ịa ngục, sa tăng quỷ thần chuẩn bị hút linh hồn tôi xuống địa ngục.
_Đúng !
Tôi vênh mặt lên trả lời. Tôi sợ gì hắn. Việc tôi có người yêu hay không thì liên quan gì đến hắn ? Hắn có thể bắt tôi làm việc như điên, nhưng tuyệt đối không được phép xen vào chuyện cá nhân riêng tư của tôi.
_Cô chắc chứ ?
_Tại sao lại không chắc ? Anh hỏi câu này, anh không cảm thấy buồn cười sao ? Tôi yêu ai, thích ai chẳng lẽ tôi lại không biết ?
Hắn nhìn thẳng vào mặt tôi, khuôn mặt quanh năm lạnh lùng của hắn hình như đã giảm thêm được mấy độ. Khí lạnh của hắn đang bao vây lấy tôi. Tôi bắt đầu run sợ, hắn sẽ không làm gì tôi chứ ? Tôi chỉ nói dối là tôi có người yêu thôi mà, tôi đâu có làm chuyện gì có lỗi với hắn ? Nếu tôi nói yêu hắn, nhưng tôi lại phản bội lại hắn, hắn mới nhìn tôi bằng đôi mắt đáng sợ như chuẩn bị giết tôi như thế ? Đằng này, tôi và hắn chỉ là quan hệ giữa sếp và nhân viên dưới quyền.
Vỗ trán, tôi không muốn nghĩ tiếp nữa. Tôi mặc kệ hắn muốn nghĩ gì thì nghĩ, tôi chỉ cần hắn để cho tôi sống yên là được.
Quay người, tôi tiến về phía nhà tắm.
Chiếc túi bóng bao bên ngoài bộ áo vét màu trắng khá dài. Trong khi tôi bước đi, tôi đã vô tình giẵm vào một góc của túi bóng, hai tay tôi lại ôm chặt vào lòng, nên theo đà tôi ngã đập mặt xuống đất.
Nếu có một cái lỗ hổng, tôi sẽ chui ngay xuống đất. Cả đời tôi chưa có lúc nào, lại ước mình có thể biến mất như thế.
Cú ngã của tôi phải nói là đẹp mắt nhất từ trước đến nay. Hai chân tôi co lên đến ngang gối, hai cánh tay đập mạnh xuống đất theo tư thế mà người ta vẫn thường quỳ lạy thần phật, còn khuôn mặt giống búp bê của tôi được tấm thảm màu trắng làm bằng nỉ đỡ, thân thể tôi ngã đè lên bộ vét.
Tuy không đễn nỗi đau đớn, nhưng hình ảnh vồ ếch của tôi trước con mắt quan sát từ đầu đến cuối của hắn, chẳng khác gì việc tôi đang diễn hề cho hắn xem.
Hu hu hu ! Tôi muốn mình biến mất ! Muốn mình vô hình ! Có thiên thần nào có thể giúp tôi biến ra khỏi đây không ?
Tiếng giày khua “lộp cộp” trên nền gạch men sáng bóng màu trắng. Mũi giày của hắn cách mặt tôi mấy centimet.
Tôi không dám ngẩng mặt lên nhìn hắn. Sắc màu trên khuôn mặt tôi thay đổi liên tục. Chiều hôm qua tôi còn chê Tuyết Ngân là một con tắc kè hoa, còn bây giờ tôi cũng chẳng khác gì một con hề, có lẽ ngay cả một thằng hề cũng không diễn xuất tồi như tôi.
_Cô định nằm ăn vạ ở dưới sàn nhà đến bao giờ, hay là cô thấy sàn nhà rất sạch sẽ và rất êm ái, nên luyến tiếc không muốn đứng lên ?
Giọng nói không một chút tình cảm và thương người của hắn khiến tôi nổi giận.
_Anh biến đi, tôi không cần anh phải thương hại. Không giúp tôi đứng lên thì thôi, anh còn dám chọc vào nỗi đau của tôi nữa.
Chống hai tay xuống sàn nhà, tôi cố gắng đứng lên.
Tôi hơi ngốc, lẽ ra tôi không nên chống tay lên lớp túi bóng trơn tuột bao bên ngoài bộ áo vét, mà nên chống tay vào tấm thảm làm bằng nỉ như thế sẽ rất chặt và không bị tuột.
Nếu tôi biết trước được điều đó, đã không có nhiều chuyện dở khóc dở cười xảy ra với tôi. Khi tôi tưởng rằng mình có thể đứng được lên, thêm một lần nữa tôi lại trượt tay ngã rầm xuống sàn nhà. Mắt tôi nổ đom đóm, còn ngực tôi bị đập mạnh, tôi không thở được. Thật là nhục nhã và quá mất mặt ! Tại sao tôi luôn làm trò hề cho hắn xem thế này ?
Tôi biết hắn không có ý định giúp tôi, nên tôi phải dựa vào chính mình. Cố nén đau, tôi lồm cồm bò dậy. Đầu gối tôi quỳ dưới sàn nhà, mái tóc của tôi xổ tung do chiếc khăn quấn tóc đã bị tọt và rơi xuống sàn nhà.
Tôi thấy cứ mỗi một lần tôi gặp họa, bao giờ cũng là những tai nạn liên hoàn và cấp độ của nó lúc nào cũng tăng lên bằng cấp số nhân.
Tôi là một cô gái thấp bé nhẹ cân, so với vóc người đàn ông cao to và rắn chắc như hắn thì tôi không thể bằng được. Chiếc khăn tắm mà tôi đang dùng là của hắn. Coi như tôi xui xẻo và không gặp may khi đi mượn đồ của người khác. Lúc trước tôi bị ngã là do chiếc túi bóng, còn lần này tôi bị ngã là do đầu gối của tôi quỳ trên góc của chiếc khăn tắm, còn chân tôi đạp trên sàn nhà trơn trợt.
Hai lần tôi ngã trước mặt, thêm lần này nữa là lần thứ ba. Tôi tưởng lần này tôi sẽ vồ ếch cho hắn xem nữa, nhưng có lẽ hắn thấy tình trạng này sẽ kéo dài mãi nếu như không chịu giúp tôi, nên ngay sau khi tôi ngã, hắn đã ôm lấy ngang eo tôi.
Tôi nằm ngọn trong vòng tay của hắn. Trên cơ thể hắn có mùi hương thanh nhàn mà tôi thích. Mùi hương này không quá đậm, cũng không quá nhạt. Tôi là ngưới có chiếc mũi rất nhạy, nên chỉ một lần ngửi mùi hương của ai đó, tôi sẽ nhớ ra người đó là ai khi gặp lại. Nhưng không hiểu tại sao, mùi hương trên cơ thể hắn lại luôn thay đổi.
Tôi nghi ngờ khả năng vê khứu giác của mình. Được hay là tôi đã nhận lầm ? Không ! Không thể ! Nếu ngay cả tôi cũng không thể nhớ được mùi hương trên cơ thể hắn, trên đời này sẽ không có ai có thể làm được điều đó.
Tôi tuy không dám đề cao khả năng bẩm sinh của mình, nhưng tôi chưa bao giờ phán đoán sai. Trước đây tôi luôn tự hào về khả năng của mình, nhưng đến khi gặp hắn, mọi thứ quanh tôi đều đảo lộn hết cả.
Tôi không hiểu một người khi được ai đó cứu