Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3227330

Bình chọn: 8.00/10/2733 lượt.

t thật sâu, một nỗi đau không tên bủa vây tim cô. Ánh mắt lạc lõng của Giang Dã khiến cô cảm thấy tâm hồn mình trống rỗng, cô rụt tay lại, “Em phải đi tìm anh ấy. Giang Dã, em muốn gặp anh ấy.”

Mắt Giang Dã ngập tràn nỗi đau. Anh lặng lẽ nhét chìa khóa vào tay cô…

***

Thực ra, bà cụ đang quan tâm cho Tô Nhiễm nhưng cô lại cho rằng bà xem mình thành Giang Lăng. Bà cụ cầm rất nhiều bánh gạo cho cô, bà cụ cười nói về Cố Hoài Dương và Giang Lăng. Tô Nhiễm biết trí nhớ của bà không tốt, nó chỉ dừng lại ở thời điểm có Cố Hoài Dương.

Mãi đến khi mặt trời xuống núi, những đám mây hồng man mác buồn bao phủ lên bầu trời, Tô Nhiễm mới rời khỏi nhà bà cụ. Trên đường về, Tô Nhiễm nhận được điện thoại của chị Phi. Chị Phi hỏi cô ở đâu, chị ta nói cậu chủ gọi điện bảo sắp về tới nhà. Tô Nhiễm nhìn quanh cũng không biết mình đang chính xác ở đường nào, cô trả lời qua loa, “Tôi về ngay.”

Cúp điện thoại, cô đưa mắt nhìn lên bầu trời nửa sáng nửa tối, thì ra bầu trời không phải tối ngay tức khắc, mà nó giống như một đường ranh giới chuyển giao từ sáng đến tối. Tô Nhiễm bất giác nghĩ tới trận hỏa hoạn đó, trận hỏa hoạn do chính tay cô gây ra, trận hỏa hoạn cướp đi tính mạng của hai người… nhưng tại sao cô lại không có chút ấn tượng nào về nó?

Tô Nhiễm nhớ bà cụ kể rất nhiều chuyện về Cố Hoài Dương và Giang Lăng. Cô là hung thủ đã hại chết một đôi vợ chồng yêu thương nhau. Cuối cùng cô đã hiểu tại sao Lệ Minh Vũ hận cô. Đổi lại là cô, cô cũng sẽ hận như vậy.

Tô Nhiễm quẹo qua một khúc cua, trông thấy đường xá quen thuộc, cô lại vô thức dừng bước, không biết nên đi tiếp hay không.

Trong lúc Tô Nhiễm còn đang suy tư, một chiếc xe dừng trước mặt cô. Cô nhìn thấy Hòa Vy mở cửa bước xuống.

Mắt Tô Nhiễm sáng lên, “Hòa Vy?”

Hòa Vy cất chìa khóa, khẽ cười với cô, “Tiện nói chuyện không?”

Tô Nhiễm gật đầu, “Dĩ nhiên.”

***

Trong phòng sách tối om.

Hạ Minh Hà ngồi trên ghế sô pha, tay ông ta kẹp một điếu xì gà, trên trán ông ta còn dán một miếng băng lớn. Sắc mặt ông ta u tối, nom hết sức khó coi.

Có điều trong phòng còn một người khác có sắc mặt xấu xi hơn cả ông ta. Người này chính là Giả Ni. Sau khi nghe Hạ Minh Hà nói, ông ta trầm mặc, không nói tiếng nào.

Nhà họ Giang can dự vào là điều nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Họ không ngờ Lệ Minh Vũ lại quen biết nhà họ Giang.

Hạ Minh Hà hút một hơi, ông ta dụi điếu xì gà vào gạt tàn, nhả ra một làn khói mù mịt, đôi lông mày của ông ta cau chặt, “Phải tranh thủ giải quyết Lệ Minh Vũ.”

