ất đắc dĩ bị Lãnh Thiên Dục tóm được, sắc mặt liền trở nên xanh mét…
– Phục vụ!
Lát sau, giọng nói vang dội khắp phòng ăn vang lên.
Người phục vụ cung kính đi lên trước…
– Tiên sinh, ngài cần gì?
Cung Quý Dương nhìn người phục vụ, sau đó lớn tiếng nói: “Chuẩn bị tất cả những món ăn ngon nhất trong thực đơn ra đây, nhanh lên”.
Người phục vụ vừa nghe đã sợ hết hồn: “Hả? Tiên sinh, ngài định mỗi món nếm một chút sao?”
– Đúng, sao thế? Tôi dùng tiếng Hy Lạp mà nghe cũng không hiểu hả? – Cung Quý Dương trách móc bằng tiếng Hy Lạp chuẩn.
– Nhưng… tiên sinh… bữa ăn này…
Người phục vụ quan sát Cung Quý Dương một lượt, đôi mắt lộ vẻ do dự, vừa rồi anh ta nghe rất rõ vị tiên sinh này nói muốn ăn ké.
– Sao? Sợ tôi ăn không nổi sao? – Cung Quý Dương thấy vẻ mặt của người phục vụ lập tức không vui.
Với tính cách bất thường của Cung Quý Dương, Lãnh Thiên Dục đã quá quen. Hắn chỉ ngồi yên thưởng thức ly rượu.
– Lãnh tiên sinh, chuyện này…
Dù sao người phục vụ cũng chưa từng gặp qua người khách nào kì lạ như vậy. Anh ta cúi đầu nhìn Lãnh Thiên Dục hỏi ý kiến. Dù sao vị Lãnh tiên sinh này cũng đã bao cả phòng ăn, cũng nên hỏi ý kiến của ngài ấy chứ.
– Cứ theo yêu cầu của vị tiên sinh này mà làm đi, mọi chi phí tính hết cho tôi! – Lãnh Thiên Dục cũng dùng tiếng Hy Lạp trả lời.
– Vâng, Lãnh tiên sinh, tôi sẽ bảo đầu bếp chuẩn bị, nhưng mà… có thể hơi lâu một chút! – Người phục vụ hết sức vui vẻ đáp lời.
– Không sao, vị tiên sinh này có rất nhiều thời gian, có thể chờ được! – Lãnh Thiên Dục từ tốn nói một câu.
– Vâng, Lãnh tiên sinh! – Người phục vụ nghe xong càng vui mừng, lập tức đi chuẩn bị.
Thấy vậy, Cung Quý Dương miễn cưỡng nở nụ cười: “Hình như cậu định làm bảo mẫu cho tớ?”
Lãnh Thiên Dục nhíu mày nhìn anh ta, cũng không đáp lời. Hắn cầm điện thoại lên bấm một chuỗi số…
– Đặt phòng tổng thống ở khách sạn Callirhoe, Athenian cho Cung tiên sinh. Còn nữa, chuẩn bị sáu vệ sĩ để bảo đảm an toàn cho Cung tiên sinh! – Gương mặt tuấn tú không biểu hiện ra vẻ gì, hắn lạnh lùng ra lệnh.
Thấy Lãnh Thiên Dục ra lệnh như vậy, Cung Quý Dương hét lên…
– Cậu đi giam lỏng tớ đấy à?
– Đúng vậy!
Lãnh Thiên Dục dứt khoát trả lời. Ra lệnh chuẩn bị sáu vệ sĩ để đảm bảo an toàn cho anh ta nhưng thật ra là coi chừng anh ta mới đúng. Chứ đám vệ sĩ của khách sạn căn bản chẳng phải đối thủ của Cung Quý Dương.
Mặt Cung Quý Dương càng xám xịt đi…
***
Trong nhà vệ sinh, gương kính sáng bóng phản chiếu khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Thượng Quan Tuyền.
Lời nói vừa rồi của Cung Quý Dương vẫn quanh quẩn trong đầu cô…
– Cô bé, không hiểu ý tôi sao? Nhìn cô gầy yếu thế kia, chắc là không chịu nổi thú tính của cái tên đó đâu nhỉ? Đúng rồi, hai người phải… áp dụng biện pháp an toàn đi.
Những lời này như một mũi kiếm đâm thẳng vào lòng Thượng Quan Tuyền. Bốn ngày này cô phải đối mặt với Lãnh Thiên Dục như thế nào đây? Nghĩ đến đây, lòng cô lại càng cảm thấy căng thẳng, nếu quả thật không cẩn thận mang thai…
Không! Cô nhất định phải áp dụng các biện pháp an toàn mới được, cô không muốn mang thai với một người đàn ông đáng sợ như vậy, mặc dù lúc nãy khi bế Tiểu Lăng Triệt trên người hắn toát ra vẻ hết sức dịu dàng.
Vào lúc này, Thượng Quan Tuyền cảm thấy thật bất lực, thậm chí cô còn có ý nghĩ muốn chạy trốn.
Cô vô lực trượt người xuống dưới, hai tay ôm lấy hai chân, bộ dạng đáng thương như một thiên sứ bị lạc đường khiến người ta cảm thấy thương tiếc!
Lúc này, cô rất muốn có Niếp Ngân ở bên cạnh mình!
Chương 98
CHƯƠNG 98: KINH HÃI
Edit: BB[o'>
———-
Bóng đêm buông xuống, dòng người cũng hối hả hơn…
Đường bờ biển xinh đẹp dịu dàng bao quanh lấy khách sạn xa hoa, dưới bóng đêm, khối kiến trúc màu trắng lại càng nổi bật như thế giới trong thần thoại đầy mộng ảo, những thứ đồ trang trí sáng nhấp nháy dưới bóng đêm lại càng tôn thêm vẻ rực rỡ.
Vậy mà những thứ tuyệt đẹp ấy chẳng khiến Thượng Quan Tuyền để tâm. Cô tắm rửa qua loa rồi mặc chiếc váy ngủ màu trắng, lẳng lặng đứng ngắm cảnh trên ban công. Ánh trăng chiếu xuống mái tóc đen dài tạo thành một vầng sáng bao phủ lấy cô, tựa như một nữ thần xinh đẹp đứng dưới ánh trăng.
Khi nghe thấy tiếng động từ phía cửa, đôi mắt trong veo lạnh lùng của cô thoáng qua sự căng thẳng. Hơi thở vốn bình tĩnh cũng bắt đầu trở nên hơi dồn dập.
Thượng Quan Tuyền không xoay người lại, dù cô có thể cảm nhận được rõ ràng khí thế và áp lực to lớn đang từng bước tiến lại gần phía mình…
Ngay sau đó, cô cảm thấy bên hông nóng lên, cả người tựa vào một lồng ngực rắn chắc ấm áp.
– Nhìn gì vậy?
Lãnh Thiên Dục vừa tắm xong liền đi về phía cô, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, hơi thở nóng bỏng trượt dần xuống, tham lam hít mùi hương thanh nhã trên người cô.
Hắn không quên lúc mới vào cửa, khuôn mặt cô đã không còn vẻ căng thẳng. Không biết tại sao, vào lúc này Thượng Quan Tuyền mang đến cho hắn một loại cảm giác tinh tế khác thường, nhẹ nhàng như sợi tơ mỏng quanh quẩn trong lòng hắn.
Bàn tay nhỏ bé của Thượng Quan Tuyền nắm chặt lấy lan can ban công, cố gắng ổn định lại tâm trạng đang