ợc, kêu lên một tiếng, bàn tay tolướt trên da thịt cô…
Trong đầu hắn luôn có suy nghĩ buộc bản thân phải tránh xa thân thể của cô ra, không ngừng kìm nén dục vọng to lớn của mình. hắn không biết tại sao lại mê muội cơ thể của cô như vậy,dù hắn đã phát tiết với vô số người phụ nữnhưng chưa có một ai lại khiến hắn có hứng thúđến vậy.
Ai ngờ cô gái này lại chẳng hề động lòng chútnào, còn muốn bỏ con của hắn sao?
Thượng Quan Tuyền giật mình, cô cố gắng vận hết sức lực, đẩy Lãnh Thiên Dục ra: “không!”
cô lảo đảo cầm điều khiển chạy về phía cửa, đang định mở khóa thì cánh tay Lãnh Thiên Dục đã siết chặt lấy phần eo của cô…
Thượng Quan Tuyền kinh hãi, không ngừngvùng vẫy, từng giọt nước mắt cũng rơi xuống cánh tay rắn chắc của hắn.
Lãnh Thiên Dục cúi người xuống nói bên tai cô,giọng nói khàn khàn đầy dục vọng: “Tuyền, quá muộn rồi… Hôm nay dù em có khóc thì cũngkhông ai cứu được em đâu”. Hơi thở nóng bỏngcủa hắn quanh quẩn bên tai cô khiến cả người cô như mềm nhũn cả đi.
Thượng Quan Tuyền run rẩy: “Lãnh Thiên Dục, sớm biết vậy thì ngay từ đầu tôi sẽ không chọnở lại bên cạnh anh”.
Nghe vậy, ánh mắt Lãnh Thiên Dục càng thêmlạnh lẽo… Sau đó, hắn vùi đầu vào cổ cô: “Em cho rằng anh sẽ tặng em cho Niếp Ngân sao?Anh nói cho em biết, kiếp này em chỉ có thể yêumột người đàn ông duy nhất là anh, những người khác đừng có mơ tưởng đến”. hắn lạnh lùng nói, giọng điệu tràn ngập sự cảnh cáo.
nói xong, bàn tay đang đặt trên eo cô di chuyển lên trước ngực, nắm chặt lại, hoàn toàn muốnchiếm lấy.
“A…”. Thượng Quan Tuyền kinh hãi thở gấp,sau đó cô hoảng hốt cắn vào tay hắn…
Lãnh Thiên Dục không hề phản kháng gì, chỉ để mặc cô cắn vào tay mình!
Thượng Quan Tuyền nhìn thoáng qua vào đáymắt đang lên cơn điên cuồng của hắn, trái timnhư bị rơi xuống vực sâu đen thẳm. cô bất lực rồi, rốt cuộc cô cũng biết Lãnh Thiên Dục là một con sư tử nguy hiểm, dù cho có dịu dàngthế nào nhưng khi bị trêu tức thì vẫn khiếnngười khác không rét mà run!
Lãnh Thiên Dục càng siết chặt tay lại, ôm chặt cô vào lòng. hắn cực kì thành thạo cởi quần áora…
Khi thân hình cao lớn rắn chắc của hắn hiện ratrước mặt cô, Thượng Quan Tuyền cảm thấy cổ họng bị nghẹn lại. cô lùi người ra sau, sắc mặt tái nhợt tránh né sự áp sát của hắn…
HỒI 11 – CHƯƠNG 31: MẤT đi LÝ TRÍ MÀ ĐOẠT LẤY (2) [H'>
Lãnh Thiên Dục cong môi cười đầy lạnh lẽo,ánh mắt toát lên ham muốn chiếm hữu. Lúc này hắn hoàn toàn như một con sư tử đầy nguyhiểm, mỗi bước tiến lên đều như mang theo sự tàn nhẫn khiến người khác khiếp sợ.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy lúc này mìnhchẳng khác nào con thú nhỏ sa chân vào bẫy.
Nhìn hắn đang từng bước lại gần giống nhưnhững hòn đá vô hình đâm vào tim cô. Hai tay cô ôm chặt lấy ngực, cố đè ép cảm giác đau đớn và sợ hãi trong lòng…
Lãnh Thiên Dục tiến lên một bước, dễ dàngkhống chế được cô. Tuy hắn đang tức giận nhưng vẫn khống chế lực khiến cô không bịđau!
“Lãnh Thiên Dục, đồ hạ lưu, anh không phải là người! Đừng động vào tôi, đừng!”
Thượng Quan Tuyền vừa kêu lên vừa lùi ra phíasau. Nhưng lúc này cô có muốn lùi cũng chẳng còn đường lùi nữa, cô đã hoàn toàn rơi vào trạng thái bị động. Hành động của hắn như con dao sắc nhọn đâm vào tim cô, cô không biết tạisao trái tim lại đau đớn đến vậy, tuyệt vọng đến thế.
Thượng Quan Tuyền khóc đến khàn cả giọng, nhưng Lãnh Thiên Dục vẫn ngoảnh mặt làm ngơ…
“Em cứ khóc to nữa lên, ở đây cách âm tốt lắm,cho em có gào rách cổ họng thì cũng không ainghe thấy đâu”. Đôi mắt hắn nhuốm đầy dụcvọng.
Thượng Quan Tuyền vừa tức vừa lúng túng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng lại càng thêm mê người.
Quần áo trên người cô vì giằng co cũng xộcxệch, cảnh xuân tươi đẹp bên trong nhưẩn nhưhiện.
Lúc này Thượng Quan Tuyền còn cho rằngmình đang nhìn thấy ma quỷ, vừa lạnh lẽo vàtàn nhẫn. Sắc mặt cô càng thêm trắng xanh, máunhư đang chảy ngược trong người, dần dầnkhiến cả người cô mềm nhũn.
“Niếp Ngân… Niếp Ngân…”. cô vô thức thì thầm tên Niếp Ngân.
Từ trong tiềm thức, cô muốn tìm đến một nơi an toàn. Nhưng… không phải hắn nói sẽ vĩnh viễn bảo vệ cho cô sao? Tại sao bây giờ Niếp Ngânlại không xuất hiện?
“Niếp Ngân?”
Dù cô đang thì thầm nhưng Lãnh Thiên Dục vẫn nghe thấy. Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt hắncàng thêm lạnh lẽo, tất cả lý trí đã mất hết, hoàn toàn không còn sót lại chút nào. Lúc này hắn chỉcòn lửa giận đang bừng bừng trong ngực, còn cảdục vọng nữa…
Đôi mắt chim ưng càng thêm nghiêm lại, đôichân dài của hắn chế trụ chân cô, bàn tay nắmchặt lấy bầu ngực cô!
Roẹt… Tiếng quần áo bị xé vang lên.
Những mảnh vải vụn bị xé rơi bừa bãi xuốngđất…
Lúc này, Thượng Quan Tuyền cảm thấy hết sứcđau lòng. Tại sao hắn có thể như vậy? Tại sao lạinhư thế?
cô cảm thấy cả người lạnh toát, đôi gò bồng đàotrắng như tuyết mê người hoàn toàn lộ ra…
“Chết tiệt, em dám ở trước mặt anh gọi tên Niếp Ngân. Ngay từ lúc đầu, thân thể của em chỉ có thể do Lãnh Thiên Dục anh hưởng thụ, em muốn tìm Niếp Ngân à, kiếp sau đi!”
Sức tức giận như càng tăng thêm mãnh liệt, đôi mắt hắn nhìn cô cũng đã hoàn toàn thay đổi, sựphẫn nộ đã biến thành khát vọng của một ng
