XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216380

Bình chọn: 8.5.00/10/1638 lượt.

ới, không nhớ nhung, chỉ an phận làm tròn trách nhiệm của một người chồng.

Thế nhưng Quý Hâm Dao lại phá hoại quyết tâm của anh. Sự việc đến ngày hôm nay, tâm tư anh không thể trở lại.

Quý Hâm dao nghe xong liền nổi điên, khóc lóc tức giận, dốc sức ném đồ. Băng Nựu sợ hãi càng khóc to hơn, Mộ Thừa nổi cáu, để Băng Nựu một bên, rồi đi lên kéo Quý Hâm Dao vào phòng khách, “Cô điên rồi phải không? Nếu không đi đừng trách tôi không khách sáo.”

Q.5 – Chương 20: Về Bán Sơn

Quý Hâm Dao đánh thùm thụp vào người anh, vừa khóc vừa gào thét: “Được thôi, anh tới đánh tôi đi. Anh dám đánh tôi, tôi sẽ tố cáo anh có khuynh hướng ngược đãi. Đến lúc đó, tôi sẽ xem làm sao tòa án phán xét quyền nuôi con bé cho anh!”

“Đi ngay!” Mộ Thừa mất hết nhẫn nại, vốn dĩ anh thấy hơi áy náy với cô ta nhưng bây giờ đã không còn, anh mở cửa đẩy thẳng cô ta ra ngoài.

Ai ngờ, An Tiểu Đóa vừa vặn đứng ngoài cửa, đang định giơ tay nhấn chuông, trông thấy cảnh này cô ngạc nhiên trợn to hai mắt…

“Hay quá, Mộ Thừa, anh rất lợi hại, không làm gì cũng có người chủ động tới tìm!” Quý Hâm Dao oán hận, nhanh như chớp tát An Tiểu Đóa một cái, gò má An Tiểu Đóa đỏ bừng một bên, cô thảng thốt!

“Quý Hâm Dao, cô quá đáng lắm!” Mộ Thừa phẫn nộ hét to, kéo An Tiểu Đóa đến bên cạnh.

An Tiểu Đóa bụm mặt, cái tát tai giáng xuống làm cô hơi choáng váng, đến giờ vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Quý Hâm Dao khóc lóc trách móc, gần như đào bới tổ tiên ba đời của Mộ Thừa lên chào hỏi một lần, nhân tiện chụp danh hồ li tinh cho An Tiểu Đóa rồi mới bỏ đi.

Chờ mọi thứ bình ổn trở lại, Mộ Thừa áy náy nhìn An Tiểu Đóa. Anh để cô vào nhà ngồi, vội vàng đi lấy đá lạnh.

An Tiểu Đóa như tỉnh dậy từ trong mơ, đảo mắt nhìn đồ đạc bể tan tành xung quanh, cô vừa nghĩ có thể do Mộ Thừa gây nên, liền khó khăn nuốt nước bọt, bắt chuyện với anh: “Bác sĩ Mộ, vợ trước của anh… rất có sức tàn phá.”

Mộ Thừa sửng sốt, dở khóc dở cười.

***

Buổi xã giao kéo dài đến hơn một giờ, bóng đêm ngoài cửa sổ đã nhuộm đầy ánh đèn lộng lẫy.

Tuyển cử nhiệm kì mới dường như cung cấp cái cớ tốt cho những buổi xã giao, tụ tập kiểu này. Trên bàn rượu, người nhã nhặn lịch sự uống say khướt. Thân phận, địa vị và hình tượng đều tan thành bọt nước. Nhưng cũng đúng, quan chức cấp cao thì thế nào? Chẳng phải cũng là con người sao? Chỉ cần đóng cửa phòng, ai biết ai thế nào?

Mọi người tham gia buổi xã giao hôm nay đều là quan chức cấp cao, các ông trùm thuộc giới tài chính thường xuyên đi lại với Lệ Minh Vũ. Nhiệm kì mới cũng được, tái đắc cử cũng được, ở mức đọ nào cũng đều là mạng lưới của tiền tài hợp lại.

