ày… chuyện này là sao đây?
Lãnh Tang Thanh không hiểu, lại gần để hỏi dì Trần.
Dì Trần nuốt nước miếng, hô hấp trở nên dồn dập.
– thật ra không chỉ không thấy đại thiếu gia đâu mà ngay cả đại thiếu phu nhân cũng không thấy nữa. Sáng sớm tôi vào phòng gọi hai người dậy nhưng lại phát hiện trong phòng ngủ không có một bóng người…
Dì Trần còn chưa nói xong, sắc mặt Cung Quý Dương đột nhiên trở nên căng thẳng. Anh ta không nói gì nữa, lập tức sải bước chạy về phía phòng ngủ…
Vẻ mặt của những người khác cũng hết sức nặng nề, tất cả đều chạy theo Cung Quý Dương!
Trời ơi, đây là hôn lễ của hai người họ, tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện gì được!
Cửa phòng ngủ được đẩy ra… quả thật đúng như lời dì Trần nói, không có một bóng người!
– Chuyện này… là sao đây?
Lãnh Thiên Hi thấy vậy, lập tức nghĩ đến sự an toàn của anh cả và Thượng Quan Tuyền.
– Trời ơi! Mọi người khẳng định hôm qua đều gặp anh cả và chị dâu tương lai của em chứ? – Lãnh Tang Thanh sững sờ rồi thất thanh hỏi.
– Đương nhiên, hôm qua mọi người trò chuyện đến tận khuya, dì Trần còn làm bữa ăn đêm nữa mà! – Hoàng Phủ Ngạn Tước đưa tay lên xoa trán.
– Đúng thế, hôm qua tôi còn vào kiểm tra phòng ngủ của đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân mà! – Dì Trần liên tục gật đầu nói.
——–
PHIÊN NGOẠI: HÔN LỄ LÃNG MẠN CỦA LÃNH THIÊN DỤC VÀ THƯỢNG QUAN TUYỀN (8)
Lăng Thiếu Đường nhíu mày lại, Kỳ Hinh đứng bên cạnh anh ta thì tỏ ra sốt ruột, cô nhìn đồng hồ rồi nói:
– Anh, giờ làm sao bây giờ? Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, anh nói xem có phải hai người bọn họ gặp nguy hiểm gì không?
– Đây là biệt thự Lãnh gia, nếu đêm khuya hôm qua thật sự phát sinh ra chuyện gì thì theo lý mà nói, chúng ta phải nghe thấy mới đúng, không thể không có tiếng động gì cả được! – Lăng Thiếu Đường tỏ vẻ không hiểu.
Cung Quý Dương không nói gì nhiều, lập tức gọi điện cho Lãnh Thiên Dục.
Tút! Tút! Tút!
Điện thoại kết nối nhưng âm thanh tút tút vang lên máy móc.
– Sao lại không nghe điện chứ? – Vẻ mặt của anh ta cũng đầy lo lắng.
– Trời ơi! Em biết rồi! – Lãnh Tang Thanh đột nhiên vỗ đầu, bừng tỉnh đại ngộ kêu lên.
– Em biết rồi hả? Mau nói xem hai người bọn họ đi đâu?
Tất cả mọi người đều nhìn Lãnh Tang Thanh, vẻ mặt đầy chờ mong.
Lãnh Tang Thanh nghiêm túc nhìn mọi người, sau đó hắng giọng nói:
– Theo phân tích của em thì chắc chắn là người của BABY-M đổi ý, bắt cóc chị dâu tương lai nên anh cả mới đi cứu chị ấy.
cô vừa dứt lời, niềm hy vọng trong mắt mọi người liền bị dập tắt…
Hoàng Phủ Ngạn Tước vỗ nhẹ tay lên đầu cô rồi lên tiếng giáo huấn:
– Con bé này, đúng là toàn nghĩ ra mấy thứ khiến người khác sợ chết khiếp thôi, lần sau trước khi nói gì thì suy nghĩ cho kỹ vào!
– Ôi, đau lắm đấy!
Lãnh Tang Thanh ra vẻ bất mãn nhìn Hoàng Phủ Ngạn Tước. thật đúng là, cô đã lớn rồi mà mấy người này cứ coi là đứa trẻ con khiến cô tức chết!
– Chẳng lẽ em phân tích không đúng à? Chuyện này cũng có khả năng mà!
– Ngốc, em cho rằng tổ chức BABY-M là gì hả? Là tổ chức có thể nói lời không giữ lời chắc, suy đoán của em hoàn toàn vô lý!
Cung Quý Dương vừa nói vừa mở thiết bị định vị GPS lên.
hiện tại chỉ có thông qua cách này để có thể tìm được Lãnh Thiên Dục nhanh nhất.
Tín hiệu lập tức truyền tới, mọi người mừng rỡ vội lần theo tín hiệu.
– Quý Dương, cậu chắc thiết bị định vị của cậu không có vấn đề gì chứ?
Khi đoàn người lần theo tín hiệu đi về phía vườn hoa, Lăng Thiếu Đường rốt cuộc không chịu được liền cất giọng hỏi.
Vườn hoa?
Sao sáng sớm ngày ra hai người này lại ở vườn hoa?
– Sao có thể có vấn đề được chứ!
Cung Quý Dương cẩn thận nhìn tín hiệu, kiên định lên tiếng.
Nhưng khi đoàn người đầy chờ mong tiến vào vườn hoa thì lại không hề thấy bóng dáng Lãnh Thiên Dục và Thượng Quan Tuyền đâu, chỉ thấy chiếc điện thoại di động đặt trên ghế đá.
– Là điện thoại của anh cả!
Lãnh Thiên Hi bước lên cầm chiếc điện thoại, nghi hoặc lên tiếng: “Đúng là kì lạ, sao lại chỉ có điện thoại ở đây, người đâu rồi?”
– Chịu thôi, thiết bị định vị của tớ chỉ dò được điện thoại của cậu ấy, còn hai người này đang ở đâu thì không biết! – Vẻ mặt Cung Quý Dương đầy tiếc nuối.
– Xem xem trong điện thoại có để lại manh mối gì không? – Hoàng Phủ Ngạn Tước lập tức lên tiếng.
Lãnh Thiên Hi nhanh chóng mở điện thoại ra…
– Có một tin nhắn hình ảnh!
Anh vui mừng khi phát hiện ra điều này, lập tức lớn tiếng nói, sau đó liền ấn nút cho phát tin nhắn.
trên màn hình hiện ra khuôn mặt hờ hững từ xưa đến nay của Lãnh Thiên Dục…
Mọi người như ngừng hở, lập tức chăm chú theo dõi đoạn tin nhắn…
– Mọi người, mọi người không cần lo lắng cho tớ và Tuyền. Tuyền muốn có một đám người trong thế giới băng tuyết nên tớ đã quyết định đưa cô ấy đi Bắc cực để thành hôn để cô ấy có những kỷ niệm tuyệt đẹp nhất. Về vấn đề hôn lễ mọi người đã chuẩn bị, thật ngại quá, sau khi quay về tớ nhất định sẽ hối lỗi với mọi người. Hẹn gặp lại sau!
Đoạn tin nhắn đến đây là hết, chỉ để lại một đám người mắt mở to…
Sau một lúc lâu, Lăng Thiếu Đường mới có phản ứng, anh ta ngoáy ngoáy lỗ tai, dụi dụi mắt, giọng điệu không rõ
