ên sự chán ghét và coi thường. Chắc hắn đang nghĩ tôi là một tiểu thư hư hỏng và ham chơi của một gia đình giàu có nào đó.
_Biến đi !
Hắn phun ra hai chữ qua kẽ răng, sau đó hắn tiếp tục uống rượu.
Tôi ngồi xuống bên cạnh hắn, cướp lấy ly rượu trên tay hắn.
Uống ực một hơi, tôi uống tiếp ly thứ hai. Cồn làm não bộ của tôi tê liệt, ý thức và suy nghĩ của tôi trở nên mơ hồ.
Không để cho hắn kịp nói câu nào, tôi nắm lấy cổ áo của hắn sau đó hôn lên môi hắn.
Tôi chưa hôn ai bao giờ, nên tôi mù tịt. Tôi tưởng chỉ cần chạm vào môi là xong. Tôi thấy mùi vị cũng không tệ lắm. Cảm giác có một đôi môi âm ấm và mềm mềm chạm vào môi mình khiến tôi rung động, và có cảm giác muốn bay.
Vậy là được rồi, tôi đã có nụ hôn đầu.
Tôi buông cổ áo của hắn ra. Nhìn đôi mắt mở to, đầy phẫn nộ của hắn, tôi biết hắn chuẩn bị đánh mình đến nơi.
“Không sao !”
Tôi tự an ủi, bị đánh như thế này cũng đáng. Ai bảo tôi chọc vào một kẻ cao ngạo và lạnh lùng làm gì ?
Não bộ của tôi dần lấy lại được một chút tỉnh táo khi tôi thấy bàn tay phải của hắn dơ lên cao. Tôi tưởng hắn chuẩn tị tặng cho mình một cái tát như trời giáng vì tội dám hôn hắn, nhưng hắn lại bấu chặt vào đôi vai gầy yếu của tôi.
Lần này đến lượt tôi thất kinh, tôi không hiểu hắn định làm gì mình.
Hắn hôn tôi ngấu nghiến. Tôi sợ hãi đến mức độ cả người căng cứng, mắt tôi trợn to nhất có thể. Vì quá bất ngờ trước hành động không thể đoán trước được của hắn, tôi hoàn toàn bất động, tôi cũng quên luôn cả phản ứng.
Tôi quên mất rằng mình là người sống, nên cần phải thở. Đến lúc hắn buông tôi ra, tôi ho sù sụ, mặt tôi tím tái vì thiếu dưỡng khí. Hắn im lặng nhìn tôi, hắn không nói một câu gì.
Kĩ thuật hôn của hắn rất cao siêu. Đôi môi và đầu lưỡi của tôi vẫn còn tê dại vì hắn, đầu óc tôi hỗn loạn, tôi hầu như không thể suy nghĩ được gì khi hắn hôn tôi.
Tôi thấy hổ thẹn với chính mình, không ngờ đã từng này tuổi đầu, tôi vẫn không biết gì cả.
Tôi đã cảm thấy đủ, nên đứng lên. Bỏ ra 10 triệu để mua một nụ hôn, tôi thấy cũng đáng. Hắn khiến tôi rất hài lòng. Tôi không hiểu mọi người có rủa tôi ngu ngốc hay không khi họ biết tôi bỏ ra một số tiền lớn như thế chỉ vì tôi muốn ai đó hôn mình ?
Tôi quay mình định bỏ đi, hắn nắm chặt lấy tay tôi. Một tay cầm lấy tờ chi phiếu 10 triệu, một tay lôi tôi đi theo hắn.
Tôi ngu ngơ bị lôi giật đi như một con rối không có chủ kiến, cũng không có quyền quyết định bất cứ việc gì.
Mọi người xung quanh đều tò mò nhìn tôi và hắn. Chắc họ đang nghĩ tôi và hắn là một đôi tình nhân, hay một đôi đang đi săn nhau đêm nay.
Tôi không thể quản được ý nghĩ của họ, cũng không muốn giải thích bất cứ một điều gì. Họ muốn nghĩ như thế nào thì mặc kệ họ đi.
Cạnh bên quán bar Catwalk có một khách sạn tám tầng. Hắn lôi giật tôi đi vào trong. Lúc đầu, tôi tưởng hắn lôi tôi đi ra ngoài để đánh tôi, nhưng thật không ngờ hắn lại lôi tôi vào đây. Không phải là hắn định làm thật chứ ?
Mặc dù mục đích đến đây là thế, nhưng tôi vẫn còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Nếu hắn để cho tôi chủ động, tôi còn đỡ sợ, đằng này hắn lại lạnh lùng lôi tôi đi giống như là sắp mang tôi ra để hành hình. Cảm giác sợ hãi đã dẫn dắt đến ý nghĩ phản kháng, và chạy trốn của tôi. Tôi muốn bỏ chạy. Lúc này, tôi đã biết mình đắc tội với một nhân vật đáng sợ rồi.
Hắn bảo nhân viên quầy lễ tân đăng kí cho chúng tôi một phòng. Tôi cố gắng gỡ bàn tay cứng như thép của hắn ra khỏi tay phải của mình. Tôi không muốn lên phòng khách sạn cùng với hắn.
Hắn có thể coi tôi như một con bé con không hiểu chuyện mà tha thứ và bỏ qua cho tôi được không ?
Tôi biết tôi sai rồi, lần sau tôi sẽ không tái phạm nữa.
Mặt tôi mếu như sắp khóc. Được đi vào khách sạn với một anh chàng siêu đẹp trai và tuấn tú thế này, lẽ ra tôi phải mừng phát điên lên mới đúng, nhưng tôi lại gào thét, lại muốn bỏ chạy.
Tay tôi bị hắn bóp gần như sắp nát bét. Tôi vừa đau vừa sợ, tôi không biết phải làm gì mới phải.
Bị hắn lôi lên lầu hai, tôi đi không vững nên mấy lần suýt vấp té. Hắn không kiên nhẫn ôm lấy ngang eo tôi. Tôi chẳng khác gì một con bé con bị cha tức giận đánh vào mông.
Hắn thô bạo mở cửa phòng. Tôi hốt hoảng vội lao ra nhanh nhất có thể.
_Rầm !
Cánh cửa phòng bị bàn chân thon dài và mạnh mẽ của hắn đóng mạnh lại.
_Cạch !
Phòng đã bị khóa kín từ bên trong. Tôi chính thức bị lên lò mổ giết thịt.
Tôi khóc không ra nước mắt. Quá kinh hoàng và khiếp sợ, tôi đi giật lùi về phía sau, tôi cố tránh xa hắn, tôi muốn tạo một khoảng cách an toàn.
_Anh…anh đừng có lại đây. Nếu anh mà dám lại gần, tôi sẽ..sẽ…!
Tôi nhìn bên trái bên phải, thấy cái đèn bàn, tôi vội dơ lên cao.
_Anh mà lại gần tôi, tôi sẽ đập nó lên đầu anh.
Hắn khinh thường nhìn tôi. Tôi hiểu bàn tay run cầm cầm, và khuôn mặt vì sợ hãi mà run rẩy của tôi chẳng có chút đe dọa nào đối với hắn cả. Ngược lại hành động ngu ngốc của tôi còn khiến hắn muốn trừng phạt tôi hơn.
Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, hai tay khoanh trước ngực, hắn ung dung bước lại gần tôi.
Tôi hoảng hốt vội hét lên.
_Tôi đã bảo là anh đừng có lại gần đây ?
Người tôi dựa sá