ườiđàn ông với một người phụ nữ.
Bốp….
Lãnh Thiên Dục vừa dứt lời, Thượng Quan Tuyền vung tay tát vào khuôn mặt anh tuấn củahắn, âm thanh vang dội…
sự tủi thân và uất ức đang tràn ngập trong lòngcô, trái tim như bị ai đó bóp chặt lại! Đôi môi cô run run lên, cực kì phẫn nộ trừng mắt nhìn Lãnh Thiên Dục, không hề ý thức được hành động vừa rồi của mình đã đưa cô vào tình thế khôngthể trốn thoát.
Khi cái tát vừa vung lên, Thượng Quan Tuyềnlại cảm thấy đau đớn, trái tim càng như nghẹnlại đến không thở nổi.
cô không muốn… cô không hề muốn tát hắn. cô tin tưởng và dựa dẫm vào hắn như vậy, tại sao hôm nay hắn lại muốn phá bỏ mọi thứ?
Lúc này, Thượng Quan Tuyền hoàn toàn có thểcảm nhận được bầu không khí càng thêm lạnh đi.
Lãnh Thiên Dục lạnh lùng hất mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, khuôn mặt như được giăng kínkhói mù, đôi mắt đen dần thấm đẫm sự ngoanđộc…
Đôi mắt chim ưng nheo lại đầy thâm trầm, đôi môi mỏng cong lên nụ cười tàn khốc, hắn giữ chặt người cô lại: “Tuyền, em có biết em là người đầu tiên dám tát Lãnh Thiên Dục anhkhông?”
thì ra là vậy! thì ra trong lòng cô đã không chịu nổi hắn rồi! thật uổng công hắn đối xử tốt vớicô, càng uổng phí tình cảm hắn dành cho cô…
Tình cảm ư? Haha, lúc này hắn lại thấy hận chính bản thân mình. Trái tim của người phụ nữ này hóa ra chưa từng dành cho hắn, tại sao hắn lại mê muội đến mức muốn giữ cô ở lại bên cạnhchứ?
Yết hầu chuyển động lên xuống, Lãnh Thiên Dục lạnh lùng bật cười, tiếng cười hết sức lạnh lẽo!
Thượng Quan Tuyền chưa từng thấy Lãnh Thiên Dục như biến thành một kẻ điên như vậy.
cô ngơ ngẩn nhìn hắn cười lạnh, đôi mắt đẹp đầy mơ màng. Vì sao cô lại thấy nụ cười của hắn hết sức trống rỗng, tại sao cô lại thấy nụcười của hắn đầy đau khổ như vậy?
Trái tim lại đau nhói, như bị tiếng cười của hắnxé nát!
“Đừng, đừng cười nữa, Lãnh Thiên Dục, đừng cười nữa!”. Thượng Quan Tuyền che hai tai lại, cô không muốn nghe tiếng cười chói tai này, hắn như thế lại càng khiến trái tim cô đau nhói.
Tiếng cười dừng lại…
Trái tim Lãnh Thiên Dục cũng lạnh đi…
Nếu không có được thì hắn sẽ càng phải chiếm lấy…
Càng phản kháng thì hắn càng muốn chinh phục!
Vẻ mặt hắn vẫn không hề thay đổi nhìn người phụ nữ trước mặt, đôi mắt đen vằn lên những tiamáu đỏ. hắn mạnh mẽ chà xát lên da thịt cô…
Thượng Quan Tuyền kinh hãi, lập tức muốn đẩytay hắn ra nhưng lại bị hắn bắt lấy. hắn giữ chặthai tay cô lại, bàn tay kia hoàn toàn lướt trên cơthể cô.
Lòng bàn tay nóng như lửa của Lãnh Thiên Dụclướt đến đâu đều khiến cô cảm nhận được sựnóng bỏng đến đó. Nhưng động tác của hắn hếtsức thô lỗ, ánh mắt không hề có một tia tìnhcảm nào, chỉ có sự lạnh lẽo mà thôi. cô chưa bao giờ chứng kiến ánh mắt lạnh như băng ấy của hắn.
Lãnh Thiên Dục cong đôi môi mỏng lên, giọngnói đầy sắc bén và tàn nhẫn: “Thượng Quan Tuyền, tôi đang yêu em đấy, không phải em nên cảm thấy khoan khoái mà kêu ra tiếng sao?”. hắn nhướn cao lông mày, đôi mắt vằn máu tràn ngập sự lạnh lẽo!
Thượng Quan Tuyền cảm thấy nhục nhã, cô cắnchặt môi. Mãi đến máu tươi xộc vào trong miệng, cô nghiêng đầu đi, sự thê lương tràn ngập trong lòng…
Thấy cô không hề để ý đến mình, Lãnh Thiên Dục vẫn hết sức tĩnh lặng, dường như không hề có biểu hiện của sự phẫn nộ. Cơ thể cô do một tay hắn khai phá, cho nên hắn còn hiểu thân thểcô nhiều hơn cô. hắn như đang trêu ghẹo nụhoa trước ngực, dưới sự trêu đùa của hắn, nụhoa như nởrộ thành đóa mai mỹ lệ….
Lãnh Thiên Dục cong môi lên, không kìm lòngđược liền cảm thán: “Chúng chỉ có thể nở rộ dưới bàn tay tôi…”.
Ánh mắt Thượng Quan Tuyền hoàn toàn trống rỗng nhìn ra bên ngoài. cô quá mệt mỏi rồi,cũng không muốn phản kháng gì nữa. cô biết mình càng phản kháng lại càng kích thích bảntính muốn đoạt lấy của hắn. cô chỉ có thể hy vọng cô không phản kháng thì sẽ làm giảm bớt lửa giận trong lòng hắn, khiến hắn không nổicơn điên mà gây ra những hành động có thể sẽlàm hại đến đứa con trong bụng cô…
“không kêu phải không?”
Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục đầy tàn độc, lúc này hắn như biến thành ma quỷ, không hề quan tâm đến bất kì điều gì khác.
Bàn tay thuần thục xoa lên da thịt trắng nõn của cô, cơ thể cô dưới sự tiếp xúc của bàn tay hắnnhư được phủmột tầng ửng đỏ…
Toàn thân như có một luồng sóng nhiệt dângtrào, Thượng Quan Tuyền dần cảm thấy nhiệtđộ từ lòng bàn tay hắn đang dần lan tràn vào cơ thể cô, hóa thành những ngọn lửa thiêu đốt cô…
Lãnh Thiên Dục cúi đầu ngậm lấy nụ hoa trênngực cô. Thượng Quan Tuyền nhắm chặt mắt lại, hàng lông mi dài khẽ chớp cực kì mê ngườicàng khiến hắn không thể tự chủ thêm!
cô cắn chặt môi không để bản thân kêu ra bất kìmột tiếng động nào, nhưng toàn thân cô lại đangrun lên, cô bắt đầu vặn vẹo người.
Cảm nhận được sự run rẩy của cô, Lãnh ThiênDục cất giọng lạnh lẽo nhưng ẩn giấu sự đaulòng: “Tuyền, tôi yêu thương em như vậy, tại sao em lại cứ muốn chống đối tôi? Trước khimất trí nhớ là thế, sau khi mất trí nhớ cũng vậy,ngoan ngoãn ở bên tôi không phải tốt hơn sao?”
Hơi thở đàn ông phả vào tai cô, giọng nói đó như loại rượu thuần khiết khiến người khác phảisay mê.
Thượng Qu