an Tuyền từ từ mở mắt ra, lạnh lùng liếc nhìn hắn: “Tôi chán ghét sự đụng chạm của anh, cực kì ghét!”
không biết là do phẫn nộ hay do dục vọng đang dần được khơi lên, gò má của cô càng thêm ửnghồng như người say rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng như đóa hoa đào càng động lòng người.
“Quả nhiên là em chẳng hề ngoan ngoãn chútnào!”
Lãnh Thiên Dục ra vẻ tiếc hận lắc đầu. Sau đó hắn lại mân mê da thịt cô, những ngón tay thuần thục khơi lên dục vọng trong cô, ánh mắt lóe lêntia thâm tình.
“Tuyền, nói yêu tôi, tôi sẽ yêu thương chăm sóc em thật tốt…”. Giọng nói của hắn khàn khàn đầy mê hoặc.
Người đàn ông này sao có thể lúc thì dịu dàng, lúc thì lại bá đạo như vậy?
sự xâm phạm của hắn khiến cơ thể cô mềm nhũn, không còn chút sức lực nào…
cô muốn khép hai chân mình lại nhưng khôngthể!
“A…”. Thượng Quan Tuyền không tự chủ đượcrên lên một tiếng. cô cắn răng nói: “Lãnh ThiênDục, đồ ma quỷ… Ma quỷ!”
Lãnh Thiên Dục giận quá hóa cười: “Em đừngquên, em là người phụ nữ của ma quỷ….”.
“không, tôi không muốn! Ưm…”. Thượng Quan Tuyền không chịu nổi nữa, dù kiên cường lêntiếng như giọng nói cũng chẳng có mấy sức lực…
Lãnh Thiên Dục hơi nghiêng người hôn lên đôimôi mềm mại của cô. cô không kịp né tránh đãbị hắn tấn công, đầu lưỡi bá đạo như cắn nuốt đôi môi anh đào của cô…
Thượng Quan Tuyền cảm thấy lòng mình như đang bị hút vào, cảm giác bi thương đang nhấnchìm lấy cô. Chính cô vẫn không thể chống lạingười đàn ông này, không thể cự tuyệt lại hắn…
Lãnh Thiên Dục cất tiếng trầm thấp: “Tuyền,người phụ nữ tôi để tâm nhất, tôi muốn em,muốn em ở lại bên tôi, muốn em yêu tôi…”.
hắn vô thức thổ lộ lòng mình, lời nói nặng nhưđá tảng đè ép trái tim Thượng Quan Tuyền…
Trái tim cô run lên, đập thình thịch thình thịch.hắn để tâm đến cô, muốn cô yêu hắn, nhưng tạisao hắn lại đối xử với cô như vậy?
cô không biết trước khi mình bị mất trí nhớ thìcó cảm giác gì khi đối mặt với Lãnh Thiên Dục, nhưng hiện tại cô cảm thấy rất đau lòng, rất chua xót…
Nghĩ tới đây, nước mắt Thượng Quan Tuyềnnhư trào ra. Lãnh Thiên Dục đau lòng lau nướcmắt cho cô: “Tuyền, đừng khóc, nhìn nước mắt của em, tôi đau lòng lắm…”.
Bụng hắn đang co rút lại, hắn đang bị dục vọng khống chế. hắn biết bản thân không thể chịuthêm nữa, thân thể mềm mại của Thượng Quan Tuyền ở ngay dưới thân, dù hắn biết bản thânkhông nên làm tổn thương cô. Nhưng… hắn biếtlúc này hắn không thể khống chế được nữa…
Thượng Quan Tuyền cũng cảm nhận được điều này, cô kinh hãi kêu lên: “Đừng… Lãnh ThiênDục…”.
Tiếng kêu của cô vừa dứt, Lãnh Thiên Dục liền thúc eo đâm vào người cô. hắn cố nén ý nghĩmuốn xông lên mạnh mẽ mà đau lòng nhẹ nhàng tiến vào cơ thể cô…
Thượng Quan Tuyền đang lo lắng sự điên cuồng của hắn đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn. cô nhìn sâu vào đôi mắt đang nhuốm đầy dục vọng của hắn…
“Lãnh Thiên Dục, anh…”.
Thượng Quan Tuyền cho rằng mình đang nằm mơ. Cơ thể mềm mại không nhịn được run lên, đôi mắt đẹp cũng như được bao phủ một lớp sương mờ.
Lãnh Thiên Dục ôm cô nằm xuống giường. hắn cúi người xuống, đôi môi mỏng nhẹ nhàng hônlên cái trán đang đẫm mồ hôi của cô, dịu dàng thấp giọng nói: “Tuyền, xin lỗi em, tha thứ cho sự kiềm chế của anh, xin lỗi em…”.
âm thanh nhẹ nhàng vang lên bên tai, hắn chậm rãi luận động cơ thể. hắn rất cẩn thận, sợ làmđau cô. hắn cảm thấy có được cô quả thực rất ấm áp, rất ấm áp…
hắn không buông tha cho cô nhưng ThượngQuan Tuyền biết, hắn đã cẩn thận không chế lực. Tại sao? cô thật sự rất oán hận hắn, nhưng… lúc này, trái tim cô như đang tan ra, chìm nổi cùng hắn…
Nước mắt khẽ lăn dài, thời gian cứ dần dần trôiqua, cảm giác kích thích trong cơ thể cô cũngkéo dài, kéo dài…
——–
Mình post luôn 2 phần ọi người đọc liền mạch
Cá nhân mình thấy chương này không chỉ ngược chị màcòn ngược cả anh nữa
Chị thì rối tung rối mù, một mặt tưởng người mình yêu là Niếp Ngân, nhưng mặt khác lại vẫn thấy đau lòng vì anh
Còn anh thì lại cho rằng chị không yêu mình, có lẽ anh sợ cái người quan trọng mà chị từng nhắc đến không phải là mình, cũng không dám đối mặt với nó nên mới thế Anhkhông biết cách thể hiện tình cảm của mình với chị, và có lẽ đến trước lúc này anh vẫn chưa nhận ra đó là tình yêu.
Mãi đến khi Niếp Ngân nói sẽ đưa chị đi, rồi chờ chị quyết định có ở lại bên mình không anh mới chắc chắn đó là tìnhyêu. Mà khổ cái anh vừa khẳng định được tình cảm củamình thì chị lại đang mâu thuẫn trong lòng, quá nhiều thôngtin phải tiếp nhận nên thành ra hai người cứgiằng co nhau như vậy
Có lẽ đến tận chương này anh mới nhìn ra tình cảm củamình dành cho chị chứ không huyễn hoặc bản thân chỉ là”do có hứng thú” với chị như trước
——-
Mình cũng phân vân khá nhiều khi lựa chọn cách xưng hô giữa anh-chịở mấy chương này
Lúc chị bắt gặp cảnh Phỉ Tô uốn éo trước người anh, lạinghe vụ con chip, chị tức giận nên xưng “tôi” với anh. Sau một hồi anh dỗ ngon dụ ngọt thì chị tin tưởng -> chuyển về chế độ “anh-em”
Nhưng đến nói chuyện với , chị đinh ninh rằng ngườimình yêu là NN, lại phát hiện ra anh nói dối -> tức giận -> xưng “tôi-anh”
Còn anh lúc đầu mình vẫn để xư