Sau khi nhận điện thoại của cảnh sát, Lệ Minh Vũ giơ tay xem đồng hồ, mười một giờ rưỡi. Buổi tiệc này đã kéo dài gần ba tiếng, uống rượu chỉ là việc phụ, việc chính là tạo dựng quan hệ giữa giới tài chính và chính trị. Chẳng bao lâu sau, Đồng Hựu từ phòng tiệc đi ra, đưa khăn ấm cho Lệ minh Vũ, nói, “Bộ trưởng, mọi người ở bên trong chờ anh.”

Lệ Minh Vũ cầm khăn lau sơ mặt, tỉnh táo hơn một chút, thản nhiên nói, “Cậu khẳng định Trần Nhật Đông là con riêng của bộ trưởng Hạ?

Trình Nhật Đông, trong đám lưu manh gọi là “anh Đông”, chính là người đàn ông có ý đồ cường bạo Tô Nhiễm hôm qua. Thực ra, năm tên đó không phải băng đảng xã hội đen, chỉ là dám dựa vào gia thế gây chuyện sinh sự, an chơi trác táng mà thôi. Những con người không được dạy dỗ đàng hoàng sẽ coi trời bằng vung. Vừa rồi, cảnh sát gọi báo tin, Trình Nhật Đông trước đây đã có tiền án, từng cưỡng bạo hai thiếu nữ vị thành niên. Người nhà nạn nhân từng báo án, nhưng về sau chẳng giải quyết được gì, Trình Nhật Đông cũng được nộp tiền bảo lãnh.

Đồng Hựu nghe xong, gật đầu, “Em đã điều tra kĩ càng, Trình Nhật Đông là con riêng của bộ trưởng Hạ, là con của ông ta với tình nhân ông ta bao dưỡng. Trước mặt người ngoài đều giả bộ không quen biết, nên không ai nắm được mối quan hệ này.”

Lệ Minh Vũ mỉm cười, rút một điếu thuốc từ hộp, vừa định châm, chợt nhớ tới điều gì đó, liến tắt lửa, kẹp thuốc giữa hai ngón tay chơi đùa, “Đem món quà trịnh trọng này tặng bộ trưởng Hạ có bị coi là hối lộ không nhỉ?”

Đồng Hựu cũng cười, “Món quà trịnh trọng này e rằng sẽ dọa ông già đó hoảng sợ.”

“Ông ta già rồi, tôi cũng thay ông ta lo nghĩ đến vấn đề sức khỏe, ông ta cần nghỉ ngơi rồi, giống như…Hòa Tấn Bằng năm đó. Chỉ tiếc còn sót một người.” Lệ Minh Vũ từ tốn cất giọng, ném thẳng điếu thuốc vào thùng rác. Chính xác, còn sót một người, người đó là Tô Ánh Vân.

Đồng Hựu lặng thinh, anh biết Lệ Minh Vũ ẩn giấu một bí mật, nên không tò mò hỏi nhiều. Thấy Lệ Minh Vũ ném thuốc vào thùng rác, anh cảm thấy kì lạ, mấy ngày nay không thấy Lệ Minh Vũ hút thuốc, chẳng nhẽ cai thuốc sao?

Đúng lúc này, cửa phòng bị vài người đẩy ra, sắc mặt ai nấy đều đỏ như gấc, có vẻ đã uống kha khá. Vài đồng liêu tiến lên khoác vai Lệ Minh Vũ, ánh mắt lờ đờ: “Bộ trưởng Lệ, tửu lượng của cậu tốt quá, sao bây giờ? Chúng ta đổi chỗ uống tiếp chứ? Mấy người bên Tiểu Trang đã đặt chỗ, cam đoan đêm nay sẽ khiến cậu thoải mái. Đi nào.”

Tiểu Trang là một thương nhân có t