on, không chút nào bị ảnh hưởng. “Lệ Minh Vũ, anh bỏ tôi xuống. Tôi sắp nghẹt thở rồi!”
“Câm miệng!” Lệ Minh Vũ thô lỗ quát, thấy cô không ngừng quơ tay trên người mình, anh vỗ mông cô một phát, “Hiền lại một chút cho tôi.” Lệ Minh Vũ nhẹ nhàng sải bước lên lầu hai.
Màn đên ngoài cửa sổ đen kịt, trong phòng lại diễn ra duy nhất một cảnh tượng.
Tô Nhiễm bị đặt trực tiếp trên giường, hơi thở đàn ông mát lạnh phớt qua cổ cô, rốt cuộc cô không kìm được phản kháng: “Lệ Minh Vũ, anh không thể lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn.”
Lệ Minh Vũ ngẩng đầu chăm chú nhìn cô, nhíu mày, “Sai rồi, tôi là đang “tự thân tự lực” dạy em nhớ số điện thoại như thế nào.”
Thật sự coi cô giống con nít ba tuổi ư?
“Anh là bộ trưởng, thủ đoạn này phải chăng quá tầm thường?” Tô Nhiễm chống hai tay trước ngực anh, bực tức trừng to mắt, “Anh yêu cầu người khác, vậy bản thân anh thì sao? Số điện thoại của tôi anh có thể nhớ được mấy con số? Chuyện bản thân anh làm không được nên cậy mạnh ép người?”
Lệ Minh Vũ bất động, nằm đè lên cô, nghe cô nói vậy, anh bất giác cong môi, từ tốn nhả ra một dãy số hết sức trôi chảy, khiến Tô Nhiễm bỗng mở to mắt nhìn anh.
Đáng lẽ anh không nhớ số điện thoại của cô mới đúng, người như anh sao phải nhớ số điện thoại người khác?
Lệ Minh Vũ thấu hiểu tâm tư của cô, hừ nhẹ một tiếng, “Bây giờ em còn thấy bất công không?”
“Tôi…” Cô bí lời.
“Em yên tâm. Tôi tin hết đêm nay em sẽ nhớ rất lâu.” Lệ Minh Vũ lại áp người xuống, giọng anh trầm thấp như tuyên án.
“Khoan…” Tô Nhiễm sợ hãi, cấp bách túm lấy bàn tay không an phận của anh, buột miệng nói, “Bác, bác sĩ dặn, tôi, tôi vừa mổ mắt không thể vận động kịch liệt.”
Lệ Minh Vũ hơi sửng sốt. Rõ là có bản lãnh!
Có điều…
Anh tỏ vẻ như chợt nhớ ra, “Em không nhắc, tôi cũng quên khoáy đi mất. Bác sĩ còn dặn thêm, lúc ngủ em phải đeo đồ che mắt.”
“Đúng, đúng! Chính là vậy đó.” Tô Nhiễm nhẹ nhõm. Không phải anh vẫn bất chấp tiếp tục chứ? Hơn nữa, loại chuyện này cần phụ nữ tràn trề nhiệt tình, đàn ông mới thỏa mãn. Cô đeo đồ che mắt ngủ, anh sẽ thấy hết hứng thú.
Không ngờ Lệ Minh Vũ cười một nụ cười sâu xa khó đoán, Tô Nhiễm còn chưa phản ứng, anh đã thả cô ra, đứng dậy rời khỏi phòng ngủ.
Nghe lời vậy?
Tô Nhiễm ngồi dậy, khó tin nhìn anh bỏ đi. Ông trời mở mắt rồi?
Tiếc thay ông trời đã ngủ gật, không nghe thấy tiếng hò hét cảm ơn từ nội tâm của cô. Vì vậy, cô còn chưa kịp vui mừng đứng bật dậy, Lệ Minh Vũ đã đẩy cửa đi vào, cầm một món đồ trong tay, đến gần mới thấy, đó chính là đồ che mắt ngủ.
