phá vỡ quan hệ của hai người màthôi!
Thấy bộ dạng muốn nói lại thôi của ThượngQuan Tuyền, Phỉ Tô cười đầy mờ ám: “cô muốn hỏi tôi đã từng lên giường với Dục không ý hả?”
Thượng Quan Tuyền đột nhiên ngẩng đầu lên…
Phỉ Tô cười lạnh, cô ta biết nên làm thế nào.
“không ngại nói cho cô biết, tôi đã từng ngủ với Dục. Tấm thân xử nữ của tôi cũng là dâng choDục. Anh ấy là một người có dục vọng cực kìmãnh liệt, chúng tôi gần như là hàng đêm sênhca. Dù cho sau khi cô xuất hiện thì Dục vẫn thường xuyên lên giường với tôi.
Nguyên nhân rất đơn giản, so với dáng người mảnh mai của cô thì vóc dáng đầy đặn của tôi hấp dẫn Dục hơn”.
Chỉ cần có thể đuổi cô gái này đi thì Phỉ Tô không tiếc lời nói dối.
Thượng Quan Tuyền nghe xong, trái tim lại càngthêm đau đớn. cô biết mình nên tin tưởng Dục nhưng sau khi nghe xong, cô vẫn không thể làmnhư không biết chuyện gì.
Phỉ Tô đắc ý cười thầm, tiếp tục nói: “Nếu Dụcthật sự có hứng thú với cô thì hôm đã đã không để cô chứng kiến cảnh chúng tôi ân ái trong văn phòng như thế, cô biết chứ? Hôm đó Dục gọi tôitới, anh ấy nói rất muốn tôi, muốn cơ thể của tôi. Anh ấy cực kì chán ghét cô nhưng lại không thể không giữ cô lại bên cạnh, nguyên nhân là gì thì tôi tin là cô thông minh như vậy, không thể không biết”.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy như có một chậu nước lạnh dội xuống đầu cô… không thể, Dụcđã từng nói anh yêu cô, không phải vì con chip gì đó…
cô đang mâu thuẫn thì lại nghe thấy tiếng cười của một cô gái khác, giọng nói êm tai, nhẹnhàng nhưng tràn đầy ý châm chọc.
Thượng Quan Tuyền và Phỉ Tô kinh ngạc, cùng nhìn về phía tiếng cười phát ra. không biết từ lúc nào ở phía sau đã có một cô gái, cả người ănmặc rất thoải mái, mái tóc dài đen buộc đuôingựa. cô gái quay lưng về phía hai người, nhàn nhã uống cafe.
“Ai…”.
cô gái kia than nhẹ một tiếng rồi lập tức lên tiếng: “Nếu thật sự tự tin có thể có được tình yêu của người đàn ông thì cớ gì phải đi nói chuyện dằn mặt với cô gái khác chứ? Hừ, vừa nghe là biết ngay cô đang nói dối, người đàn ông kia không hề thích cô! Ôi, cafe ở đây ngon quá”.
Phỉ Tô nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, nỗi lòng của cô ta tự dưng bị một cô gái xalạ vạch trần, điều này khiến cô ta cực kì tứcgiận. cô ta đứng bật dậy, lạnh lùng quát cô gái kia: “Này, cô đang nói ai thế?”
cô gái kia quay người lại, nghiêng đầu, ánh mắttinh nghịch nhìn Phỉ Tô. cô gái có khuôn mặt xinh xắn, nhưng con ngươi đảo liên tục trong đôi mắt to tròn cho thấy cô là một cô gái cực kì tinh quái.
“Tôi đang nói cô đấy. cô già vậy rồi mà còn đi tranh với một cô gái trẻ đẹp, đúng là khiếnngười khác khinh thường”. cô gái nói xong liềnche miệng lại rồi cười lớn tiếng.
“cô… Phục vụ đâu…”.
Phỉ Tô gào lên gọi phục vụ: “Sao lại ột con nhóc vào đây thế này. Nó là hội viên à?Mau đuổi ra ngoài ngay cho tôi”.
Người phục vụ khó xử: “Ngại quá, cô Phỉ Tô, cô gái này… là hội viên ở đây”.
“đi đi, ở đây không có chuyện của cô, mau luira đi”. cô gái kia tươi cười nói với người phụcvụ, mỗi động tác đều toát lên khí chất của con nhà khuê các.
Người phục vụ lui ra, cô gái kia nghênh ngang điđến trước mặt hai người. cô gái nhìn sắc mặtxanh mét của Phỉ Tô, tiếp tục đùa dai, thè lưỡi ra…
“Ôi, giờ tôi mới biết cái gì gọi là lỗi thời đấy.Thời đại này rồi mà cô vẫn còn giở trò cũ ríchđấy ra à? không lẽ tôi nói sai rồi? Nếu ngườiđàn ông tên Dục kia thật sự yêu cô nhưcô nói thì việc gì cô phải khẩn trương đến gặp cô gái này làm gì?”
“Đó là bởi vì… bởi vì tôi không muốn để cô ta quấn lấy Dục! Tôi không muốn thấy Dục bị cô ta mê hoặc!”. Phỉ Tô bị những lời kia làm cho nghẹn lời, cô ta cố vẻ ra bình tĩnh lên tiếng.
Chương 201
12 – CHƯƠNG 4: MẶC CHO cô ĐÁNH,MẶC CHO cô MẮNG, MẶC CHO cô TIÊUHẾT TIỀN
“Hả? Bị cô ấy mê hoặc? không phải vừa rồi cô nói người đàn ông của cô cực kì chán ghét cô ấy à? Sao lại bị mê hoặc rồi? Ầy, nhìn cô căngthẳng quá đấy… nói chuyện chả khớp nhau gì cả”. cô gái cắn cắn móng tay, vẻ mặt nghi ngờhỏi lại.
“Nhóc con, cô là ai?”. Phỉ Tô thẹn quá hóa giận,cầm ly cafe lên…
“A…”.
cô gái kia sợ hãi kêu lên một tiếng, lập tứcmuốn tránh đi, nhưng lúc này lại vang lên tiếngthét của Phỉ Tô…
Ngay lúc cô ta định cầm cốc cafe lên thì Thượng Quan Tuyền cực kì nhanh nhẹn cầm ly cafe hất thẳng lên người Phỉ Tô…
Cả cô gái và Phỉ Tô đều chết đứng tại chỗ, người phục vụ cũng sợ đến ngây người, mãi đếnkhi…
“Có chuyện gì? Tuyền…”. Lãnh Thiên Dục xuấthiện. Vừa bước chân vào đây hắn đã thấy tìnhhuống này, lập tức sải bước đi lên.
cô gái kia phản ứng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười đầy sùng bái với Thượng Quan Tuyền…
“Ôi, thân thủ của chị giỏi quá, có thời gian dạyem nhé, được không? Nếu vậy thì em sẽ khôngbị cái tên trời đánh kia bắt nạt nữa!”
Lãnh Thiên Dục thấy vậy, trong lòng cũng hiểubảy tám phần. hắn bước lên ôm Thượng Quan Tuyền vào lòng, ánh mắt sắc bén như dao nhìnthẳng về vẻ mặt đầy thảm hại của Phỉ Tô…
“cô ở đây làm gì? không phải tôi đã nói đừngđể tôi thấy cô rồi cơ mà, sao lại tới đây quấy rầyTuyền?”. Giọng nói lạnh lẽo vang lên, không khó để nghe ra hắn đang tức giận.
“Dục