Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215140

Bình chọn: 8.5.00/10/1514 lượt.

giờ, chuông cửa vang lên.

Tô Nhiễm vội bước ra mở cửa.

Ngoài cửa, nắng chiều hắt lên Mộ Vạn Vân, bà đoan trang tao nhã với áo voan, váy màu tối, đôi bông đá mắt mèo sang trọng.

Thân là giáo sư dạy dỗ thế hệ trẻ tương lai đất nước, quan niệm về thời gian của bà luôn chính xác.

Hôm nay, bà chủ động hẹn gặp Tô Nhiễm vào ba giờ, ngay tại đây.

Gặp Mộ Vạn Vân sau bốn năm, tuy Tô Nhiễm lúng túng nhưng vẫn nở nụ cười chào bà, mời bà vào nhà, cô lật đật lên tiếng mời bà ngồi.

Mộ Vạn Vân gật đầu, nhưng chỉ đặt giở xách một bên, lướt nhìn quanh phòng, lại nhìn cầu thang xoay tròn ở một góc khác, “Tiểu Nhiễm, phòng làm việc của con rất đẹp, đúng là phong cách của con.

“Dạ, người quá khen rồi ạ. Ở đây, cháu chỉ sửa sang đơn giản, lúc đầu định sửa kĩ càng hơn, nhưng cháu hơi lười nên không đâu ra đâu cả. Người đừng chê cười ạ.” Tô Nhiễm cười ngượng ngập. Cô biết Mộ Vạn Vân tuy là chuyên gia văn hóa lịch sử, nhưng với thẩm mỹ kiến trúc và nội thất, bà cũng có kiến giải nhất định.

Mộ Vạn Vân chầm chậm lắc đầu, “Con người theo đuổi cái đẹp với tiêu chuẩn khác nhau. Chuẩn mực quan sát khiếu thẩm mỹ của một người không cần phải xem xét tổng thể, chỉ cần một chút là được. Dù là một chi tiết nhỏ cũng có thẻ phản ánh ra tính cách và sở thích cá nhân. Ví dụ khay hoa quả màu xanh trắng đơn giản trước mắt, rất hòa hợp phong cách tổng thể của phòng làm việc này. Con khác với chị con, nếu đổi là chị con, nhất định chị con sẽ chọn những thứ như pha lê hoặc cẩm thạch quý báu.” Mộ Vạn Vân vỗ nhẹ vai Tiểu Nhiễm, điềm tĩnh hỏi, “Mẹ có thể tham quan nơi làm việc của con không?”

“Dạ, mời người lên lầu.” Tô Nhiễm không biết nguyên nhân bà đột nhiên hẹn gặp cô là gì, cô chỉ thấy áp lực mô hồ, vội vàng đi trước dẫn đường.

Tô Nhiễm đi trước, Mộ Vạn Vân theo sau. Hai người không ai nói với ai tiếng nào, chậm rãi bước từng bậc thang. Bầu không khí im lặng khác thường. Phong cách tổng thể trên lầu lấy sự tươi mát tao nhã làm chủ đạo, so với lầu một sáng rực ánh nắng, lầu hai tương đối tối hơn. Vì nơi đây cũng là nơi điều chế hương không thích hợp ánh sáng rọi thẳng vào phòng, nên trong phòng khép kín, ngăn cách với ánh sáng bên ngoài.

Mộ Vạn Vân nhìn quanh một vòng, gật đầu liên tục, đáy mắt hiện vẻ tán thưởng từ đáy lòng, “Phụ nữ đều yêu thích nước hoa, mẹ cũng không ngoại lệ. Đây là lần đầu tiên mẹ được tiếp xúc gần gũi với phòng điều chế hương như thế này, nếu có dịp được trực tiếp xem con điều chế nước hoa như thế nào thì hay quá.”

Tô Nhiễm khẽ cười, “Sẽ có ạ.”

