iều đấy!”
Lãnh Thiên Dục liếc anh ta một cái, sau đó tiện tay chỉ vào bộ quần áo quái dị trên người Cung Quý Dương…
– Không phải là cậu đem bộ vest để đổi lấy thứ này và tiền đấy chứ?
Rốt cuộc anh ta đang mặc cái thứ gì vậy? Cả đời này Lãnh Thiên Dục chưa từng thấy loại quần áo đáng sợ như vậy.
Lại còn in hình *** nữa chứ!
Chỉ liếc mắt nhìn qua thôi hắn đã thấy da đầu tê rần rần!
Cung Quý Dương cúi xuống nhìn bộ quần áo của mình, sau đó cười nói: “Đây là vì muốn thân thiết hơn với Triệt nhi thôi. Cậu cũng biết đấy, tớ là bố nuôi của Triệt nhi và Lạc nhi, muốn nhân cơ hội bồi dưỡng tình cảm cha con”.
– Dùng một bộ quần áo để bồi dưỡng tình cảm? – Lãnh Thiên Dục phản bác lại.
Đây là logic kiểu gì vậy? Lần đầu tiên hắn nghe thấy kiểu giải thích thế này. Biết Cung Quý Dương nhiều năm như vậy, lần đầu tiên hắn thấy vẻ mặt này của anh ta.
Chương 94
CHƯƠNG 94: HÀO QUANG CỦA TÌNH MẪU TỬ
Cung Quý Dương nghe Lãnh Thiên Dục hỏi vậy, không nhanh không chậm tiếp lời: “Cậu thì biết cái gì, tớ vì Triệt nhi nên mới mặc thế này, thằng bé cực kì thích khuôn mặt xinh đẹp của MM trên áo tớ! Đúng không, Triệt nhi?”
Anh ta quay đầu nhìn Lăng Triệt đang nằm trong xe đẩy, trên mặt tràn đầy vẻ dịu dàng mà ngay cả Lãnh Thiên Dục cũng chưa từng thấy qua, đưa tay bế thằng bé lên.
Đôi mắt tinh anh sáng như sao của Lăng Triệt tròn xoe nhìn Cung Quý Dương, sau đó cười khanh khách.
– Đấy, Thiên Dục, cậu xem đi, Triệt nhi cười với tớ đấy!
Cung Quý Dương vui mừng như phát hiện ra châu lục mới, trong mắt tràn đầy vẻ dịu dàng.
Thượng Quan Tuyền ngồi ở đối diện cũng đưa mắt nhìn đứa bé trên tay Cung Quý Dương. Nhìn nụ cười ngây thơ của đứa bé, cô thấy lòng mình yên ổn hơn bao giờ hết.
Mọi người đều nói nụ cười của trẻ con là điều tinh khiết nhất trên thế giới này, xem ra không sai chút nào.
Nhìn đứa bé, đôi mắt cô toát ra tia khát vọng, cô cũng muốn bế đứa bé này!
Cung Quý Dương dường như cũng cảm nhận được ánh mắt khát khao ở phía đối diện, bên môi anh
Chương 95
CHƯƠNG 95: CẢNH TƯỢNG KINH HÃI TRONG PHÒNG ĂN
Edit: BB[o'>
———-
Mặt mày Lãnh Thiên Dục vốn đang xanh mét giờ bắt đầu biến thành xám xịt…
– Cung Quý Dương, chán sống rồi hả?
Mặc dù âm điệu không cao nhưng rõ ràng có thể nghe ra hắn đang rất tức giận.
Thượng Quan Tuyền cũng liếc nhìn Cung Quý Dương, sau đó lại cúi xuống nhìn Tiểu Lăng Triệt trong lòng mình.
Thật chả hiểu người đàn ông này đang nói cái quái gì, mà Thượng Quan Tuyền cũng chẳng muốn để ý tới anh ta.
