tôi không muốn cô ấy lo lắng cho tôi.
Trong mắt tôi, cô cũng rất đơn thuần và tốt bụng! – Lãnh Thiên Hi vừa xử lý vết thương cho cô vừa nhẹ giọng nói. Khuôn mặt tuấn tú khiến người ta cảm thấy khó thở, động tác giơ tay nhấc chân cũng hết sức tao nhã và cao quý.
Trong lòng Thượng Quan Tuyền thầm cười khổ. Cô đơn thuần sao? Tốt bụng sao? Những từ ngữ này chưa từng được dùng để miêu tả con người cô cả.
Ngay sau đó, cô đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt…
Đường nét trên khuôn mặt anh giống như được điêu khắc vậy, rất đẹp nhưng cũng rất giống một người…
Lãnh Thiên Dục… Bác sĩ Thiên Hi… Thiên Dục… Thiên Hi… di‿e‿nda‿nl‿equ‿ydon
Thượng Quan Tuyền bỗng mở to mắt, trong lòng bỗng có cảm giác hồi hộp nhưng rất nhanh cô đã che giấu được vẻ khiếp sợ trong đôi mắt, cố gắng bình ổn lại nhịp tim…
– Trên đời này người họ Thiên rất ít, không nghĩ tới tôi lại gặp được một người như vậy! – Cô điền nhiên hỏi, đôi mắt tỉnh táo như nước.
Lãnh Thiên Hi nghe vậy, hơi dừng tay lại, sau đó cất giọng cười nói: “Thiên Hi là tên của tôi, họ của tôi không phải là Thiên”.
– Vậy anh họ gì? – Thượng Quan Tuyền cảm thấy mờ mịt, lập tức hỏi lại.
Chương 63
CHƯƠNG 63: BẠN TRAI
Edit: BB[o'>
———-
Giọng điệu của Thượng Quan Tuyền quá mức tỉnh táo, hơn nữa còn tỉnh táo đến mức gần như lạnh như băng. Lãnh Thiên Hi rõ ràng cũng cảm nhận được điều này nhưng anh chỉ mỉm cười. Khi băng bó xong vết thương cho Thượng Quan Tuyền, anh cười nhạt.
– Tôi họ… Dương, tên đầy đủ là Dương Thiên Hi.
– Họ Dương? Thật sự là họ Dương sao? – Thượng Quan Tuyền cao giọng hỏi.
– Đúng vậy? Sao thế? – Lãnh Thiên Hi nghi ngờ nhìn Thượng Quan Tuyền hỏi lại. die»ndanl»equyd»n
– À, không có gì! – Thượng Quan Tuyền cảm thấy khối đá nặng trĩu trong lòng như tan biến.
Cảm giác nhẹ nhõm khiến cả người cô dễ chịu hẳn lên. Anh họ Dương, nếu như anh họ Lãnh thì chắc chắn là có quan hệ với Lãnh Thiên Dục, như vậy nhất định cô phải tránh xa anh ra.
Lãnh Thiên Hi thấy đôi mắt Thượng Quan Tuyền dần chuyển sang nét nhu hòa, ánh mắt anh càng thêm thâm trầm nhưng được che giấu kĩ càng dưới ánh sáng đèn.
Ở bên ngoài, anh rất ít khi nhận mình họ Lãnh, dù sao anh cũng không muốn dựa vào cái bóng của Lãnh thị. Anh trai anh – Lãnh Thiên Dục quá mức xuất sắc và ưu tú, là em trai, Lãnh Thiên Hi hy vọng có thể dựa vào chính thực lực của mình, tự đi trên con đường mình đã chọn.
Anh không muốn lừa gạt Thượng Quan Tuyền, anh chỉ muốn dùng thân phận là một người bình thường để kết bạn với cô, lý do chỉ đơn giản vậy thôi.
