nhớ diện mạo của người đàn ông kia không?”
Bác Hoàng suy nghĩ một lúc, ánh mắt hơi mờ mịt: “Cũng không hẳn là nhớ rõ, chỉ là mơ hồ có chút ấn tượng. Người đàn ông đó về tuổi tác hay thân phận có vẻ tương đương Niếp tiên sinh! Tôi chỉ có thể nhớ ra vậy thôi!”
Thượng Quan Tuyền nhíu chặt mày lại, người đàn ông kia rốt cuộc là ai?
Qua cuộc nói chuyện với bác Hoàng, Thượng Quan Tuyền có thể khẳng định Niếp Ngân đã nói dối cô. Nếu thật sự Niếp Ngân giết cha nuôi thì lúc cha nuôi tới biệt thự, Niếp Ngân hoàn toàn có thể giết ngay lúc đó, tại sao lại nói “Ngày mai trước lúc mặt trời lặn tôi sẽ trả lời” làm gì?
Với tính cách của Niếp Ngân mà nói thì nếu anh ta đã hứa hẹn như vậy thì nhất định sẽ thực hiện, càng không vì thuận miệng mà đồng ý với cha nuôi, đó không phải là tác phong của Niếp Ngân!
Vậy nếu không phải là Niếp Ngân thì người giết cha nuôi là ai? Còn nữa, tại sao Niếp Ngân lại muốn tự nhận tội về phía mình?
Trừ khi… anh ta đang che giấu ột người khác, bảo vệ hung thủ đã giết chết cha nuôi!
Nghĩ tới đây, bên tai Thượng Quan Tuyền lại vang lên câu nói của bác Hoàng… “Tôi thấy một người đàn ông đứng bên cạnh Niếp tiên sinh không kiên nhẫn được hô lớn tiếng ‘Người như anh nên sớm đi gặp Diêm Vương đi’…”.
Trong lòng cô dâng lên cảm giác là lạ… cha nuôi và người đàn ông này quen biết nhau?
Nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy rồi, cô khó có thể tra ra được người đàn ông năm đó đứng cạnh Niếp Ngân là ai?
Dựa theo lời phân tích của bác Hoàng và những suy đoán trong đầu mình, Thượng Quan Tuyền không dám đưa ra kết luận rốt cuộc chuyện là như thế nào.
Nhưng dù thế nào thì cô cũng nhất định phải điều tra ra nguyên nhân cái chết của Bùi Tùng!
*****
Khi Bùi Vận Nhi mở cửa liền thấy Thượng Quan Tuyền đứng ở ngoài, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đầy vui mừng!
– Tiểu Tuyền? Sao lại là cậu?
cô vừa nói vừa kéo Thượng Quan Tuyền ngồi xuống sofa trong phòng khách: “Cậu biết không, Lãnh tiên sinh tìm cậu muốn phát điên lên rồi, đã phái rất nhiều người đấy!”
Ánh mắt Thượng Quan Tuyền ánh lên tia không đành lòng, cô nhẹ giọng nói: “Hôm qua tớ chỉ muốn xuống tầng hít thở không khí, nhưng không ngờ lại bị lạc đường. Hôm nay dựa theo trí nhớ tớ mới tìm được đến đấy”.
– Cái gì? nói vậy là cả đêm qua cậu không ngủ à? – Bùi Vận Nhi đau lòng nhìn Thượng Quan Tuyền, giọng điệu vừa lo lắng vừa sợ hãi.
– Tớ có ngốc như vậy đâu, trên người tớ cũng không phải không có tiền, tớ ngủ lại một đêm ở khách sạn! – Thượng Quan Tuyền vỗ tay Bùi Vận Nhi trấn an.
Sau khi khôi phục lại trí nhớ, chuyện duy nhất khiến cô cảm thấy vui mừng là cô đã nhớ rõ tình bạn thân thiết giữa mình và Vận Nhi. Tuy Thượng Quan Tuyền cực kì áy náy nhưng chính vì sự tồn tại của cô mà cha nuôi mới mất mạng.
– À… đúng rồi, tớ gọi điện cho anh Thiên Hi đây, nếu không bây giờ mọi người sẽ vẫn lo lắng! – Bùi Vận Nhi nói xong liền đứng dậy.
– Vận Nhi…
Thượng Quan Tuyền yếu ớt giữ lấy tay Bùi Vận Nhi, cười nói: “Tớ đói quá… cậu làm chút gì cho tớ ăn trước được không. À, tớ rất muốn nếm món canh cậu nấu đấy!”
– Được rồi, được rồi, tớ nấu cho cậu, ai bảo cậu là bạn tốt nhất của tớ chứ!
Bùi Vận Nhi cũng mỉm cười, sau đó vỗ nhẹ vào bụng Thượng Quan Tuyền: “Cho dù không nể mặt cậu thì vẫn còn đứa bé này chứ! Chờ tớ nhé!”
nói xong, Bùi Vận Nhi bảo người làm gọi điện thoại, còn cô thì tự mình xuống bếp nấu ăn.
Nụ cười bên môi Thượng Quan Tuyền dần tắt đi. Ngay sau đó, cô nhanh chóng chạy về phía thư phòng của Lãnh Thiên Hi…
Thư phòng cực kì yên tĩnh. Thượng Quan Tuyền cẩn thận đóng cửa lại, nhìn xung quanh bốn phía rồi đi về phía chiếc sofa ở góc tường. cô nhẹ nhàng đẩy chiếc sofa ra, khi thấy con chip vẫn ở nguyên vị trí cũ, chưa ai phát hiện ra thì liền thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra để con chip ở đây là an toàn nhất!
Kéo sofa lại vị trí cũ, Thượng Quan Tuyền vừa định rời đi thì vành tai cô hơi giật giật, máy báo nghe trộm đã truyền tín hiệu… nói cách khác, Niếp Ngân đã gọi điện thoại!
– Giáo phụ, tôi đã nói là tạm dừng nhiệm vụ rồi, tại sao ông còn truy đuổi Thượng Quan Tuyền?
– Niếp tiên sinh, tôi không hiểu anh đang nói gì. Nhưng tôi nói lại cho anh biết, con chip đối với tôi không phải là quan trọng nhất, Lãnh Thiên Dục đã giết con trai tôi, so với con chip thì tôi muốn tính mạng của Lãnh Thiên Dục hơn.
– Đó là ân oán giữa ông và Lãnh Thiên Dục, tôi không có hứng thú muốn biết. Nhắc nhở ông một câu, đừng có động vào Thượng Quan Tuyền, nếu không tôi sẽ không để yên đâu.
– Niếp tiên sinh, anh làm vậy là quá không lý trí rồi, nếu cả đời cô ta không khôi phục lại trí nhớ…
– Tôi sẽ bỏ nhiệm vụ này. Tôi nói rồi đấy, hy vọng ngài giáo phụ nhớ kỹ cho!
HỒI 13 – CHƯƠNG 3: TRUY RA (3)
Cuộc nói chuyện của hai người đến đây là im bặt, còn Thượng Quan Tuyền thì vô lực ngồi sững sờ trên sofa…
Niếp Ngân vì cô mà hủy bỏ nhiệm vụ con chip?
Sao có thể chứ?
Thượng Quan Tuyền cảm thấy đầu óc hoàn toàn trống rỗng… Cuộc đối thoại vừa rồi vẫn như vang vọng bên tai cô, quả nhiên kẻ ở đằng sau muốn đoạt được con chip chính là người mà Niếp Ngân gọi là “giáo phụ”, mà người n
