Pair of Vintage Old School Fru
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216930

Bình chọn: 9.00/10/1693 lượt.

h Vũ hiểu thấu tâm tư của cô, không ngẩng đầu lên cất giọng, “Lưỡi dao dày mỏng, mức độ sắc bén định đoạt công dụng khác nhau của nó. Dao cắt rau cải thường bén và nhẹ, dao cắt thịt thì hơi dày, cầm trong tay phải cảm thấy nằng nặng. Thêm nữa, cắt ray và thịt vốn phải dùng dao khác, bằng không sẽ ảnh hưởng đến mùi vị thức ăn.”

“À..” Đối với bản lĩnh xem thấu tâm tư của đối phương mau chóng của anh, cô không tài nào nghi nổi, nhưng cuộc nói chuyên này đích xác đã dạy cô một bài học.

Lệ Minh Vũ lấy khoai tây, đột nhiên nhớ tới gì đó, ngước đầu hỏi, “Tối qua khi cắt trái cây, em dùng dao nào?”

Tô Nhiễm sửng sốt, liếm môi lúng túng, sau đó xấu hổ chỉ chỉ con dao trong tay anh.

“Dùng dao này?” Lê Minh Vũ hết sức nhẫn nại hỏi lần nữa.

“Ừm.” Cô cũng gật đầu hết sức quả quyết. Tuy cô đã biết mình phạm sai lầm.

Lệ Minh Vũ ngó cô hồi lâu, ánh mắt từ bất lực đến buồn cười, nhưng thành thạo giấu ý cười ở đáy mắt, chỉ con dao khác, “Lần tới dùng dao này.”

“Ừm.” Cô phát hiên ngày hôm nay cô nói chữ này rất nhiều, lại thấy bên dưới bày ra một loạt dao, cô không kìm được hỏi, “Vậy còn những cái này thì sao?”

Lệ Minh Vũ đành thở dài, cất giọng đầy ngụ ý, “Lột vỏ trái cây..”

Tô Nhiễm gật đầu, “Biết rồi..” Chỉ lột vỏ trái cây, mà cần nhiều dao như vậy sao?

Ông trời ơi, lúc cô ở Paris chỉ dùng vẻn vẹn một con dao suốt bốn năm.

Con người anh thật lập dị!

Lệ Minh Vũ không nói thêm gì, bắt đầu xắt khoai tây thành sợi. Trong nháy mắt dao hạ xuống, Tô Nhiễm dấn trợn to mắt vô hạn, nhìn anh xắt vô cùng thành thạo, cô không khỏi líu lưỡi. Trời ạ, anh có thể xắt vừa nhanh vừa chuẩn, chưa tới một phút ngắn ngủi, tất cả khoai tây đều biến thành sợi.

Đợi anh xắt xong, cô bước lại gần, bốc một miếng khoai tây xắt sợi, buộc miệng bật ra một câu khâm phục anh từ tận đáy lòng, “Trời ơi! Đây là khoai tây xắt sợi ư? Mỏng dính y chang sợi tóc luôn đã vậy còn trong suốt nữa nha.” Trong suốt, vậy chứng tỏ khoai tây anh xắt nhuyễn vô cùng. Cô lại cúi đầu nhìn nhám khoai tây xắt sợi trước mặt, ông trời ơi kích thước cũng đồng đều.

Cô khó khăn nuốt nước bọt xuống, “Anh.. trước đây làm đầu bếp ư?” Cô chưa nghe kể qua, bất giác nắm tay anh rồi xòe rộng ra.

Lệ Minh Vũ không biết cô muốn làm gì, chỉ cảm thấy được cô nắm tay rất thoải mái, anh đứng bất động ngắm cô.

“Trời! Anh cũng không bị thương luôn. Nếu như là tôi, mà xắt sợi mỏng như vậy, ngón tay không biết hứng bao nhiêu nhát rồi đó.”

Hóa ra là vậy.

