XtGem Forum catalog
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327581

Bình chọn: 7.00/10/758 lượt.

n tặng cho tôi một ánh mắt sâu thăm thẳm như đại dương. Lần đầu tiên tôi mới biết đôi mắt của hắn ngoài màu đen, còn có màu xanh của nước biển.

Khi nhìn vào đôi mắt hắn, tôi bị nhấn chìm, bị nhốt vào trong ấy. Tôi hoảng vùng vẫy, nhưng không thể thoát được. Thế mới biết sức hút mà hắn tỏa ra đối với tôi lớn và nhiều như thế nào. Tôi phải làm sao mới giữ được bình tĩnh khi nói chuyện và tiếp xúc gần gũi với hắn đây ?

_Năm nay tôi 34 tuổi. Tôi kết hôn được hơn mười năm.

_Phụt !

Ngụm rượu trong miệng tôi phun bắn ra ngoài khi tôi nghe được câu trả lời của hắn. Tôi tưởng một người lạnh lùng như hắn, sẽ không bao giờ kết hôn ở tuổi 25, nhưng sự thật lại nằm ngoài dự đoán của tôi.

Nói thật, tôi mặc dù có chút xíu cảm tình với hắn, nhưng vẫn không có dũng khí yêu và thích hắn, đặc biệt nghĩ đến chuyện lấy hắn và sống bên cạnh hắn cả đời thì lại càng không. Chính vì điều này, tôi lại thấy hâm mộ vợ hắn. Cô ấy thật dũng cảm và gan dạ, khi có thể ở bên cạnh một hầm băng và một khúc gỗ kiệm lời như hắn.

Lúc nãy, ánh mắt hắn rực sáng nhìn tôi. Nhưng sau khi tôi phun rượu ra bàn, mắt và khuôn mặt hắn đã giảm xuống còn âm độ C.

_Cô muốn gì khi cô tỏ ra ngạc nhiên như thế ?

Hắn cố lái tình huống đáng xấu hổ của tôi thành vẻ mặt ngạc nhiên, và tính cách không dám tin.

Tôi nhìn hắn bằng ánh mắt cảm động và sắp khóc. Thật cảm ơn hắn ! Nếu hắn mà nổi khùng lên mắng tôi, chắc tôi phải co giò bỏ chạy mặc dù tôi biết ở đây ngoài hắn ra, tôi không còn quen biết ai cả.

_Anh…anh không đùa tôi chứ ? Anh…anh kết hôn năm anh 25 tuổi, anh đã có một đứa con trai 8 tuổi ?

_Đúng thế.

Hắn thẳn thắng thừa nhận sự thật rằng hắn đã lấy vợ và đã sinh con.

Vậy là đã rõ, những gì mà tôi cần biết đã được giải đáp. Tôi chỉ còn lại một thắc mắc duy nhất.

_Anh có thể giải thích lý do vì sao anh phải bắt tôi sang đây để chăm sóc cho thằng bé được không ? Anh cũng có thể nói luôn cho tôi biết vợ của anh đâu mà không trông nom thằng bé ? Dù cô ấy có bận, cô ấy cũng có thể thuê người giữ trẻ kia mà ?

Tôi hốt hoảng không dám nhìn vào mặt hắn. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới thấy hắn ngoài khuôn mặt và ánh mắt lạnh lùng và vô cảm, hắn còn ẩn chứa một nỗi đau đớn và thống khổ. Tôi không biết vợ hắn đã xảy ra chuyện gì, nhưng kí ức về vợ hắn tuyệt đối không phải giống như những cặp vợ chồng bình thường khác. Tôi đoán có thể cô ấy đã chết, đã bỏ đi, hay hiện giờ hắn và vợ hắn đang sống ly thân.

Tôi thở dài não nề. Cuộc sống của những gia đình giàu có luôn có biến động, và có những nỗi buồn và thiếu hụt, mà một người bình thường như tôi không thể hiểu được. Sống trên đời đã gần 26 năm, tôi vẫn chưa biết mình là con của ai ? Bố mẹ tôi còn sống ở trên đời, hay là họ đã sớm lên Thiên đường ? Điều khiến tôi đau lòng nhất khi nghĩ về bố mẹ mình là tôi sợ tôi là một đứa trẻ không được thừa nhận của ai đó, biết đâu mẹ tôi chỉ là do tai nạn nên mới mang thai tôi, chỉ vì không thể nuôi được tôi nên mới bỏ rơi tôi ở tu viện và muốn nhờ các sơ nuôi dưỡng tôi nên người.

Tôi đã cố gắng không nhớ đến hoàn cảnh đáng thương của mình, nhưng nay vì hắn, mọi thứ trong tôi đều chầm chậm quay lại. Quá khứ và hiện tại luôn được gắn kết với nhau bằng một sợi chỉ dày, dù tôi có cố vùng vẫy cũng không thể thoát ra.

Tôi và hắn đều có nỗi đau, nỗi buồn khổ, và có những chuyện riêng tư không thể nói cho người khác biết. Tôi không cần hắn phải kể toàn bộ cho tôi nghe, mà tôi cũng không muốn biết nhiều. Tôi thật sự không dám nghĩ có một ngày mối quan hệ giữa tôi và hắn biến chuyển từ nhân viên và sếp, chuyển thành bạn thân, sau đó là người yêu.

Tôi là một cô nhi, tôi lớn lên ở tu viện. Hàng ngày tôi phải chứng kiến những đứa trẻ đến và đi. Mỗi lúc cô đơn và buồn khổ, tôi lại hỏi bố mẹ của tôi đâu ? vì sao họ không cần tôi ? Vì sao họ lại bỏ rơi tôi ? Liệu tôi có thể tin vào tình yêu và hôn nhân bền vững của đôi lứa yêu nhau không, hay là cũng giống như những cặp tình nhân khác, họ kết hôn với nhau chóng vánh, thề thốt yêu đương, nhưng lại nhanh chóng ly tan ? Nếu có thể cho tôi quyền lựa chọn, tôi lựa chọn tin tưởng vào bản thân mình, và sống cho riêng mình. Tôi không muốn mạo hiểm mở rộng trái tim mình để yêu và thích ai đó, tôi rất sợ đau khổ và cảnh mất mát khi chia ly.

Hắn ngồi bất động trên ghế, khuôn mặt và ánh mắt hắn chứa toàn buồn khổ và cô đơn. Nhìn hắn, tôi không đành lòng. Tôi thích trông thấy hắn lạnh lùng, và kiêu ngạo hơn là khuôn mặt của một người bị nỗi đau giày vò từ năm này qua tháng khác.

Tôi không biết mình có ác quá không khi đặt cho hắn những câu hỏi liên quan đến chuyện riêng tư và cá nhân của hắn ? Nhưng hắn không thể trách tôi, nếu tôi không biết gì, tôi không thể giúp hắn. Nếu hắn có muốn trách, hắn nên trách bản thân vì dám mang một con bé không hiểu chuyện như tôi sang đây.

_Tôi và cô ấy đã ly hôn cách đây sáu năm. Thằng bé không sống với mẹ, nên tôi phải lo sắp xếp cuộc sống cho thằng bé.

Tôi im lặng không dám nói nhìn. Nhìn khuôn mặt lạnh lùng và vô cảm của hắn lúc này, tôi biết tốt nhất mình đừng nên mở miệng cắt ngang lời hắn. Nếu ch