Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210644

Bình chọn: 9.5.00/10/1064 lượt.

uể oải có phần không đứng đắn vang lên.

Người nào lại không lịch sự như vậy, ở nơi công cộng mà lại hô to như vậy, nhưng mà giọng nói cũng khá dễ nghe. Thượng Quan Tuyền thầm nghĩ.

– Cô gái xinh đẹp tóc đen ở phía trước xin dừng bước… – Âm thanh kia lại lần nữa vang lên.

Thượng Quan Tuyền đang định đi đến thang máy vô thức giật mình một cái. Cô gái tóc đen? Là cô sao? Trong đây cô gái có tóc đen dù không nhiều nhưng cũng không thể chỉ có một mình cô chứ?

Ở nơi này lại có người nào nhận ra cô đây?

Nghĩ tới đây, Thượng Quan Tuyền cười lắc đầu, tiếp tục đi về phía trước…

– Cô gái xinh đẹp tóc đen đang cười híp mắt xin dừng bước… – Giọng nói của đàn ông không nhanh không chậm vang lên, cố chấp lên tiếng.

Chẳng lẽ đúng là gọi cô sao?

Cười híp mắt? Vừa rồi có cười híp mắt sao? Chỉ là cười khổ thôi mà!

Ầy, quay lại xem một chút vậy!

Thượng Quan Tuyền vừa quay đầu lại đã nhìn thấy bộ dạng như yêu nghiệt của Cung Quý Dương, anh ta đang uể oải đứng trong khu uống rượu. Bên môi anh ta giương lên nụ cười không đứng đắn, cả người mặc một chiếc áo sơ mi trắng tôn lên dáng vẻ cao lớn và anh tuấn.

Ở phía sau là sau người vệ sĩ do Lãnh Thiên Dục yêu cầu.

– Anh gọi tôi?

Vẻ mặt đầy nghi ngờ, Thượng Quan Tuyền đi tới trước mặt Cung Quý Dương. Thân hình cao lớn của anh ta cũng giống Lãnh Thiên Dục vậy.

Cung Quý Dương đan hai tay vào nhau…

– Ở đây tôi chỉ quen mỗi cô, tất nhiên là gọi cô rồi.

Trên mặt anh ta là nụ cười “vô tội” nhưng ánh mắt có phần dò xét.

Người đàn ông này đúng là không đứng đắn chút nào, nhưng không biết tại sao Thượng Quan Tuyền lại cảm thấy anh ta không hề có ác ý.

– Lãnh Thiên Dục sẽ về ngay thôi ! – Thượng Quan Tuyền cho rằng Cung Quý Dương muốn hỏi đến Lãnh Thiên Dục, cô thản nhiên nói.

– Ai nói tôi muốn tìm cái tên vô tâm vô tính ấy chứ. Tôi tìm cô đó ! – Cung Quý Dương nhướn đôi mày rậm, ánh mắt đầy chế nhạo.

– Tìm tôi? Có chuyện gì không? – Thượng Quan Tuyền càng không hiểu.

Cung Quý Dương khua khua tay…

– Cô có ngại mời tôi uống cafe không? – Giọng điệu lười biếng nghe khá êm tai, anh ta lúc này giống như người hành khất đang xin cơm.

Nói xong, anh ta cũng không chờ Thượng Quan Tuyền gật đầu đồng ý, lập tức gọi người phục vụ.

Thượng Quan Tuyền không hề biết hóa ra trên đời này lại có người đàn ông mặt dày như vậy. Cô bất đắc dĩ lắc đầu, ngồi xuống đối diện Cung Quý Dương.

– Này, sáu người kia, tôi không phải phạm nhân mà cứ nhìn chằm chằm tôi như vậy, đi ra ngoài đi ! – Cung Quý Dương cố bày ra vẻ mặt hung dữ nhìn sáu người vệ sĩ, cố ý lớn tiếng nói.

– Thật xin lỗi, Cung tiên sinh. Lãnh tiên sinh đã nói chúng tôi không được rời khỏi ngài nửa bước, nhất định phải đảm bảo an toàn cho ngài ! – Một trong sáu người lên tiếng.

CHƯƠNG 102: NÓI CHUYỆN CÙNG CUNG QUÝ DƯƠNG (2)

Edit: BB[o'>

———-

Cung Quý Dương nghe xong, mặt xị xuống, ngón tay thon dài day nhẹ trán, đôi mắt đầy tà khí sáng lên, ngẩng đầu nói: “Các vị đại ca, xin các anh bỏ qua cho tôi đi. Giờ tôi không có đồng nào, ngay cả muốn uống cafe cũng phải mặt dày xin cô gái xinh đẹp, tóc dài, vừa nãy còn cười híp mắt Thượng Quan Tuyền này mời thì có thể đi đâu được nữa chứ. Nể mặt tôi, các anh tạm rời đi cho chúng tôi nói chuyện được không?”

Vẻ mặt Cung Quý Dương như đi đưa đám, giọng nói cũng điềm đạm đáng yêu, đôi mắt đen thâm thúy giờ long lanh như một chú nai tơ vô tội nhìn sáu người vệ sĩ, chỉ thiếu nước mắt nước mũi chảy ròng ròng thôi.

Mấy người vệ sĩ thấy vẻ mặt và giọng điệu Cung Quý Dương như vậy bị dọa cho sợ hãi, chỉ thiếu nước quỳ xuống chân Cung Quý Dương…

– Cung tiên sinh, ngài đừng nói đùa như vậy, chúng tôi đi đây, đi ngay đây.

Sáu người thất tha thất thểu rời khỏi khu uống cafe.

Ai mà không biết vị này chính là tổng giám đốc của Cung thị – Cung Quý Dương chứ. Phải để cho ngài ấy cầu xin như vậy khác nào muốn lấy mạng bọn họ, người như vậy bọn họ làm sao dám chọc vào chứ.

Cung Quý Dương nhìn dáng vẻ chạy trối chết của mấy người vệ sĩ, vẻ mặt vô tội lập tức tiêu tan không còn tăm hơi, cả người uể oải, khoa trương ngáp dài một cái, nói: “Thật là, vừa nhìn là biết ngay người của Lãnh Thiên Dục, cả ngày cứ như pho tượng, chả có gì thú vị cả”.

Thượng Quan Tuyền nhìn Cung Quý Dương kì quặc đang ngồi đối diện mình, người đàn ông này thật là…

– Anh thật sự là Cung Quý Dương à? – Cô nhẹ giọng hỏi. Một người đàn ông kì lạ như vậy sao có thể điều khiển cả một tập đoàn lớn như vậy chứ.

– Cô vừa nói gì? – Vì giọng của Thượng Quan Tuyền tương đối nhỏ nên Cung Quý Dương không nghe rõ.

– À, không có gì.

Thượng Quan Tuyền lập tức chuyển chủ đề: “Đúng rồi, anh tìm tôi có việc gì? Không phải anh muốn tôi giúp anh rời khỏi nơi này chứ?”

Cung Quý Dương cười, lắc đầu một cái, nhận ly cafe thượng hạng người phục vụ vừa đưa tới. Trên mặt anh ta lộ ra vẻ thỏa mãn, khẽ nhấp một hớp, sau đó nói:

– Cái tên Lăng Thiếu Đường đó làm trễ hết hành trình của tôi, khiến tôi chỉ có thể ở đây chờ cậu ta. Còn Thiên Dục cả ngày bận tới bận lui, cho nên tôi chỉ có thể tìm đến người rảnh rỗi là cô thôi.

Hả?

Thượng Quan Tuyền không


Polaroid