XtGem Forum catalog
Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tứ đại tài phiệt: Giao dịch đánh mất trái tim của trùm xã hội đen

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329031

Bình chọn: 8.00/10/903 lượt.

cuộc anh muốn gì? – Cô cố nén giận hỏi Lãnh Thiên Dục.

Đối với cái danh xưng “lão đại” của hắn, cô chẳng thèm để tâm. Nhưng đối với chức vị tổng giám đốc của Lãnh thị này, cô không dám khinh thường. Dù sao chuyện của cô nhi viện không phải chuyện trong giới hắc đạo, chỉ có thể dùng cách trên thương trường để giải quyết, như vậy thì cô càng không thể đắc tội với Lãnh thị, cô biết những điều Lãnh Thiên Dục nói đều là sự thật.

Chỉ cần đắc tội với Lãnh thị thì sẽ chẳng còn đường sống. dieۜndanlequydۜon

Đúng vậy, trên đời này có chuyện gì Lãnh Thiên Dục không dám làm sao?

Đôi môi mỏng khêu gợi của Lãnh Thiên Dục chậm rãi cong lên, thân hình cao lớn nhàn nhã dựa vào sofa, ngón tay dài ngoắc ngoắc chỉ vào cô, vẻ mặt nguy hiểm, trực tiếp ra lệnh: “Lại đây”.

CHƯƠNG 74: KHÔNG THỂ TRỐN ĐƯỢC (2) [16+'>

Edit: BB[o'>

———-

Bàn tay nhỏ bé của Thượng Quan Tuyền ghì chặt trước ngực, cô cố gắng bắt bản thân phải kiên cường, kiên cường hơn nữa. Đối mặt với người đàn ông như vậy, cô tuyệt đối không thể khuất phục, nếu không hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Nhưng cô không hề biết, cô chỉ mới mười tám tuổi, dù có nhiều kinh nghiệm đến mấy thì cũng không thể nào thoát khỏi đôi mắt âm trầm của Lãnh Thiên Dục.

Cô cố gắng nuốt nước miếng, thầm hít sâu một hơi rồi từng bước đi về phía Lãnh Thiên Dục. Khi thấy ánh mắt âm trầm của hắn nhìn mình, cô cảm giác như mình đang rơi vào một cái bẫy nhưng không thể nào thoát ra được.

Khoảng cách ngày càng gần, dường như cô có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của hắn. Cô nhắm mắt bước lại gần Lãnh Thiên Dục, khi mở mắt ra, đôi mắt tràn đầy sự dũng cảm.

– Anh nghĩ sao? – Mặc dù cô không được chọc giận hắn lần nữa nhưng giọng điệu cũng không nén được tức giận.

Lãnh Thiên Dục cúi người, hai bàn tay đan vào nhau đặt lên trước đầu gối, ánh mắt nhìn chăm chú vào cô.

– Ngồi xuống! – Hắn mở miệng, giọng điệu như bàn thạch nặng nề đè vào lòng người.

Thượng Quan Tuyền đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt tối đen, đôi mắt đẹp đầy sát khí nhìn thẳng vào hai mắt hắn. Nhưng dần dần, sát khí trong đôi mắt ấy tản đi, cô khó khăn bước lại gần Lãnh Thiên Dục, nhẹ nhàng ngồi lên hai chân hắn.

Vẻ mặt Lãnh Thiên Dục vẫn đầy kiên nghị nhưng bên môi khẽ cong lên nụ cười hài lòng. Sau đó, hai cánh tay rắn chắc của hắn khóa chặt thân thể mềm mại của Thượng Quan Tuyền trong lồng ngực mình.

Trên người Thượng Quan Tuyền tỏa ra mùi hoa lan thoang thoảng, khẽ len lỏi vào hơi thở của Lãnh Thiên Dục khiến toàn thân hắn cảm thấy ngứa ngáy, dục vọng dần nhen nhóm lên.

– Cô gái, không phải bây giờ tôi đang cho cô cơ hội đấy sao?

Thanh âm trầm thấp êm tai của Lãnh Thiên Dục vang lên. Bàn tay to mang theo luồng nhiệt nóng bỏng chạm vào eo cô. Hơi thở nặng nề mà trầm ổn phả vào vành tai nhạy cảm của cô.

– Anh có ý gì?

Thượng Quan Tuyền cảnh giác, muốn tránh hắn ra, bị hơi thở của đàn ông bao vây khiến tim cô lại đập loạn lên.

Lãnh Thiên Dục không cho cô cơ hội giãy giụa, càng áp sáp người vào cô, đôi môi nóng bỏng hôn lên chiếc cổ trắng mịn: “Ý của tôi rất rõ ràng, trở thành người phụ nữ của tôi”.

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trong lòng rung lên một cái, bên tai truyền đến cảm giác tê dại khiến cả người cô run lên.

– Lãnh Thiên Dục, buông tôi ra… – Cô muốn đẩy hắn ra, giờ phút này cô đang rất hoảng loạn.

– Tại sao lại muốn tôi thả cô ra? – Đôi môi mỏng của Lãnh Thiên Dục nhếch lên – Nhưng mà, tôi sẽ không buông ra đâu.

Giọng nói lạnh như băng, không có chút tình cảm.

Hắn cảm nhận được thân thể mềm mại của cô giống như loại tơ lụa quý báu phải nâng niu giữ gìn.

Mùi thơm thoang thoảng len vào mũi hắn rồi lan tràn trong lồng ngực, phủ khắp cả người, cảm giác như chỗ nào trong cơ thể hắn cũng bị mùi thơm đặc biệt trên cơ thể cô kích động. Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mùi thơm của cơ thể lại có thể dễ dàng khơi lên hứng thú trong hắn như vậy.

– Lãnh Thiên Dục, muốn giết anh cũng có rất nhiều cách, tại sao tôi nhất định phải trở thành người phụ nữ của anh chứ? – Cô kiên định nói nhưng lại không phát hiện ra trong giọng nói ấy lại hơi run rẩy.

– Nói vậy nghĩa là, từ trước tới giờ cô không muốn giết tôi?

Giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên, quyến rũ giống như của người yêu, nhẹ nhàng lướt qua trái tim cô.

Gò má Thượng Quan Tuyền thoáng đỏ lên. Cô không tự chủ được cất cao giọng: “Lãnh Thiên Dục, anh đừng tự ình là nhất…”

– Trở thành người phụ nữ của tôi sẽ có lợi cho cô hơn! – Lãnh Thiên Dục ngắt lời của Thượng Quan Tuyền. Khuôn mặt tuấn tú mà lạnh lẽo không nhìn ra hắn đang suy nghĩ gì.

– Anh… – Thượng Quan Tuyền từ trước đến nay chưa bao giờ gặp một người đàn ông ngạo mạn đến như vậy!

– Thứ nhất, cô sẽ có cơ hội giết tôi, có thể hoàn thành nhiệm vụ Niếp Ngân giao cho cô! – Bên môi Lãnh Thiên Dục cong lên nụ cười lạnh lẽo nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự châm biếm.

– Thứ hai, cô nhi viện Mary sẽ có thể tiếp tục an toàn hoạt động. Tôi biết cô vẫn giấu Niếp Ngân những chuyện về cô nhi viện Mary.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thượng Quan Tuyền dần trở nên trắng bệch…

Quả nhiên là cô vẫn quan tâm đến người đàn ông đó!