XtGem Forum catalog
Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Hào môn đoạt tình: Bảo bối, em đừng mong chạy thoát!

Tác giả: Thịnh Hạ Thái Vi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329734

Bình chọn: 7.5.00/10/973 lượt.



“Có phải rất thích anh hôn em hay không?” Khóe miệng cong lên, anh lần nữa cúi xuống, môi của anh hôn lên gương mặt của cô, chóp mũi của cô, lông mày và tai cô, sau đó ngửi hương thơm nhẹ trên tóc, chậm rãi cắn lấy vành tai của cô.

“Ưm…”

Không nhịn được bật lên tiếng rên khẽ, cô bị chính mình làm cho khiếp sợ. Tại sao, rõ ràng cô muốn kháng cự nhưng cuối cùng lại phát ra thanh âm như vậy?

Mùi vị của anh, hòa tan trong miệng của cô, môi lưỡi của cô cùng môi lưỡi của anh dây dưa.

Thân thể của cô run rẩy trong vòm ngực xa lạ. Cô như vậy, so với những cô gái vì tiền mà bất chấp tất cả có gì khác nhau chứ?

Vốn chỉ muốn lướt qua rồi dừng lại ở một cái hôn, nhưng sau khi cô có phản ứng, đã khơi dậy dục vọng chiếm hữu nam tính trong lòng anh, bàn tay mơn trớn chiếc lưng của cô, sau đó trực tiếp vuốt xuống eo, rồi ôm cô lên.

“Anh muốn làm gì?” Cô kinh hô, khắc chế kích động ôm lấy cổ anh. Đột nhiên bị ôm lấy như vậy, bị kinh sợ cũng là chuyện bình thường.

“Dù sao bây giờ em cũng là của anh, không bằng chúng ta ôn lại chuyện tối hôm qua một chút.” Tà tà cười một tiếng, sau đó nặng nề hôn môi cô một cái đi tới bên giường.

Anh ta đang nói gì? Cái gì ôn lại chuyện cũ. Anh ta không phải là muốn… Trời ạ, vậy làm sao có thể? Cô bây giờ toàn thân còn đau nhức muốn chết. Tại sao anh lại nói muốn ôn lại chuyện cũ.

“Anh đừng hòng! Thả tôi xuống, thả tôi xuống.” Ở trong lòng anh, liều mạng giãy dụa, muốn thoát ra.

Nhưng tại sao giường lại càng lúc càng gần như thế, mới sải mấy bước thôi, mà cả người cô đã bị anh đặt lên giường, cô lăn lộn mấy vòng trên giường lớn, thân thể lại bị một thân thể khổng lồ khác đè lại.

“Em đã đồng ý gả cho tôi…”

Cánh tay anh dùng sức, cô giống như bị khóa sắt nhốt lại giãy dụa như thế nào cũng không được, chỉ có thể ở trong ngực anh thở, anh nói:

“Sau khi kết hôn những chuyện như thế này cũng không thiếu được, cho nên em giãy dụa cái gì, tránh cái gì?”

Chính miệng cô không nói muốn đồng ý kết hôn, nhưng cũng không từ chối không phải sao? Cho nên bây giờ cô không thể nói gì. Nhưng những lời kia giống như lưỡi dao sắc bén cứa vào trong lòng cô khiến cô đau đớn không thôi.

Khi anh nói muốn kết hôn, cô nên nghĩ tới, cô làm thế nào cũng không trốn khỏi cưỡng chiếm của anh, vậy bây giờ chống cự có ích gì? Nếu như anh muốn thân xác này vậy cứ cho anh đi. Nếu chuyện của Dương Bách Lâm khiến cô không cách nào cự tuyệt thì mẹ với em trai mãi mãi là nỗi đau của cô, cô căn bản không còn khí lực nào chống lại người đàn ông này.

Hơi sức tựa hồ như biến mất, cô ngoan ngoãn nằm trong ngực anh, không hề giãy giụa nữa.

Cô đột nhiên nghe lời, biết điều, trong lòng anh lại dâng lên nỗi đau, khiến trái tim anh nhức nhối. Tại sao nhất định phải bắt anh dùng thủ đoạn uy hiếp, mới có thể khiến cô thuận theo? Lúc nào anh mới có thể chân chính lấy được cô, để cho cô cam tâm tình nguyện nằm trong lòng anh? Anh vốn không phải là một công tử háo sắc, đối với người phụ nữ anh yêu nếu như không thể chạm được không phải là tính của anh, kết hôn, là muốn danh chính ngôn thuận có được cô.

Đứng dậy, rất nhanh cởi xuống quần áo của mình, cả người bổ nhào lên chiếc giường lớn. Anh không nhìn gương mặt cô, bàn tay dùng sức, quần áo trên người cô toàn bộ bị anh xé rách…

Không khí trực tiếp đánh úp đến tra thịt trần trụi của cô, làm cho cô hô hấp cũng trở nên nhanh hơn. Tình Tình nhắm mắt, nắm chặt bàn tay.

Cố gắng ý niệm đang muốn lộ ra trong đầu, không nên nghĩ, không nên nghĩ muốn tận hưởng. Nhưng, không được, cô không có cách nào. Người đàn ông này muốn cường bạo cô lúc cô tỉnh táo, nhưng anh đè lên thân thể cô, cô không cách nào thoát ra được.

Đau đớn đêm qua vẫn chưa lành hẳn, thế nhưng anh lại muốn đối xử với cô như vậy nữa sao?

Tại sao? Tại sao muốn cô chịu đựng đau khổ như vậy? Lòng của cô nhất thời vừa xót vừa đau. Nước mắt cũng không ngăn được mà chảy xuống.

Tại sao cô lại khóc? Mà nước mắt lại chua xót như thế, khiến cô đắng chát cả cổ họng.

CHƯƠNG 17: LÃO THÁI GIA TỨC GIẬN

“Tiết Tình Tình…”

Nước mắt nóng bỏng không ngừng chảy xuống, thấm ướt lồng ngực của anh, cũng làm cho tức giận trong lòng anh bay biến, ý thức dần dần tỉnh táo lại. Cô vừa tỉnh lại, căn bản không thể tiếp nhận ham muốn của anh thêm được nữa. Chỉ là, khóc thành như vậy có phải hơi quá không? Đặc biệt khóe miệng mím chặt, bộ dạng bất đắc dĩ uất ức nhưng không thể không khuất phục làm cho người khác ảo não cực kì.

Mẹ kiếp! Người phụ nữ này, trời sanh chính là muốn tới khắc anh hay sao?

“Nếu làm cũng nhanh chút đi…”

Giống như là đang giận dỗi, Tình Tình nói. Nếu thích thân thể của cô như vậy, vậy thì để anh ta làm cho đủ. Tốt nhất là làm mệt chết anh ta!

“Tôi cũng rất muốn làm…”

Thấy bộ dạng này của cô, cho dù có nổi trận lôi đình cũng biến mất, Mộ Dung Trần bật cười:

“Chỉ là thân thể của em đã không chịu nổi, nếu như em muốn, vậy thì…”

“Anh…”

Tình Tình đột nhiên mở to mắt. Người đàn ông này, chẳng lẽ không biết cô hận anh ta muốn chết sao? Lại ở đây cùng cô khua môi múa mép, nếu không phải hiện tại thân thể đang yếu, cô