“Chắc sẽ hay lắm. Thực ra lúc phụ nữ tập trung còn quyến rũ hơn cả đàn ông.” Mộ Vạn Vân cười điềm đạm.

Tô Nhiễm luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng trên môi, đến giờ cô vẫn đoán không ra mục đích đến thăm của mẹ chồng trước đây. Cô chỉ biết cười đối phó, tới đâu hay tới đó. Ngắm nghía một vòng, hai người bước xuống lầu một. Tô Nhiễm pha trà, rót ra tách mời bà, Mộ Vạn Vân cầm lấy, nhấp một ngụm, vị trà thơm mát lan tỏa khắp miệng. Bà gật dầu hài lòng, nhẹ giọng, “Sở thích của con và Minh vũ khác nhau nhiều quá. Ví dụ như phong cách nội thất ở đây chẳng hạn, Minh Vũ thích tông màu tối, con lại thích tông màu sáng thanh tao. Hai phong cách ở hai thái cực khác nhau.”

Hương trà thơm thoang thoảng, Tô Nhiễm chỉ im lặng ngồi nghe, khóe miệng cô hơi cong lên, hàng mi buông rũ thấm nhòa hơi nước.

“Tiểu Nhiễm, con không thấy lạ khi mẹ tới đây tìm con sao?” Mộ Vạn Vân chợt chuyển đến trọng tâm, nói thẳng.

Tay đang lay khay trà khựng lại, Tô Nhiễm nhướng mắt đối diện ánh mắt chăm chú của Mộ Vạn Vân, cô lại tiếp tục lay trà, khẽ đáp lời, “Dạ con cũng thấy hơi lạ.”

Mộ Vạn Vân uống một hớp trà, vài giây sau nói: “Mẹ biết hai ngày qua con sống chung với Minh Vũ. Con và nó cùng ở biệt thự Bán Sơn ngày trước.”

Tô Nhiễm thảng thốt, vô thức nhìn Mộ Vạn Vân, thấy bà đang nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng trìu mến, như từng hạt nước nhỏ lướt qua nội tâm Tô Nhiễm. Ánh mắt đó khiến cô không cách nào đoán ra được suy nghĩ của bà. Hồi lâu sau, cô hơi xấu hổ liếm môi: “Thực ra… Chuyện không như người tưởng tượng đâu ạ.”

“Nói vậy, con biết mẹ nghĩ thế nào về tình huống của hai con sao?” Mộ Vạn Vân vặn hỏi.

Ánh mắt Tô Nhiễm bần thần, cô không ngờ bà sẽ vặn hỏi trực tiếp như vậy, nhất thời cô không biết trả lời thế nào cho phải.

Thấy phản ứng của Tô Nhiễm, đáy mắt Mộ Vạn Vân nổi lên ý cười bất đắc dĩ, khẽ cất giọng, “Tô Nhiễm, con biết chuyện của Minh Vũ và chị con không?”

Dự cảm mô hồ trong lòng rốt cục cũng dã xuất hiện, cô gật đầu, “Dạ con biết.”

Mộ Vạn Vân khẽ thở dài, vẻ mặt bà cô đơn và lo lắng, “Minh Vũ luôn chen giữa hai chị em con. Bốn năm trước, con ra đi, bốn năm sau lại ở cùng với nó. Mẹ thực sự bị lớp thanh niên như mấy con làm cho hồ đồ rồi. Minh Vũ bây giờ rốt cuộc là chồng con hay anh rể con?”

Sắc mặt Tô Nhiễm chịu đựng, mắt thấp thoáng đau khổ mơ hồ, một lúc sau trả lời, “Thực ra cái nào cũng không phải.”

Từ đầu cô nên nghĩ Mộ Vạn Vân đến tìm cô vì nguyên nhân này mới phải. Bà là mẹ của Lệ Minh Vũ, làm sao có thể không quan tâm đến chuyện liên quan đến anh? Đáp án của vấn đề này rất


XtGem Forum catalog