tóe ở cửa xe, nhiễm đỏ cả một vùng đất, cũng nung đỏ ánh mắt của Lãnh Thiên Dục. Lúc này, cậu ta hoàn toàn bị chi phối bởi khoái cảm giết người, trong mắt cậu ta lúc này, những mạng người đó không đáng giá một xu.
– Thiên Dục, tớ và Quý Dương yểm trợ, mau mang thi thể bác trai và bác gái đi mau! – Trước khi Cung Quý Dương phóng xe đi, Lăng Thiếu Đường lớn tiếng nói.
Tiếng súng bắn nổ ầm ầm, lúc Lãnh Thiên Dục đau lòng ôm thi thể cha mẹ lên xe thì Cung Quý Dương nhấn ga, chiếc xe nhanh chóng đâm mấy tên sát thủ cản đường, lao thẳng về phía trước…
– Mau, đuổi theo! – Capo ra lệnh một tiếng, bọn sát thủ không bị thương nhanh chóng lên xe chống đạn, truy đuổi theo xe Cung Quý Dương.
Từng luồng đạn đang nã vào nhau liên tiếp thì một chiếc máy bay trực thăng mang theo sức gió khổng lồ xuất hiện trên bầu trời, ngay trên đầu xe Cung Quý Dương. Sau đó, một chiếc thang dây được thả xuống…
– Mau lên đây! – Trên máy bay trực thăng không người lái chính là Hoàng Phủ Ngạn Tước. Anh ta cầm khẩu súng điên cuồng nã đạn xuống bên dưới, giết bọn sát thủ đang cố gắng đuổi theo…
Từng tiếng gào thét thảm thiết vang lên, bọn sát thủ nhanh chóng chìm trong vũng máu.
– Bắt lấy! – Hoàng Phủ Ngạn Tước giải quyết gọn gàng mấy tên sát thủ phía sau rồi nhanh chóng ném khẩu súng ống trên trực thăng cho Cung Quý Dương…
Lãnh Thiên Dục và Lăng Thiếu Đường mỗi người cõng một thi thể trèo lên thang dây. Cung Quý Dương và Hoàng Phủ Ngạn Tước một trên một dưới yểm trợ, làn đạn như mưa bắn về phía những sát thủ phía sau.
Mười năm sau, đầu hè, tại một căn biệt thự cổ
Bóng đêm buông xuống, gió như nhảy múa, trăng tựa lưỡi liềm, khí hậu nóng bức. Một tòa biệt thự cổ màu trắng tọa lạc giữa vùng đất rộng lớn, phong thái tràn đầy mùi vị quý tộc, tồn tại sánh ngang với trời đất từ thời cổ kim.
Rừng trúc xanh um rập rạp khẽ xua đi cái nóng ran, cây trúc xanh mơn mởn đan xen nhau xếp thành hai hàng dọc theo con đường nhỏ, lá trúc xanh vây kín. Dọc theo rừng trúc đi xuống còn có một ngọn núi cao, trên núi cỏ cây tươi tốt, phía bên kia là thác nước Ôn Tuyền, bốn mùa đều như mùa xuân.
Bên khung cửa sổ, tấm rèm tơ màu vàng khẽ lay động trong gió. Ánh trăng xuyên thấu qua lớp cửa kính, chiếu lên một người đàn ông anh tuấn, khôi ngô.
Hắn đứng chắp tay trước cửa sổ, đôi mắt nhìn xuyên qua cửa kính thủy tinh trong suốt như nhìn thấu mọi vật trên thế giới. Hắn có dáng người cao lớn, mặc một chiếc áo sơ mi đậm màu, cao khoảng hơn một mét tám mươi sáu, dù chỉ đứng yên lặng nhưng hết sức uy nghiêm, tạo cho người khác cảm giác áp bức, không thể hít thở.
Lúc này, sàn nhà được lát bằng đá cẩm thạch đen trơn bóng và lạnh lẽo phản chiếu hình ảnh của bốn người đàn ông vừa đi vào.
– Lão đại! – Bốn người thấy người đàn ông đứng trước cửa sổ thì kính cẩn bước lên một bước, cúi người cung kính chào.
Người đàn ông chậm rãi quay người lại…
Khuôn mặt của hắn vô cùng anh tuấn giống như được điêu khắc tỉ mỉ, đường nét góc cạnh rõ ràng. Đôi mắt sắc bén mà thâm thúy như chìm trong băng giá, vẻ mặt cũng lạnh lùng, nghiêm túc, đôi lông mày hình kiếm cùng khí khái rắn rỏi khiến người ta chỉ cần nhìn một lần cũng khó có thể quên được!
Hắn chính là Lãnh Thiên Dục! Người đàn ông duy nhất có hai thân phận trong tứ đại tài phiệt!
Ban ngày, hắn là tổng giám đốc của tập đoàn Lãnh thị, hô mưa gọi gió trên thương trường. Còn đêm xuống, hắn lại chính là lão đại của tổ chức Mafia lớn nhất thế giới.
Hắn vĩnh viễn không bao giờ quên đêm cuối thu mười năm trước, cái đêm mà cha mẹ hắn bị lão đại của gia tộc Lô Thiết Tư giết chết. Dù ngày đó hắn đã điên cuồng báo thù, rửa hận cho cha mẹ nhưng đến tận bây giờ, hắn vẫn muốn bắt được tất cả những kẻ nhúng tay vào chuyện đó.
Chương 2
Q.1 – Chương 2: Cám Dỗ Ái Tình
Edit: Hạ Hạ.DĐLQĐ
Beta: Mimiko + BB[o'>
—————–
Sau khi Lãnh Thiên Dục nhậm chức đã bắt đầu đợt thanh tẩy quy mô lớn trong tổ chức Mafia. Nếu đời là trò chơi, vậy thì tất cả trò chơi đều phải tuân theo quy tắc mà hắn định ra! diღendanleqღuydoooon
Ngoại trừ Italy, Canada, Anh Quốc và vùng ngoại ô nước Pháp, Lãnh Thiên Dục đều phân chia đồng đều lợi nhuận cho Mafia ở các quốc gia khác trên thế giới nằm trong phạm vi thế lực của hắn. Hắn đã dần dần từng bước nắm được quyền quản lý cục diện Mafia vốn đang tán loạn.
Chỉ trong vòng mấy năm, tổ chức Mafia ở các nơi như Albania, Úc, Brazil, Trung Quốc, Colombia, Pháp, Ireland, Israel, Jamaica, Nhật Bản, Cô-oét, Mexico và Nga đều bị quản chế.
“Không giết các quan chức chính phủ cấp cao” chính là luật do Lãnh Thiên Dục đề ra! Mỗi gia tộc đều tự điều hành hoạt động của mình, ngoại trừ hoạt động truyền thống trong giới hắc đạo ra thì đều phải kinh doanh trong giới bạch đạo để làm tiền đề, ra oai với các lão đại Mafia khác trên toàn thế giới.
Lãnh Thiên Dục chưa bao giờ sợ sẽ có người trả thù mình, vì hắn biết rõ trên thế giới này, dù là hắc đạo hay bạch đạo thì những người muốn lấy mạng hắn đếm không xuể. Khi hắn ngồi lên vị trí tối cao này thì cũng đã chuẩn bị tất cả.
Muốn giết hắn ư? Được, xem người đó có năng lực đó khô
