sao anh lại đột xuất hỏi chuyện này.
Anh đưa tay, vạch tóc cô sang một bên tìm, ánh mắt anh ngừng lại một chỗ.
Đúng là có một vết thương. Nếu chỉ sờ bằng tay sẽ không cảm nhận được, vết thương đã lành nhưng vẫn còn thấy vết tích mờ nhạt. Vết thương này ánh vào mắt anh, một cảm giác đau xót vô cớ như máy khoan vùi vào tim trào dâng. Anh xoa nhẹ lên đó, mãi lâu sau giọng anh khàn khàn cất lên, “Đau không?”
Tô Nhiễm sửng sốt, lắc đầu.
Bốn năm trước khi đập đầu, cô không biết cái gì là đau, bốn năm sau khi vết thương đã lành lặn, cô cũng không còn đau. Thỉnh thoảng, nhớ những chuyện thống khổ sẽ càng buồn đau.
Người đàn ông trên đầu bất ngờ thở dài: “Vì sao vào bệnh viện tâm thần?”
Ngón tay cầm ly rượu bỗng cứng đờ, đôi môi đỏ mọng để bên mép ly, hương rượu vang thơm ngào ngạt và tinh khiết cũng không cách nào đè nén cảm giác máy móc lạnh lẽo tới quấy lui trong cơ thể, khoảnh khắc đó cô chỉ muốn chết. Phải kể anh nghe ư? Chuyện này có cần phải kể với anh không? Anh và cô chỉ còn năm ngày ngắn ngủi, tuần này qua đi hai người sẽ mỗi người một ngả. Cô không cần kể toàn bộ với anh.
Cảm nhận được cơ thể phụ nữ trong lòng căng cứng, Lệ Minh Vũ nâng cằm cô lên, ánh mắt khắt khe, “Em không nói, tôi sẽ điều tra.”
Rượu vang đỏ trong ly bỗng rung rinh, Tô Nhiễm vội tránh khỏi tay anh, rủ mắt xuống, cô nhấp một ngụm, bình thản nói: “Chẳng có gì phải điều tra, cũng không phải bí mật gì. Bốn năm trước, ba đột nhiên nhảy lầu làm tôi bị sốc nặng, ngay sau đó tôi với anh ly hôn. Bắt đầu từ hôm đó, tôi đánh mất toàn bộ thế giới, lại như cả thế giới từ bỏ tôi. Tôi cô độc một mình, mất người nhà, mất chồng, chịu hai cú sốc nặng nề, cũng không biết thế nào mắc chứng rối loạn lo âu.” Cô cố gắng tỏ vẻ hời hợt, che giấu đoạn quá khứ kinh hoàng mà cô không dám nhớ. “Tâm lý con người rất phức tạp ký lạ, có thể khi đó tôi sống hướng nội, không muốn kể cho ai nên bệnh mỗi lúc một nặng.”
“Chỉ như vậy?” Lệ Minh Vũ không hiểu vấn đề thuộc lĩnh vực tâm lý, hơi hồ nghi nhưng thái độ bình thản của cô khiến anh đau đớn vô cùng.
“Ừm, chỉ vậy thôi.” Tô Nhiễm choáng váng tựa vào ngực anh, cô cảm giác khi mình nói xong câu đó, cơ thể anh cứng đờ, còn tay anh đang vuốt ve tóc cô dường như cũng run theo, có đúng là run không? Hay do cảm giác của cô sai? Chắc chắn do cô uống say rồi.
Cô vô thức thở dài. Cô không muốn nhắc tới chuyện bốn năm trước, nhắc nhiều chỉ làm anh thêm hoài nghi. Năm ngày nữa cô và anh sẽ không còn liên quan đến nhau nên cô không muốn dùng sinh mệnh đã mất bốn năm trước tiếp tục vướng mắc anh. Cô không đoán được khi anh biết bản thân từng mất một đứa con thì sẽ thế nào, một mai chuyện này vỡ lỡ, cô không biết sẽ ra sao.
Lệ Minh Vũ không truy hỏi đến cùng, tim anh đau đến nghẹt thở đã làm anh không còn cách nào suy nghĩ. Mọi thứ cô trải qua bốn năm trước không nghi ngờ đều do một tay anh tạo nên. Bốn năm trước, anh những tưởng cô rất kiên cường…
Cánh tay bất giác ôm chặt cô vào lòng hơn, anh kéo đầu cô, cúi xuống hôn mái tóc cô, tì cằm lên đó. Lệ Minh Vũ nhắm nghiền hai mắt nhưng thật lâu sau vẫn không thể nào xoa dịu cơn đau.
Anh động lòng rồi.
Anh không muốn động đến phần tâm tư này. Đó không phải kết quả anh muốn thấy sao?
Tô Nhiễm nằm sấp trong lòng anh, dõi mắt theo vòm ngực anh phập phồng, mùi hổ phách dìu dịu len vào mũi cô, hòa hợp với hương rượu vang thơm ngát trong cổ họng. Tô Nhiễm đặt ly lên bụng anh, quan sát màu sắc tươi sáng giống máu trong ly.
Bốn năm trước, từ cơ thể của cô, cũng chảy ra dòng máu đỏ thẫm…
Có người nói rượu vang đỏ thanh lịch vì nó có màu sắc giống sinh mệnh.
Cảnh vật trước mắt cô dần mơ hồ, rượu thúc đẩy đầu cô nặng trĩu, cô cười ngây ngô nhướng mắt ngắm anh.
Lệ Minh Vũ cũng cúi đầu nhìn cô. Khi bốn mắt chạm nhau, loáng cái anh bị nụ cười của cô mê hoặc. Nụ cười đó nhẹ nhàng yếu ớt nhưng tỏa nắng, khác biệt với sự ngây thơ thẳng thắn của bốn năm trước, nó còn chứa cả dấu vết thăng trầm theo năm tháng, song vẫn khiến tim anh đập loạn nhịp.
“Anh định xử đám nhóc kia thế nào?” Cô đột nhiên bật cười, nghiêng đầu nhìn anh.
Chăn mỏng đắp trên vai cô chảy xuống, ánh mắt cô mê man, cánh tay trắng nõn gác qua ngực anh, bộ ngực căng tròn vẫn còn vết hôn lấp ló, đôi chân thon dài cuộn tròn một chỗ. Cô không ý thức được bộ dạng xinh đẹp của mình đều đập hết vào mắt anh.
Lệ Minh Vũ cúi đầu ngắm cô, ngắm người phụ nữ tựa như con mèo dịu ngoan đang tựa vào lòng mình, ánh đèn tôn lên làn da hoàn mỹ không tì vết, trắng mịn như sữa của cô.
Yết hầu anh chuyển động, anh giơ tay vuốt ve bờ môi của cô, giọng anh nhàn nhạt lộ rõ dục vọng đang được kiềm chế, “Xem ra sau này phải đặt máy theo dõi mới không để lạc mất em.” Anh không trả lời cô.
“Máy theo dõi?” Tô Nhiễm nhíu mày, bộ dạng cô ngốc nghếch say mèm nhưng đáng yêu vô cùng.
Thấy vậy, Lệ Minh Vũ không kìm được cong môi, “Em say à?”
Tô Nhiễm giơ cao ly lên cao, cô mới uống có một chút mà sao chóng mặt rồi, “Còn dư nhiều vậy mà.” Cô thấy hình bóng anh mỗi lúc một mơ hồ.
Anh bật cười bất đắc dĩ, cầm chiếc ly trong tay cô, ngửa đầu uống cạn
