“Lãnh Thiên Dục, trả quần áo lại cho tôi”.
– Vứt đi rồi! – Lãnh Thiên Dục cố làm ra vẻ nuối tiếc nói.
Cái gì? Tên khốn kiếp này.
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục ánh lên tia chế nhạo, tầm mắt rơi vào đường cong tuyệt đẹp của Thượng Quan Tuyền, cất giọng: “Ăn mặc như thế này không phải là rất đẹp sao? Làm phụ nữ nên có dáng vẻ của một người phụ nữ”.
Bộ quần áo này thật đẹp, khiến người ta hoa mắt, nhất là lại mặc trên người Thượng Quan Tuyền càng làm tôn lên khí chất tuyệt mỹ của cô, nhưng mà…
– Lãnh Thiên Dục, anh hèn hạ quá đấy, anh… sao anh lại tự tiện thay quần áo cho tôi? – Thượng Quan Tuyền nổi cáu. Trong bộ quần áo kia của cô có giấu dụng cụ tinh vi nhưng lại bị Lãnh Thiên Dục vứt đi. Đúng là quá chết tiệt mà!
Lãnh Thiên Dục nhàn nhã khoanh hai tay lại, sau đó thản nhiên nói một câu: “Cô là người phụ nữ của Lãnh Thiên Dục tôi, tôi thay quần áo cho cô cũng là chuyện bình thường”.
Thượng Quan Tuyền nghe những lời này giống như thấy một quả bom nguyên tử nổ tung, đôi mắt trong veo trong nháy mắt bùng lên lửa giận. Cô lạnh lùng nói: “Lãnh Thiên Dục, anh đừng có mơ, tôi không phải người của anh”.
Sắc mặt Lãnh Thiên Dục dần lạnh đi, hắn từng bước tiến lại gần Thượng Quan Tuyền, ép cô đến cửa sổ, thân hình cao lớn bao phủ lấy thân hình yêu kiều của cô. Bàn tay hắn đột nhiên nắm cằm cô nâng lên, giọng điệu khẳng định vang lên: “Cô… chỉ có thể thuộc về Lãnh Thiên Dục tôi”.
Chương 40
CHƯƠNG 40: NGUYÊN NHÂN
Edit: BB[o'>
——————-
Cả người Thượng Quan Tuyền khẽ run lên, nhưng sau đó, cô không sợ hãi nhìn thẳng vào hai mắt Lãnh Thiên Dục nói: “Thật buồn cười, anh nhốt tôi ở đây chỉ vì muốn nói những lời này?”
Lãnh Thiên Dục nghiêm mặt nói: “Cô cho là vì cái gì?”
Thượng Quan Tuyền hất tay Lãnh Thiên Dục ra, cười lạnh: “Theo tôi thấy, chỉ có ba nguyên nhân”.
– Ba nguyên nhân? – Lãnh Thiên Dục hỏi lại.
Thượng Quan Tuyền đã dần bình tĩnh lại, cô đi tới trước cửa sổ, nhìn xuống một chút rồi quay người lại: “Thứ nhất, anh muốn Niếp Ngân xuất hiện”.
Lãnh Thiên Dục vô cảm nhìn cô, khuôn mặt hờ hững không nhìn ra ý tứ gì.
– Thứ hai…
Thượng Quan Tuyền lạnh lùng cười một tiếng, đi tới trước người Lãnh Thiên Dục, nhìn hắn chăm chú. Hai cánh tay cô từ từ vòng ra sau cổ hắn, từ ánh mắt châm chọc của cô có thể nhìn ra sự khinh bỉ. Cô hé đôi môi anh đào: “Anh muốn… lên giường cùng tôi”.
Đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục khẽ cong lên, hắn đang định ôm chặt eo cô thì Thượng Quan Tuyền đã dứt khoát tránh né, đứng ra xa hắn.