“Nhưng chúng ta chưa đủ bằng chứng, muốn cậu ta sụp bẫy quá khó.” Giả Ni nhìn Hạ Minh Hà, ông ta đề nghị, “Nếu muốn cậu ta bại trận, chúng ta vẫn phải chờ.”

“Không còn cách nào khác!” Hạ Minh Hà thở hổn hển, “Nhược điểm của tôi đã rơi vào tay người khác, lần này là một đoạn ghi âm, lần sau không biết lại đến thứ gì. Ông còn muốn chờ gì nữa? Chẳng lẽ chờ Lệ Minh Vũ ra tay rồi chúng ta mới phản kích.”

“Nhưng chúng ta chưa đủ bằng chứng.”

“Tôi đã nói chứng cứ không đủ thì tự tạo ra chứng cứ. Vấn đề giải quyết được bằng tiền, đâu còn là vấn đề. Lệ Minh Vũ có thể cắn chúng ta bất cứ lúc nào. Tới đó có đủ bằng chứng cũng chẳng làm nên chuyện gì.” Hạ Minh Hà híp mắt, giọng nói ông ta đanh lại.

Giả Ni nhìn ông ta, “Ông muốn tạo chứng cứ giả?”

“Đối với chính khách mà nói, chứng cứ đúng hay không không quan trọng. Quan trọng là có giữ được danh dự hay không. Dù chứng cứ giả thì sao? Lệ Minh Vũ sợ nhất là dư luận. Dư luận bất lợi, cậu ta sẽ ngồi yên trên ghế bộ trưởng? Cứ cho là cậu ta ngồi được, liệu cấp trên có bỏ qua? Ông nghĩ, cấp trên không muốn tìm người gánh hết tội lỗi để yên ổn à?”

Giả Ni bồn chồn không yên, “Minh Hà, tôi và Lệ Minh Vũ từng tiếp xúc nhiều với nhau, không tính đến việc có hiểu cậu ta hay không, tôi thấy cách làm này quá mạo hiểm. Tôi và ông không biết Lệ Minh Vũ có bao nhiêu quân bài trong tay, lỡ cậu ta chờ chúng ta chui đầu vào lưới thì sao?”

“Tôi không có thời gian quan tâm nhiều. Nói chung tôi bắt buộc phải ra tay lần này, Lệ Minh Vũ đúng là khinh người quá đáng.” Hạ Minh Hà vung tay lên bất mãn.

Giả Ni không nói không rằng nhưng thần sắc ông ta đầy bất an.

***

Hôm nay, An Tiểu Đóa phải trực đêm. Sau khi thay đồ bác sĩ, cô cầm danh sách những bệnh nhân phải đi kiểm tra lên xem. Một y ta ngồi ngoài bàn trực nói bí hiểm với cô, “Bác sĩ An, có người kiếm chị.”

An Tiểu Đóa khó hiểu, “Ai?”

Khuya rôi còn ai tìm cô?

Mộ Thừa và Băng Nựu đã đi Đức. Mộ Thừa thắng phiên tòa tranh quyền nuôi Băng Nựu. Anh cho phép mẹ của Băng Nựu ghé thăm cô bé vài lần trong năm. Khi Mộ Thừa đi, khoa ngoại thần kinh cũng có thêm vài bác sĩ mới. Các bác sĩ nam mới đến không ai đẹp trai như Mộ Thừa nên chẳng còn ai quan tâm đến bên này. Có điều mấy ngày gần đây, các y tá lại bàn luận, vì một Mộ Thừa ra đi, một Hòa Quân Hạo lại đến. Tuy Hòa Quân Hạo không phải bác sĩ nhưng được chú ý vô cùng.

Vậy nên sau khi An Tiểu Đóa hỏi xong câu này, cô mơ hồ dự cảm lẽ nào người đến là Hòa Quân Hạo?

Y tá cười trộm, không trả lời cô.

An Tiểu Đóa buông bệnh án, cô đẩy cửa đi vào phòng nghỉ, trông thấy ng


XtGem Forum catalog