Ánh mắt trong veo và đen láy của Tiểu Lăng Triệt tròn xoe lên nhìn Thượng Quan Tuyền. Cô thấy hình ảnh trìu mến của mình trong đôi mắt trong veo như hồ nước ấy.
Đứa bé nhìn Thượng Quan Tuyền một lúc, sau đó lại nhìn sang Lãnh Thiên Dục đang ngồi cạnh, bàn tay nhỏ bé giơ giơ lên với hắn, miệng lại bi ba bi bô. diღenღdanlღequydღn
Cung Quý Dương vừa thấy vậy, vẻ mặt đang giương lên nụ cười xấu xa lập tức thay đổi hẳn…
– Này, cô gái, đưa Triệt nhi cho tôi, thằng bé… à, thằng bé đói bụng rồi!
Thượng Quan Tuyền ngẩn ra, không biết tại sao Cung Quý Dương lại có phản ứng mạnh như vậy.
Ngay lúc Cung Quý Dương vội vã muốn bế lấy đứa bé thì Tiểu Lăng Triệt lại bị Lãnh Thiên Dục ôm vào lòng…
– Này, Thiên Dục, đưa Triệt nhi cho tớ! – Cung Quý Dương vừa thấy đứa bé bị Lãnh Thiên Dục bế, vội vàng gào lên.
Lãnh Thiên Dục không chút hoảng hốt cũng chẳng vội vã gì ôm Tiểu Lăng Triệt trong ngực. Hắn biết tại sao Cung Quý Dương lại gấp gáp như vậy. Mọi người đều biết anh ta rất yêu quý Lăng Triệt và Lăng Lạc, hai đứa bé vừa được sinh ra đã tranh làm bố nuôi của chúng, trừ bố mẹ ruột ra thì anh ta không muốn cho Tiểu Lăng Triệt và Tiểu Lăng Lạc gần gũi với bất cứ ai khác.
Kể từ khi hai đứa bé này ra đời, ba người bọn họ mới phát hiện ra một mặt khác của Cung Quý Dương.
– Đúng là kì lạ, đây là con của Thiếu Đường, sao lại trả cho cậu chứ? – Trong mắt Lãnh Thiên Dục lóe lên tia chế nhạo, không nhanh không chậm hỏi lại.
Nói xong, Lãnh Thiên Dục cúi đầu nhìn Tiểu Lăng Triệt trong ngực. Thằng nhóc này chẳng hề sợ hãi hơi thở lạnh như băng của hắn mà dường như rất thích được hắn bế. Thấy Lãnh Thiên Dục nhìn mình, Tiểu Lăng Triệt cười khanh khách, bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo hắn dường như đang rất thích thú.
Cung Quý Dương càng cảm thấy khẩn trương…
Chẳng nhẽ Triệt nhi lại thích cái tên đó?
– Tớ nói này Thiên Dục, cậu xem cậu đang mặc vest, đi giày da thế này, lại đi bế một đứa bé, không cẩn thận lại bị đám báo chí bắt gặp đấy. Nhanh lên, đưa Triệt nhi cho tớ đi! dienღღdanleღღquydon
Cung Quý Dương cố nặn ra nụ cười làm lành, anh ta tuyệt đối không bao giờ nghĩ mình lại có ngày vì một đứa bé mà đi năn nỉ người khác.
– Bắt gặp được thì sao chứ? Cậu nói xem, hình như Triệt nhi thích tớ hơn thì phải. Tớ muốn thử xem áo vest giày da với cái áo sơ mi in hình mỹ nhân kia của cậu, thằng bé thích ai hơn.
– Nói nhảm! Triệt nhi thích nhất bộ quần áo này của tớ! – Lúc này Cung Quý Dương hết sức cố chấp giống như một đứa trẻ.
Lãnh Thiên Dục nhướn mày, bên môi nở nụ cười đầy hứng thú nhưng cũng chẳng muốn tranh c