***
Buổi sáng ở cô nhi viện Mary tràn ngập trong âm thanh vui tươi, ánh mặt trời chiếu xuống tán cây, bọn trẻ nô đùa xung quanh, nét mặt vui vẻ không giống như những đứa trẻ mồ côi bị vứt bỏ.
Bởi vì ở đây có chị Tuyền và chị Vận Nhi!
Tiếng chim hót hòa cùng tiếng cười đùa của bọn trẻ khiến Thượng Quan Tuyền tỉnh giấc. Cô vươn vai, sau đó ngồi dậy đi tới trước cửa sổ, hít thật sâu! dddd»iendan»lequ»ydon
Thật thoải mái! Chỉ cần ở đây, Thượng Quan Tuyền mới có thể cảm thấy thoải mái và thanh thản.
– Tiểu Tuyền, mau xuống đây!
Dưới sân, Bùi Vận Nhi đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng đặt ngay ngắn trên bàn ăn, cười gọi Thượng Quan Tuyền.
Ánh mặt trời chiếu lên người Bùi Vận Nhi tạo thành một quầng sáng nhàn nhạt xung quanh khiến cô càng trở nên dịu dàng như nước.
Thượng Quan Tuyền thong thả đi xuống dưới tầng…
– Chị Tuyền! – Mấy đứa trẻ khi thấy Thượng Quan Tuyền liền nhảy cẫng lên chạy về phía cô.
– Nào… – Thượng Quan Tuyền ôm lấy một đứa bé, cười hỏi – Mấy hôm chị Tuyền không có ở đây, mấy đứa có ngoan không đấy?
– Ngoan ạ! – Bọn trẻ khéo léo đồng thanh trả lời.
– Được rồi, mấy đứa nhóc quỷ này, đi ra chơi với anh đi, chị Tuyền của mấy đứa còn chưa ăn sáng đâu, mấy đứa nhẫn tâm nhìn chị ấy đói bụng à? – Bùi Vận Nhi cười cười đi lên phía trước, dịu dàng nói với bọn trẻ.
– Chị Tuyền mau ăn sáng đi! – Bọn trẻ rất hiểu chuyện, kéo Thượng Quan Tuyền ngồi xuống bàn ăn. di»end»anleeeq»uydooon
– Anh? Anh nào? Cô nhi viện chúng ta có người mới đến à? – Thượng Quan Tuyền bỏ đồ ăn sáng vào miệng, nhìn Bùi Vận Nhi đầy kì quái.
Bùi Vận Nhi rót cho cô cốc nước trái cây, sau đó ánh mắt cô lấp lánh ý cười nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi môi cong lên: “Tiểu Tuyền, chúng ta cũng coi như là lớn nhau cùng nhau, thế mà cậu có bạn trai lại chẳng nói cho tớ biết gì cả”.
Thượng Quan Tuyền thấy bộ dạng của Bùi Vận Nhi liền phì cười: “Chẳng hiểu cậu đang nói gì nữa”.
Sau đó, cô thoải mái ăn bữa sáng. Trước mặt Bùi Vận Nhi, cô chưa bao giờ che giấu con người thật của mình. Cô có thể ở trước mặt Vận Nhi mà cười to, khóc lớn, nhồm nhoàm nhét đồ ăn vào miệng, nhưng chỉ có duy nhất một điều, cô không nói với Bùi Vận Nhi nghề nghiệp thật sự của cô.
Bùi Vận Nhi nhìn dáng vẻ vô tư của Thượng Quan Tuyền, cố làm ra vẻ tức giận: “Tốt lắm, còn nói tớ là bạn tốt của cậu, đúng là lừa người mà”.
– Nhưng tớ không có bạn trai thật mà! –Thượng Quan Tuyền vô tội giải thích, sau đó cô uống một ngụm lớn nước trái cây.
– Bác sĩ Thiên Hi đó, chẳng lẽ anh ấy không phải bạn trai của cậu sao? – Bùi Vận