Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326791

Bình chọn: 9.5.00/10/679 lượt.

ời bạn hảo tâm bắt đầu ngó ngược ngó xuôi tìm kiếm bóng dáng của tôi. Còn riêng Tuyết Ngân lĩnh nhiệm vụ ngồi im nói chuyện ngọt ngào, lễ độ và nhã nhặn giống hệt một quý cô với hắn.

Nghe giọng của cô nàng, tôi thật sự rất muốn ói. Cô nàng có biết là bây giờ cô nàng kệch cỡm và buồn cười lắm không ? Trên đời này, có rất nhiều phụ nữ muốn lấy lòng hắn, nhưng không có ai thành công cả. Tại sao phải cố chấp cứ muốn lấy muốn người mà mình biết là không có khả năng ? Nếu mà phải là tôi, tôi thà chấp nhận lấy một người đàn ông dễ nhìn, nhưng tốt bụng và yêu tôi chân thành còn hơn ?

Tôi tự xỉ vả bản thân mình, giờ là lúc nào rồi mà tôi vẫn còn hơi sức để lo lắng cho người khác ? Tôi lo cho bản thân mình còn vẫn chưa xong, tôi làm gì còn khả năng để phán xét hành vi và cử chỉ của họ nữa.

Sang đến đầu bên kia của chiếc bàn. Tôi thò đầu ra ngoài, mắt tôi quan sát xung quanh. Khi đã nắm chắc rằng không có ai để ý đến một con chó con như tôi, tôi vội vã bò ra ngoài. Đã bò ra xong rồi, nhưng vấn đề bây giờ là làm sao tôi có thể thoát ra khỏi đây ?

Mặt tôi tái mét, mồ hôi lấm tấm trên trán, trái tim tôi đập “thình thịch”, tôi quá sợ hãi. Nếu để hắn thấy hình ảnh này của tôi, tôi thề tôi sẽ đập đầu xuống đất để cầu xin hắn bỏ qua cho tôi. Tôi không muốn chết, tôi muốn sống.

_Lách cách ! Lách cách !

Tiếng xe đẩy đi thu dọn bát đĩa, và ly tách đang sắp sửa đi ngang chỗ tôi ngồi. Tôi mừng phát điên. Hura ! Cuối cùng, tôi cũng có cách thoát ra khỏi đây.

Chờ cô nhân viên đẩy bàn ngang qua, tôi vội vã di chuyển theo sau giống tư thế của một trò chơi mà tôi thường xuyên chơi hồi bé. Tay tôi để trên đầu, tôi đi giống hệt một con vịt bầu. Tôi rất muốn cười, nhưng cười không nổi.

Cô nhân viên kì quái nhìn tôi, mắt cô mở to, mồm há hốc vì kinh ngạc. Nhìn cô, tôi lại lo sợ thay cho cô, nếu chẳng may đôi mắt và hơn mười chiếc răng sáng bóng rớt xuống đất, cô biết lấy gì để nhìn và để ăn bây giờ. Tôi thật là người tốt ! Mặc dù tôi đang trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, tôi cũng biết nghĩ cho người khác.

Cứ như thế, tôi theo cô nhân viên đi qua mấy chiếc bàn, lòng vòng một hồi, cuối cùng tôi cũng có thể vọt ra khỏi đây an toàn.

Bạn bè thất kinh vì sự biến mất không để lại một chút dấu vết nào của tôi. Có lẽ họ tưởng tôi là nước, nên dễ bốc hơi vào không khí.

Hắn bình tĩnh nhấp một ít cà phê trong ly, chờ tôi khuất sau cánh cửa, hắn đứng lên.

Tôi không biết rằng, hắn để cho tôi dễ dàng thoát ra khỏi đây, vì hắn tự tin có thể bắt tôi quay trở lại.

Tôi là một con ngốc, tôi luôn cho rằng mình có thể thoát khỏi sự bủa vây của hắn, có thể tìm được cách giải quyết mọi khó khăn, nhưng hắn chỉ dùng kế “Bắt để thả” mà thôi. Hắn đã buộc được một sợi dây vào chân tôi, dù tôi có chạy đến chân trời góc bể, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể lôi tôi về bên hắn bất cứ lúc nào.

Đi trên hàng lang của lầu sáu, tôi đang tính đến chuyện thu xếp đồ đạc, sau đó sẽ không bao giờ quay lại đây nữa. Tôi biết hành động sáng nay của mình đã thực sự khiến hắn nổi giận, hắn sẽ xa thải tôi, và tìm cách trừng phạt tôi. Để tránh thương vong không đáng có, tôi chọn cách bỏ trốn trước khi lũ tràn đến nhà.

_Cô chạy rất giỏi, nhưng kĩ thuật vẫn còn kém lắm.

Đứng cách tôi hai mét, hắn nhàn nhã khuyên bảo tôi.

Lời nói của hắn không phải là khen tôi, mà kì thực hắn đang chê tôi ngu ngốc.

Tôi nhảy dựng lên vì sợ. Tại sao lần nào hắn cũng xuất hiện trước mặt tôi giống như một bóng ma. Tôi đang nghi ngờ không biết, hắn có phải là quỷ hút máu người trong truyền thuyết không ? Tôi ví hắn với quỷ hút máu vì chỉ có ma quỷ mới đi không thấy bóng, và xuất hiện không gây ra một tiếng động dù là nhỏ nhất.

Nhìn khuôn mặt khiếp đảm, và ánh mặt sợ hãi của tôi, môi hắn nở một nụ cười lạnh như băng đá.

_Cô còn có ý định chạy trốn nữa không ? Nếu nghĩ mình có khả năng thì cứ chạy tiếp đi, nhưng mà tôi nói trước tất cả mọi thông tin của cô, tôi đều nắm trong tay. Nếu cô thật sự muốn trốn, cô nên chọn một chỗ nào xa một chút, chẳng hạn như ra nước ngoài. Còn nếu không, cô vẫn nằm trong tầm kiểm soát của tôi.

Khi nói những lời này, ánh mắt hắn tràn đầy tự tin, khuông mặt hắn hoàn toàn nghiêm túc. Tôi biết hắn không nói đùa. Bằng vào việc đi đứng của hắn, tôi đã không còn lời nào để phản bác lại nữa. Tôi đã hoàn toàn chịu thua rồi.

Nhưng hắn cũng đừng tự mãn quá sớm, tôi không phải là một cô gái yếu đuối và dễ dàng thoả hiệp giống như những cô gái khác. Tôi là một cô gái mạnh mẽ và thông minh. Tôi có khả năng tìm ra đường sống trong đường tử.

Hừ ! Hãy chờ đấy tên kia ! Cũng sẽ có một ngày anh lọt vào tay tôi. Lúc đó, đừng hòng tôi bỏ qua cho anh.

_Cô đã rủa tôi chán chưa ? Nếu chán rồi, cô theo tôi lên lầu chín để làm việc.

Tôi chột dạ nhìn hắn. Hắn không tài giỏi đến mức độ biết được tôi đang nghĩ gì trong đầu đấy chứ ?

_Cô lại đang nghĩ lung tung gì thế ? Còn không mau lên nhận công việc để làm việc đi ?

Tôi gượng gạo nở một nụ cười.

_Anh…anh đi trước đi. Tôi sẽ đi sau.

Hắn lạnh lùng nhìn tôi. Ánh mắt hắn nói cho tôi biết, hắn sẽ không để yên cho tôi, nếu còn dám tiế