Ánh mắt anh hơi vụt lên ý cười, nhưng giọng điệu vẫn nhàn nhạt, “Khó hiểu thật, sao em có thể viết tiểu thuyết được nhỉ? Nữ chính của em không phải chuyên gia ẩm thực à?”

Tô Nhiễm gượng cười, “Đó không phải chỉ hư cấu sao?”

Nụ cười trên môi cô mềm mại như hoa huệ tây lặng lẽ tỏa hương thơm ngát, khiến Lệ minh Vũ nhìn đến si mê. Lúc này, Tô Nhiễm mới ý thức hai người áp gần nhau quá mức, cô lật đật gãi đầu, giơ tay gãi lỗ tai, mượn dịp tránh né ánh mắt nỏng bỏng bên trên đỉnh đầu, gò má Tô Nhiễm vô cớ đỏ bừng.

Tại sao lại như vậy? Cô chỉ cxảm thấy cơ thể mình như tan chảy dưới anh nhìn chăm chú của anh.

Lệ Minh Vũ cúi đầu ngắm nhìn dáng dấp ngây thơ của cô, lại nhớ tới bô dáng khi ở bệnh viện tâm thần, trái tim bỗng đau nhói, anh không nén nổi tình cảm muốn vươn tay vuốt ve gương mặt cô, chợt nghe cô hỏi, “Sao anh lại bết nấu ăn?”

Tay anh giơ đến giữa chừng đột nhiên ngưng trệ, lát sau lại từ từ buông thõng, ánh mắt nóng bỏng cũng chầm chậm tiêu tan như thủy triều rút xuống. Tô Nhiễm đợi mãi lâu vẫn không nghe anh trả lời, cảm thấy kỳ lạ ngẩng đầu nhìn nhưng ngạc nhiên sợ hãi. Đôi mắt anh không hiểu vì sao lại nhuộm tràn tối tăm như màn sương dày đặc, khiến cô nhìn không rõ sự biến hóa rtong tâm tư của anh.

Làm sao vậy?

Cô hỏi vấn đề nhạy cảm gì ư?

hồi lâu sau, anh mới lên tiếng, ngữ khí có vẻ cứng nhắc, “Tôi biết từ nhỏ rồi.” Nói xong, anh liền xoay người đi đến tủ lạnh, lấy thêm rau xanh từ bên trong.

Nếu anh không biết chăm sóc bản thân thì đã không còn đến bây giờ.

Tô Nhiễm hơi giật mình, nhìn bóng lưng rộng lớn của anh đột nhiên trở lên xa lạ, cô nhất thời u mê..

Hội quán rượu vang

Cửa kính ánh ra một Lạc Tranh nóng vội, khi nhìn người ngồi đối diện cô uống đến ly rượu vang thứ ba, cô không nhịn được đập bàn, giọng cô lạnh buốt: “Đã hơn hai tiếng trôi qua. Cậu Tiêu, cậu vẫn không định nói thật với tôi ư?”

Một góc khác bàn, Tiêu Diệp Lỗi lười biếng dựa vào ghế, nhẹ nhàng lắc lư chiếc ly trong tay, nghe cô nói vậy anh chỉ cười nhạt, “Luật sư Lạc, tôi vẫn nói y nguyên câu đó. Người do tôi đánh, tôi sẵn sàng gánh chịu trách nhiệm hình sự.”

Lạc Tranh lắc đầu bất đắc dĩ, “Đừng lặp lại mấy lời cậu nói cho cảnh sát nghe với tôi. Cậu biết tôi muốn nghe điều gì, điều tôi muốn nghe chính là toàn bộ sự việc xảy ra ngày hôm đó.”

“Quá trình chính là tôi đánh người, đánh đám người Trình Nhật Đông.” Tiêu Diệp Lỗi cất giọng thờ ơ.

“Tiêu Diệp Lỗi, tôi biết cậu làm như vậy vì chị cậu – Tô Nhiễm, nhưng chị cậu không muốn cậu ngồi tù. Nếu cậu thật sự nghĩ cho Tô Nhiễm, mời cậu phối hợp tích cực với tôi, bằng không thần tiên cũng khó gi