“Anh…” Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn anh.
Anh trầm mặc, trực tiếp đeo đồ che mắt lên mặt cô, che chắn kỹ lưỡng hai mắt, anh hoàn toàn biến thành một mảnh đen kịt trong tầm mắt cô.
“Anh muốn làm gì?” Tô Nhiễm luống cuống.
“Em đừng khẩn trương. Chẳng qua tôi chỉ cẩn thận, vâng theo lời dặn của bác sĩ mà thôi.” Lệ Minh Vũ cúi đầu, tay anh ung dung giữ hai cổ tay cô, một tay khác thông thạo, chăm chỉ vuốt ve khắp người cô.
Tô Nhiễm không cách nào tháo đồ che mắt, càng không nhìn thấy bộ dạng của anh. Phút chốc, cô chỉ cảm thấy anh cúi đầu, bờ môi mỏng khẽ hôn cổ cô, loáng cái toàn thân cô run run, hô hấp tràn ngập mùi hổ phách dễ chịu thuộc riêng anh.
“Đừng…” Cô sợ cảm giác này, nó giống một con thú khốn khổ bị con người vây bắt. Cô nhìn không thấy chuyện gì đang xảy ra, sự kích thích xa lạ khiến cô bất an. Vừa dứt lời, anh liền đè cô xuống…
“Lệ Minh Vũ, anh không thể…”
“Suỵt…” Hơi thở anh nóng hực phả trên đỉnh đầu, lướt qua tóc, vùi vào cổ cô, “Dù sao em cũng không nên lộn xộn, lộn xộn quá sẽ lệch võng mạc…”
Đây là sự thật. Tô Nhiễm quả thực không dám giãy mạnh, cô chỉ biết nghiêng đầu sang bên, oán giận phản bác: “Bây giờ anh không thể chạm tôi.”
“Em yên tâm, vân động của chúng ta tuyệt đối không tính là quá “kịch liệt”.” Lệ Minh Vũ cười nhẹ, tay anh đã lần đến bầu ngực căng tròn trắng ngần của cô.
Tô Nhiễm thở dốc, cắn mạnh môi.
“Vậy cũng không được, em là vợ hợp pháp của tôi. Tôi muốn em, không phải chuyện hiển nhiên sao?” Anh ra vẻ tiếc nuối thở dài, ngữ điệu mềm mỏng trầm thấp bất ngờ, anh khiêu khích hết sức thành thạo, môi anh cọ cọ vành tai cô, tựa như người yêu đang ve vãn nhau.
Anh rủ rỉ rung động trái tim Tô Nhiễm. Cô những tưởng bản thân sẽ cứng rắn, nhưng cuối cùng vẫn bị anh mê hoặc.
Thấy cô không phản kháng, Lệ Minh Vũ cúi đầu cười, tay anh thuần thục lướt qua nơi bí ẩn giữa hai chân cô.
Tô Nhiễm mù mịt, chỉ biết dựa vào cảm giác của bản thân. Cô run rẩy, dù không đeo đồ che, hai mắt cô cũng sẽ nhắm chặt, tay anh tràn trề ma lực không ngừng vỗ về, xoa dịu cơ thể và tinh thần cô.
Tô Nhiễm cảm giác quần áo trên người mình bị cởi ra, cô không nhịn nổi kêu thành tiếng, càng khiến cơ thể anh thêm căng cứng.
Cô nghe tiếng anh kéo khóa quần…
Đáy lòng cô bỗng dâng tràn kích thích và sợ hãi.
“Đừng sợ, anh sẽ không tổn thương em.” Ánh mắt anh đục ngầu dục vọng ngắm nhìn dáng dấp cô run rẩy. Cõi lòng anh va chạm, dằn vặt đến đau đớn. Anh cho rằng, chỉ cần vài ngày, anh sẽ mất hết hứng thú với cô, nhưng không