– Mà mục đích thứ ba chính là… lấy lại con chip! – Cô nói trúng tim đen của hắn.
Bốp, bốp, bốp! Đôi mắt Lãnh Thiên Dục ánh lên tia tán thưởng, hắn vỗ tay rồi lại gần cô, chỉ nhìn dáng vẻ thôi cũng có thể thấy hắn là một người đàn ông ngang tàng nguy hiểm.
– Thiếu rồi! Tôi còn nguyên nhân thứ tư nữa.
– Hả? – Thượng Quan Tuyền ngẩn ra, ngay sau đó cô cất giọng hỏi – Là gì?
Cô suy nghĩ mãi cũng không nghĩ ra nguyên nhân thứ tư của Lãnh Thiên Dục.
Lãnh Thiên Dục chậm rãi mở miệng, giọng nói âm trầm và nặng nề đè vào lòng người: “Nguyên nhân chính là… tôi thấy hứng thú với cô”.
Hắn dường như đang muốn khiêu chiến.
Trong lòng cô khẽ lay động, câu nói này của hắn là có ý gì?
Lãnh Thiên Dục nhìn cô, trong lòng cảm thấy đầy hứng thú, khí huyết trong người dần sôi trào, chỉ muốn phá nát lớp vỏ bình tĩnh của cô.
Thượng Quan Tuyền khẽ run, ngay sau đó, cô lạnh lùng nói: “Đối với tôi, nguyên nhân này chẳng có gì khác với nguyên nhân thứ hai”.
Chương 41
CHƯƠNG 41: NGẠC NHIÊN
Edit: BB[o'>
——————–
Trong mắt Lãnh Thiên Dục ánh lên tia hứng thú, hắn cũng không muốn giải thích gì thêm, vì vậy liền cất giọng nói trầm thấp: “Cô thông minh như vậy, hẳn là hiểu mục đích thật sự của tôi”.
– Đúng vậy, nếu như anh muốn điều tra dấu vết của Niếp Ngân thì có thể lợi dụng Yaelle, nếu như muốn cùng tôi… thì anh chẳng cần phải phí công như vậy. Cho nên mục đích thật sự của anh chính là con chip mà tôi đã lấy! – Thượng Quan Tuyền phân tích đâu ra đấy.
Lãnh Thiên Dục nhíu mày nói: “Cô cho rằng Niếp Ngân sẽ không vì cô mà xuất hiện sao?”
Sắc mặt Thượng Quan Tuyền dần tối đi, cô né tránh ánh mắt hắn: “Lấy tôi để dụ Niếp Ngân, hành động của anh thật ngu xuẩn”.
Lãnh Thiên Dục nhìn thấy vẻ ảm đạm trong mắt cô, sắc mặt cũng thay đổi, lạnh lẽo như băng: “Cô rất quan tâm đến anh ta?”
Thượng Quan Tuyền chợt ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo của hắn, sau đó tức giận nói: “Anh quản nhiều quá rồi đấy”.
Chết tiệt thật, người đàn ông này sao lại có thể nhìn thấu lòng cô chứ?
Quả nhiên!
Bàn tay Lãnh Thiên Dục nắm chặt lại, không biết tại sao, khi hắn chứng thực được điểm này, trong lòng cực kì không thoải mái, thậm chí hắn còn muốn giết cô.
– Tốt, vậy tôi muốn xem trong lòng Niếp Ngân cô quan trọng đến mức nào! – Hắn lạnh lùng nói.
– Lãnh Thiên Dục, anh… – Thượng Quan Tuyền lạnh lùng nhìn hắn.
Lãnh Thiên Dục cười lạnh: “Đúng là tôi rất muốn lấy con chip, nhưng mà, tôi lại càng muốn Niếp Ngân chết hơn. Tôi muốn ở đây chờ Niếp Ngân tới”.
Thượng Quan Tuyền bắt ép bản thân phải tỉnh táo lại, cô không muốn mình giống nh
