tôi làm sao có thể bỏ cuộc được. Cô ấy càng không đồng ý, tôi càng phải kiên trì tiếp tục theo đuổi.
Để chứng thực cho lời mình nói, hắn ngọt ngào cười với tôi, tay hắn nắm chặt lấy bàn tay tôi ở trên bàn.
Những tiếng “lách cách” lại tiếng tục vang lên, ánh chớp của máy ánh và máy quay phim không ngừng lóe sáng. Hình ảnh hạnh phúc và tràn đầy tình yêu của chúng tôi lọt vào ống kính và máy quay phim của phóng viên và báo chí. Ngay sáng ngày mai, tin tức của chúng tôi sẽ tràn lan trên mặt báo và trên mạng.
Dù tôi và Đức Hải chỉ là tình nhân giả, nhưng Đức Hải diễn quá đạt, hắn trả lời lưu loát và nhuẫn nhuyễn như thế, hắn đã học thuộc kịch bản và biết trước được các câu hỏi của bọn họ.
Tôi không phải trả lời bất cứ một câu hỏi nào. Nhiệm vụ duy nhất của tôi là ngồi im trên ghế, và lắng nghe hắn đối đáp với đám đông.
Tâm trí của tôi hiện giờ rất hỗn loạn, tôi không biết mình đang làm đúng hay đang làm sai nữa ? Tôi có nên chấp nhận yêu cầu làm bạn gái của Đức Hải không, hay là tôi nên tránh xa hắn ? Còn nữa, tôi phải làm sao để hiểu rõ tình cảm mà Đức Tiến dành cho tôi là gì ? Tôi muốn biết hắn có yêu tôi không ?
Kết thúc buổi họp báo, Trương Hạo Nhiên tức giận và phẫn nộ yêu cầu chúng tôi đi theo anh ta vào phòng hóa trang của khách sạn.
_Cậu nói cho tôi biết, chuyện hai người đã đính hôn với nhau là thế nào ? – Trương Hạo Nhiên cao giọng hỏi Đức Hải.
Đức Hải bình thản kéo tôi ngồi xuống một chiếc ghế sô pha duy nhất ở trong phòng.
_Anh ngồi xuống đi, có chuyện gì chúng ta cứ từ từ mà nói với nhau. Bây giờ anh có nổi nóng cũng không giải quyết được chuyện gì đâu.
Nghe giọng nói không biết lỗi của Đức Hải, cơn giận trong Trương Hạo Nhiên càng bùng nổ.
_Cậu còn bình thản nói chuyện như không có chuyện gì được nữa sao ? Vì hành động bồng bột nhất thời của cậu, chúng ta sẽ có nguy cơ bị mấy công ty kia kiện, và hủy hợp động, chưa hết fan hâm mộ của cậu cũng sẽ la ó và phản đối cậu.
Đức Hải thờ ơ, giọng lãnh đạm.
_Tôi không quan tâm, nếu fan hâm mộ không còn ủng hộ tôi nữa cũng chẳng sao. Tôi không muốn từ bỏ mọi thứ chỉ vì vỏ bọc hào nhoáng ở bên ngoài.
Trương Hạo Nhiên tức giận sùi bọt mép, anh ta run giọng mắng Đức Hải.
_Cậu bị điên rồi đúng không ? Cậu không nhớ đến những gian lao và vất vả mà cậu phải trải qua mới có được ngày hôm này sao ? Cậu có biết rằng, danh tiếng và địa vị của cậu là niềm mơ ước của biết bao nhiêu người không hả ? Sao cậu có thể dễ dàng nói bỏ là bỏ được ? Chưa hết, trước khi tuyên bố đã đính hôn với cô ấy, ít ra cậu cũng phải thông báo với tôi một tiếng và nghe ý kiến của tôi trước đã chứ ?
Đức Hải nhìn thẳng vào mắt Trương Hạo Nhiên.
_Nếu tôi nói với anh việc tôi muốn lấy cô ấy, anh có đồng ý không ?
_Không ! – Trương Hạo Nhiên trả lời không một chút do dự.
Đức Hải cười nhạt, khuôn mặt bình thản tỏ ra như đã biết trước câu trả lời của Trương Hạo Nhiên.
_Chính vì tôi biết anh không muốn tôi không được phép lấy cô ấy vào thời điểm này, nên tôi mới không nói gì với anh.
_Tôi là quản lý của cậu ! – Trương Hạo Nhiên nghiến răng, thanh âm cao vút.
_Anh là quản lý của tôi thì sao ? Tôi không muốn anh xen vào đời tư của tôi. – Đức Hải vẫn thờ ơ và lãnh đạm như cũ.
_Cậu nói thế mà nghe được à ? Cậu là một minh tinh, nên đời tư của cậu đều được tất cả mọi người chú ý tới. Tin tức cậu đã đính hôn chẳng khác gì khiến bọn fan hâm mộ cậu thất vọng và chán ghét cậu. Nếu không có bọn họ, cậu có thể nổi tiếng được như ngày hôm nay sao ? – Vì quá tức giận nên Trương Hạo Nhiên tuôn ra một tràng dài. Anh ta cũng không cần biết mình đang nói đúng hay là đang nói sai nữa.
_Anh nói đã đủ chưa ? – Đức Hải bắt đầu nổi giận, tính cách hoang dã đang điều khiển hắn. _ Nếu họ không chấp nhận chuyện tôi muốn kết hôn, họ có thể bỏ đi, và chuyển sang hâm mộ một ca sĩ khác. Tôi đã chán ngấy việc suốt